4.
Những bông tuyết đầu tiên rơi xuống vào chiều tối.
Đêm lạnh cuối năm 1983, tuyết bắt đầu rơi trên mái ngói, sân đất, bờ rào và những con đường làng. Gió bắc thổi mạnh, cửa gỗ va vào khung kêu từng tiếng khô khốc.
Dân làng ban đầu chỉ nghĩ là trận rét bình thường.
Đến đêm, tuyết rơi dày hơn, gió thổi mạnh hơn rất nhiều. Nhà nào cũng vội vã kiểm tra lại củi, than và lương thực dự trữ.
Lâm Tiểu Hồng đứng trong kho than nhà họ Tần, đôi mắt sáng rực lên đầy kích động. Mọi chuyện diễn ra đúng như trí nhớ kiếp trước của cô ta, thời khắc đổi đời giàu sang đã tới.
Khương Tuệ ở căn kho phía đầu làng, im lặng kiểm tra lại số lượng viên củi sinh học đã phơi khô ráo.
Hai người phụ nữ cùng nhìn về một trận tuyết, nhưng tâm thế hoàn toàn trái ngược.
Lâm Tiểu Hồng nhìn thấy tiền; Khương Tuệ nhìn thấy nhu cầu sinh tồn của con người.
Lâm Tiểu Hồng tin mình sắp làm phu nhân tỷ phú, kho than khóa kín như một kho vàng. Khương Tuệ bình tĩnh tính toán giá bán, chuẩn bị mở cửa kho viên củi để cứu lạnh.
Tuyết rơi càng lúc càng dày, con đường độc đạo ra thị trấn bắt đầu bị phủ trắng xóa.
Sau ba ngày ba đêm tuyết rơi liên tục, đại tuyết thật sự trở nên nghiêm trọng.
Đường làng bị vùi lấp hoàn toàn, xe cộ không thể chạy được, đường vào huyện bị tê liệt, mất điện, nước đóng băng ngay ở miệng chum.
Tuyết phủ kín mái nhà, nhiều gia đình nghèo không thể ra đồng hay ra chợ tìm chất đốt. Củi dự trữ của vài nhà nhanh ch.óng cạn kiệt, trẻ con rét khóc thét lên, người già ho khan liên tục bên bếp lửa đã tàn.
Than đá ngoài chợ huyện không có cách nào vận chuyển về làng được nữa, nhu cầu chất đốt bùng nổ.
Dân làng hoang mang, bắt đầu nhớ tới những lời Lâm Tiểu Hồng tuyên bố mấy ngày trước.
Một vài người dân đội tuyết đến gõ cửa nhà họ Tần hỏi mua than trước.
Lâm Tiểu Hồng cố ý chưa mở kho bán ngay, cô ta muốn chờ mọi người càng thêm hoảng loạn để hét giá.
Khương Tuệ lúc này cũng cho người làm nhanh ch.óng kiểm kê lại viên củi sinh học, chuẩn bị lập điểm bán hàng.
Lâm Tiểu Hồng sung sướng vì nghĩ mình đang nắm thóp cả làng, còn Khương Tuệ thản nhiên tính toán cách phân phối sản phẩm.
Sáng ngày thứ tư, những người dân đầu tiên run rẩy gõ cửa kho than nhà họ Tần.
Lâm Tiểu Hồng khoan t.h.a.i bước ra mở khóa kho than.
Kho than nhà họ Tần chất thành đống đen sì, bộc lộ sự tham lam của kẻ đầu cơ. Trước cửa kho, dân làng rét run cầm cập, áo bông cũ kỹ phủ đầy một lớp tuyết trắng.
Dân làng tưởng cô ta sẽ bán theo giá thường ngày hoặc chỉ tăng nhẹ một chút.
Nhưng Lâm Tiểu Hồng hếch mặt, lạnh lùng công bố giá bán mới: Gấp năm lần ngày thường.
"Cô Hồng ơi, giá cao thế làm sao chúng tôi mua nổi." Một cụ già run rẩy cầu xin, "Trong nhà tôi còn có đứa cháu nhỏ đang sốt rét, cô cho tôi mua chịu một ít được không?"
Lâm Tiểu Hồng dứt khoát đẩy cụ già ra, từ chối không chút do dự.
