5.

Sáng sau bão tuyết.

Tuyết vẫn phủ dày trên các mái nhà trong làng.

Loa phát thanh trên cột điện rè rè vang khắp đường làng, chợ nhỏ và sân hợp tác xã.

Chính quyền phát đi thông báo khẩn, huyện bắt đầu ra quân bình ổn giá nhu yếu phẩm.

Nội dung bản tin nhấn mạnh: Nghiêm cấm mọi hành vi đầu cơ, tích trữ, nâng giá trục lợi trong thiên tai.

Dân làng nghe xong liền lập tức quay đầu, nhìn về hướng kho than nhà họ Tần.

Một số người từng bị Lâm Tiểu Hồng từ chối bán rẻ, bắt chịu rét mấy ngày qua bắt đầu tức giận.

Lâm Tiểu Hồng đứng trong sân nghe tiếng loa thì mặt mũi biến sắc, đứng ngồi không yên.

Tần Trình hoảng hốt chạy vào phòng, hỏi cô ta đã cất kỹ sổ bán than hay chưa.

Lâm Tiểu Hồng vẫn cố nói cứng, cãi rằng mình mua bán sòng phẳng, không hề phạm luật.

Khương Tuệ ở kho đầu làng nghe phát thanh xong vẫn bình tĩnh, tiếp tục cúi đầu ghi sổ bán viên củi.

Dân làng cảm thấy có chỗ dựa vững chắc, còn Lâm Tiểu Hồng hoảng loạn nhưng chưa chịu nhận sai.

Khương Tuệ đoán trước chính quyền sẽ xử lý hành vi trục lợi thiên tai, đây là quy luật kinh tế tất yếu.

Sau khi bản tin phát thanh kết thúc, vài người dân làng lặng lẽ dắt tay nhau kéo lên trụ sở xã.

Trụ sở Ủy ban nhân dân xã.

Căn phòng làm việc đơn sơ, trên bàn gỗ đặt một cuốn sổ ghi chép lớn.

Cán bộ xã mặc áo bông dày, chăm chú lắng nghe dòng người dân làng đang bức xúc vây quanh.

Một cụ già run rẩy kể chuyện mình bị Lâm Tiểu Hồng ép bán than với giá gấp năm lần ngày thường.

"Cô ta còn mắng chúng tôi nghèo thì chịu rét, không có tiền thì đừng sưởi!" Một người khác tức giận nói.

Có người dứt khoát đưa ra tờ giấy ghi giá than cũ và mức giá c.ắ.t c.ổ mà Lâm Tiểu Hồng hét hôm qua.

Cán bộ xã nhíu mày, hỏi lớn: "Có ai tận mắt chứng kiến kho than lớn nhà họ Tần không?"

Nhiều người dân cùng đồng thanh xác nhận nhà Tần Trình đã gom hàng tấn than từ trước khi tuyết rơi.

Một người đàn ông đứng cạnh bổ sung thêm manh mối về việc Tần Trình đi vay nặng lãi để gom hàng.

Cán bộ xã thận trọng ghi lại từng lời khai của nhân chứng, lập tức hoàn thiện hồ sơ tố cáo.

Dân làng vừa giận dữ vừa hả hê vì oán giận bấy lâu cuối cùng cũng có cơ quan đứng ra xử lý.

Hồ sơ lập tức được chuyển thẳng lên Đội quản lý thị trường huyện để giải quyết theo đúng thẩm quyền.

Tên của Lâm Tiểu Hồng và Tần Trình được ghi rõ ràng, đậm nét trong biên bản tố cáo của người dân.

Chiều hôm đó, nhà họ Tần.

Sân nhà phủ đầy một lớp tuyết bẩn, cánh cửa kho than lớn vẫn đóng c.h.ặ.t.

Trước cổng nhà, rất đông dân làng đứng tụ tập từ xa để xem náo nhiệt.

Cố Hàn mặt lạnh như tiền, dẫn đầu đội quản lý thị trường huyện bước thẳng vào trong sân.

Anh dứt khoát xuất trình giấy lệnh kiểm tra thị trường hợp pháp trước mặt hai vợ chồng.

Tần Trình mặt mũi tái mét, run rẩy định mời đội cán bộ vào nhà uống nước để hoãn binh.