Dân làng phẫn nộ lên tiếng: "Cùng là người trong làng với nhau, sao cô nỡ lòng tàn nhẫn như vậy giữa thiên tai?"
Lâm Tiểu Hồng cười khẩy, lớn tiếng mắng nhiếc: "Lúc tôi khuyên các người tích trữ thì không ai chịu nghe, bây giờ trách ai được?"
“Không có tiền thì chịu rét. Tôi không phải Bồ Tát.” Lâm Tiểu Hồng nói.
Tần Trình đứng bên cạnh chứng kiến, sắc mặt anh càng lúc càng khó coi vì nhục nhã. Đám đông trước kho than im lặng trong tuyệt vọng, rồi vài người lặng lẽ quay đi tìm cách khác.
Tần Trình không thể chịu đựng thêm, lập tức kéo Lâm Tiểu Hồng ra khu vực sau lưng kho than.
Tuyết vẫn rơi lất phất trên vai áo, tiếng dân làng cầu xin phía trước vẫn oán hận vọng vào trong.
Tần Trình kìm nén cơn giận, gằn giọng: "Em bán giá này quá cao rồi, dễ khiến cả làng oán hận nhà mình đấy."
Lâm Tiểu Hồng quay ngoắt lại, mắng thẳng vào mặt anh: "Anh thì biết cái gì! Nhát gan như anh thì cả đời không ngẩng đầu lên được! Tôi đang giúp cái nhà này phát tài!"
Tần Trình nhắc nhở đầy bất an: "Chúng ta còn khoản nợ vay nặng lãi ở huyện, nếu làm lớn chuyện chính quyền vào cuộc sẽ rất rắc rối."
Lâm Tiểu Hồng gạt phắt đi, mắt trợn ngược: "Chỉ cần bán hết kho than này, mọi khoản nợ đều trả sạch, chúng ta còn dư một đống tiền!"
Tần Trình đề nghị hạ giá xuống một chút để giữ thể diện, liền bị Lâm Tiểu Hồng chỉ tay vào mặt nghi ngờ: "Có phải anh thấy Khương Tuệ ly hôn chịu khổ, nên anh tiếc tiền, không muốn tôi phát tài để tơ tưởng đến nó đúng không?"
Tần Trình bị câu nói độc địa của vợ chặn họng, uất ức đến mức lập tức im lặng.
Mâu thuẫn giữa hai vợ chồng nhà họ Tần xuất hiện vết nứt lớn đầu tiên không thể hàn gắn.
Tần Trình nhìn đống than đen sì sau lưng, lần đầu tiên thấy thứ này giống một tai họa hơn là tài sản.
Không khí nghèo khó, tuyệt vọng và lạnh buốt bao trùm lên nhiều căn nhà trong làng.
Bếp lò của các gia đình nghèo nguội lạnh dần, trẻ con co ro khóc lóc trong chăn rách, người già liên tục ho khan. Tuyết phủ kín sân, một gia đình nghèo đang phải đốt nốt bó rơm cuối cùng để sưởi ấm.
Một bà cụ run rẩy bảo con cháu: "Đừng đến nhà họ Tần mua than nữa, nhà mình làm gì có tiền mà mua giá gấp năm lần."
Một người cha nghèo túng nhìn quanh nhà, định tháo cánh cửa gỗ cũ để làm củi đốt cho con.
Tin tức nhà Lâm Tiểu Hồng hét giá than gấp năm lần lan khắp làng, người dân vừa mắng nhiếc cô ta vừa bất lực.
Đúng lúc này, có người sực nhớ tới ngôi nhà kho chứa “rác” của Khương Tuệ ở đầu làng.
Ban đầu không một ai tin thứ phế phẩm trấu vụn, mùn cưa đó có thể đốt cháy sưởi ấm được.
Nhưng hiện tại bị ép đến đường cùng, vì quá rét, một vài người dân quyết định đến kho của cô hỏi thử vận may.
Một nhóm dân làng ôm áo bông cũ, đội tuyết lớn đi về phía kho đầu làng của Khương Tuệ.
Cánh cửa gỗ kho đầu làng của Khương Tuệ mở ra giữa gió tuyết.
Bên trong kho, những viên củi sinh học được người làm xếp thành từng hàng khô ráo, gọn gàng và khoa học.
Dân làng bước vào, ngập ngừng hỏi: "Cô Tuệ ơi... cô có thứ gì đốt được không? Nhà họ Tần bán than đắt quá, chúng tôi không mua nổi."
Khương Tuệ không nói lời thừa thãi, dứt khoát ra hiệu cho người làm mở kho, đem viên củi sinh học ra trước mắt mọi người.
Cô bình thản công bố giá bán: Chỉ bằng một phần mười giá than đá hiện tại của Lâm Tiểu Hồng.
Dân làng kinh ngạc đến ngây người, có người lo lắng hỏi: "Cô Tuệ bán giá này có bị lỗ vốn không?"
Khương Tuệ giải thích rõ quy tắc: "Tôi không lỗ. Nhưng mỗi hộ gia đình chỉ được phép mua một lượng nhất định theo định mức."
Người dân thắc mắc tại sao không bán nhiều hơn cho người có tiền, Khương Tuệ đáp thẳng: "Tôi bán để nhà nào trong làng cũng có lửa sưởi ấm, không bán gom cho kẻ nào định mua đi bán lại kiếm lời."
Khương Tuệ kinh doanh thông minh dựa trên nguyên liệu giá rẻ, hoàn toàn không làm bộ thánh mẫu hy sinh vô điều kiện.
Một người dân sốt ruột đề nghị đốt thử sản phẩm ngay tại chỗ để chứng minh.
Một bếp lò nhỏ được đặt ngay giữa khoảng sân trước cửa kho, tuyết vẫn rơi dày đặc.
Mọi người xúm lại thành vòng tròn, hơi thở ra thành những luồng khói trắng xóa, chăm chú nhìn vào bếp.
Khương Tuệ lấy một viên củi sinh học đặt vào lòng bếp, lửa bén hơi chậm khiến vài người xì xào nghi ngờ.
Cô bình tĩnh điều chỉnh cửa gió, mồi lửa đúng cách. Viên củi bắt đầu đỏ hồng lên, ngọn lửa vàng rực cháy vô cùng ổn định.
Lượng khói bốc lên rất ít, nhiệt lượng tỏa ra xung quanh mạnh mẽ và ấm áp vô cùng.
"Ấm thật! Cái này nóng sâu mà không có mùi khét!" Một bà cụ đưa tay lại gần sưởi, kinh ngạc kêu lên.
Một người đàn ông đứng cạnh so sánh thời gian cháy, nhận ra viên củi này cháy lâu hơn hẳn rơm rạ và củi cành.
Đám đông lập tức xôn xao, tranh nhau rút tiền ra đòi mua viên củi sinh học của Khương Tuệ.
Dân làng từ tuyệt vọng chuyển sang mừng rỡ khôn xiết, Khương Tuệ vẫn giữ đúng trật tự phân phối theo hàng lối.
Tin tức “củi sinh học của Khương Tuệ đốt cực tốt, giá lại siêu rẻ” lan nhanh hơn cả gió tuyết.
Con đường tuyết giữa kho than nhà họ Tần và kho của Khương Tuệ chứng kiến một cảnh tượng nực cười.
Dấu chân người in dày trên tuyết, nhưng tất cả dòng người đang đứng ở nhà họ Tần đều đồng loạt chuyển hướng, bỏ chạy về phía kho đầu làng.
Những người dân đang đứng mặc cả, cầu xin Lâm Tiểu Hồng ở kho than cũng lập tức quay đầu, dứt khoát bỏ đi.
Lâm Tiểu Hồng ban đầu không tin vào mắt mình, cô ta điên cuồng chạy ra cổng chắn lại hỏi lớn: "Các người đi đâu đấy? Không mua than nữa à?"
"Khương Tuệ bán chất đốt sinh học tốt hơn than của cô nhiều, giá chỉ bằng một phần mười!" Một người làng nói vứt lại một câu.
Lâm Tiểu Hồng mặt đỏ tía tai, mắng nhiếc: "Đám ngu xuẩn các người! Đống rác thải của nó làm sao bằng than đá của tôi!"