Cố Hàn đưa tay chặn lại, nghiêm giọng yêu cầu: "Không cần, mở kho than kiểm tra ngay lập tức."

Lâm Tiểu Hồng lao ra chắn trước cửa kho, hét lớn: "Đây là tài sản riêng của nhà tôi, các anh không được đụng vào!"

Cố Hàn nhìn cô ta, ánh mắt sắc bén đầy uy áp: "Cô đang bị người dân tố cáo đầu cơ, nâng giá trong thiên tai."

Đội kiểm tra lập tức tiến lên cưỡng chế mở cửa kho, đống than đá chất cao như núi hiện ra rõ mười mươi.

Dân làng đứng bên ngoài xôn xao chỉ trỏ, bàn tán đầy sự khinh bỉ vào nhà họ Tần.

Cố Hàn nhìn kho than lớn, lạnh lùng yêu cầu Lâm Tiểu Hồng giải thích rõ nguồn gốc hàng và mục đích tích trữ.

Trước cửa kho than nhà họ Tần.

Giấy niêm phong đỏ còn chưa dán lên, nhưng đội kiểm tra đã bắt đầu cầm thước đo, ghi chép số lượng.

Lâm Tiểu Hồng chột dạ, nhưng bản tính ngang ngược khiến cô ta vẫn cố cãi cùn:

"Kho than này là gia đình tôi mua về để tự dùng dần trong mùa đông, không bán cho ai cả!"

Cố Hàn bình tĩnh lật sổ công tác, hỏi ngược lại: "Gia đình cô có mấy người?"

Lâm Tiểu Hồng ấp úng, mặt đỏ gay: "Có... ba người. Nhưng mùa đông năm nay dài, phải chuẩn bị nhiều."

Đội kiểm tra lập tức báo cáo: "Báo cáo đội trưởng, số than này vượt xa nhu cầu của một gia đình bình thường mười năm."

Cố Hàn khóa c.h.ặ.t ánh mắt vào Lâm Tiểu Hồng: "Vậy tại sao có nhiều người dân khai cô hét giá bán gấp năm lần?"

Lâm Tiểu Hồng lu loa lên: "Đó là hiểu lầm! Dân làng vu oan giáng họa cho tôi vì họ ghen tị nhà tôi giàu!"

Tần Trình đứng bên cạnh xấu hổ đến mức cúi gầm mặt xuống đất, không dám nhìn thẳng vào mắt ai.

Cố Hàn dùng một câu nói đầy tính công kích, chặn đứng hoàn toàn mọi lời dối trá vụng về của cô ta:

“Gia đình cô cần đủ than đốt cho ba huyện à?”

Lâm Tiểu Hồng nghẹn lời, cứng họng cứng lưỡi, đội kiểm tra dứt khoát bước vào buồng trong khám xét giấy tờ.

Buồng trong nhà Tần Trình.

Đội kiểm tra lục soát khu vực hòm gỗ cũ và kệ sổ sách của hai vợ chồng.

Dưới một lớp vải cũ ký, họ tìm thấy cuốn sổ ghi chép nội bộ của Lâm Tiểu Hồng.

Trong sổ ghi rất rõ ràng: Giá nhập than, giá bán dự kiến gấp năm lần và tên những người cô ta đã hét giá.

Một cán bộ reo lên: "Đội trưởng Cố, tìm thấy giấy tờ vay mượn tài chính rồi!"

Tần Trình nhìn thấy tờ giấy vay nặng lãi lãi suất ba phần bị lôi ra, mặt xám xịt như tro tàn, khụy gối xuống.

Lâm Tiểu Hồng hoảng sợ lao vào cướp giật: "Đấy là tiền tôi vay để làm ăn bình thường, không liên quan đến than!"

Cố Hàn cầm tờ giấy nợ lên xem, lạnh lùng chỉ ra: "Thời điểm vay tiền trùng khớp hoàn toàn với ngày nhập than."

Chứng cứ đầu cơ tích trữ nhu yếu phẩm và cho vay nặng lãi để trục lợi thiên tai đã rõ ràng, không thể chối cãi.

Tần Trình suy sụp hoàn toàn, anh hiểu chữ ký của mình trên giấy nợ đồng nghĩa với việc gia đình đã tiêu đời.