Nhưng dòng người không một ai ngoảnh đầu lại, bọn họ chỉ chọn thứ sản phẩm tốt hơn, rẻ hơn và nhân đạo hơn để cứu mạng.
Tần Trình nhìn kho than vẫn đầy ắp nhưng không còn một bóng người mua, sắc mặt anh trắng bệch vì sợ hãi khoản nợ nặng lãi.
Lâm Tiểu Hồng đứng giữa trời tuyết, lần đầu tiên trong lòng dâng lên một sự hoảng loạn tột độ.
Cô ta không chịu nổi cú vả mặt này, điên cuồng lao thẳng về phía kho của Khương Tuệ để chất vấn.
Trước kho của Khương Tuệ, không khí mua bán vô cùng tấp nập nhưng quy củ, bầu không khí của dân làng đã bớt đi sự tuyệt vọng.
Lâm Tiểu Hồng hùng hổ chen ngang vào đám đông, chỉ thẳng mặt Khương Tuệ mắng c.h.ử.i: "Khương Tuệ! Cô cố ý phá giá thị trường đúng không? Cô dùng đống rác này để hại nhà họ Tần chúng tôi!"
Khương Tuệ đang ghi sổ, thản nhiên ngẩng đầu nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lùng hỏi ngược lại: "Tôi hại cô? Cô bán than giá gấp năm lần để bóc lột người chung làng giữa thiên tai, đó không phải hại người sao?"
Lâm Tiểu Hồng cứng họng, cố cãi cùn: "Than đá là hàng hiếm, thời thế này giá cao là quy luật bình thường!"
Dân làng xung quanh nghe vậy càng thêm phẫn nộ, công khai đứng lên c.h.ử.i bới sự tham lam của Lâm Tiểu Hồng và bảo vệ Khương Tuệ.
Khương Tuệ không thèm phí lời c.h.ử.i rủa, cô đứng dậy, nhìn thẳng vào kẻ trọng sinh bằng ánh mắt khinh miệt.
“Tôi bán thứ tôi tự làm ra. Còn cô bán tai họa của người khác để kiếm tiền.” Khương Tuệ nói sắc bén.
Nói rồi, cô quay sang bảo dân làng tiếp tục xếp hàng mua theo lượt, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Lâm Tiểu Hồng.
Lâm Tiểu Hồng đứng trơ trọi giữa hàng người, mặt mũi xám xịt, lần đầu tiên cảm thấy mình bị cả làng ghét bỏ, khinh bỉ như một kẻ hề.
Đêm tuyết buông xuống làng quê miền Bắc.
Từng căn nhà trong làng bắt đầu sáng lên ánh lửa ấm áp, khói bếp bay mỏng trong không khí giá lạnh. Trẻ con được sưởi ấm vui cười, người già thở dễ dàng hơn nhờ viên củi sinh học của Khương Tuệ.
Trong bếp của nhiều gia đình, người ta nhắc đến tên Khương Tuệ với sự biết ơn và kính trọng sâu sắc.
Khương Tuệ ở trong kho, thản nhiên tính toán lại số lượng hàng tồn kho và dòng tiền thu về để chuẩn bị tăng tốc sản xuất thêm mẻ mới. Cô không hề ngủ quên trên chiến thắng nhỏ này.
Trong khi đó, kho than nhà họ Tần lại hoàn toàn đối lập, cửa kho mở toang nhưng lạnh ngắt, tối tăm.
Than đá vẫn chất đầy đống đen sì, nhưng không có lấy một người hỏi mua, khoản nợ nặng lãi đè nặng lên căn nhà.
Tần Trình ngồi im lặng gục đầu bên bàn, không nói với vợ một lời, trên tay anh là tờ giấy nợ ba phần lãi suất.
Lâm Tiểu Hồng đứng thẫn thờ giữa đống than, tự lẩm bẩm an ủi bản thân rằng mùa đông còn dài, tuyết sẽ còn rơi và cô ta vẫn còn cơ hội lật ngược thế cờ.
Kho than nhà họ Tần lạnh ngắt. Lâm Tiểu Hồng đứng giữa đống than đen sì, lần đầu tiên cảm thấy cái mác “tiên tri tương lai” của mình không còn chắc thắng trước bộ óc của Khương Tuệ.