Lâm Tiểu Hồng bắt đầu run rẩy sợ hãi thực sự, hào quang kiếp trước biến thành cái bẫy chôn sống cô ta.

Cố Hàn dứt khoát gấp hồ sơ lại, tuyên bố kho than này sẽ bị niêm phong lập tức để chờ huyện xử lý.

Cửa kho than nhà họ Tần.

Đội kiểm tra nhanh ch.óng hoàn tất việc kiểm kê số lượng than đá tồn kho.

Cố Hàn đứng trước cửa, dõng dạc đọc to quyết định tạm giữ tang vật và niêm phong kho hàng.

Hai tờ giấy niêm phong bằng giấy tuyên đỏ ch.ói được dán chéo lên ổ khóa sắt của cánh cửa kho.

Lâm Tiểu Hồng điên cuồng lao tới định xé giấy niêm phong, miệng gào thét: "Trả than cho tôi! Tiền của tôi!"

Tần Trình hai mắt đỏ ngầu, dùng hết sức lực giữ c.h.ặ.t cô ta lại, giọng nói run rẩy vì nhục nhã: "Cô thôi đi!"

Dân làng đứng xem xung quanh bắt đầu chỉ trỏ chỉ trích, nhắc lại cảnh cô ta huênh hoang ép người nghèo chịu rét.

Cố Hàn lạnh lùng thông báo: "Theo luật bình ổn giá, toàn bộ số than bị tịch thu, hộ gia đình cô đối mặt mức phạt rất lớn."

Lâm Tiểu Hồng nghe đến hai chữ "phạt lớn" thì hai mắt tối sầm, ngã ngồi xuống đống tuyết lạnh buốt.

Tần Trình đứng c.h.ế.t lặng như một pho tượng đá, không còn mặt mũi nào để nhìn mặt bà con chòm xóm.

Kho than từng được Lâm Tiểu Hồng xem là kho vàng cướp từ Khương Tuệ, giờ trở thành vật chứng phạm tội.

Giấy niêm phong đỏ rực trên cửa kho như một cái tát chí mạng, đ.á.n.h dấu sự thất bại nhục nhã của kẻ đầu cơ.

Văn phòng Cục Quản lý Thị trường huyện.

Ngoài cửa sổ, tuyết trên các cành cây vẫn chưa tan hết, không khí se lạnh.

Trên bàn làm việc của Cố Hàn đang đặt hai tập hồ sơ có số phận hoàn toàn trái ngược nhau.

Một tập là hồ sơ xử phạt đầu cơ tích trữ của nhà họ Tần, tập còn lại là tài liệu về mô hình của Khương Tuệ.

Cố Hàn cầm b.út mực lên, bắt đầu hoàn tất bản báo cáo tổng kết tình hình thị trường sau thiên tai.

Anh lật cuốn sổ ghi chép cá nhân, bổ sung đầy đủ dữ liệu thực tế về nhà kho đầu làng của Khương Tuệ.

"Giá bán bằng một phần mười, giới hạn số lượng theo hộ, giải quyết triệt để nạn thiếu chất đốt." Cố Hàn lẩm bẩm.

Anh tiến hành so sánh tác động xã hội của hai cách làm hoàn toàn đối lập trong cùng một trận bão tuyết.

Một bên là Lâm Tiểu Hồng trục lợi trên tai họa; một bên là Khương Tuệ sáng tạo sản phẩm mới để cứu dân.

Cố Hàn dứt khoát viết vào bản kiến nghị gửi lên Ban lãnh đạo huyện, đề xuất biểu dương hộ Khương Tuệ.

Trong báo cáo của anh có cụm từ ghi rõ: “Đồng chí Khương Tuệ có công sáng tạo vật liệu sưởi ấm bình ổn giá cứu dân.”

Anh ký tên vào cuối văn bản với thái độ vô cùng thận trọng, chắc chắn nhưng ánh mắt lộ rõ sự tán thưởng.

Bản báo cáo đầy sức nặng của Cố Hàn được chuyển thẳng lên bàn của Lãnh đạo Ủy ban nhân dân huyện.

Hai ngày sau, tại Ủy ban nhân dân huyện.

Phòng họp lớn có chiếc bàn dài trang nghiêm, trên bàn đặt sẵn một tờ giấy phép và phong bì tiền thưởng.

Khương Tuệ được đích thân chánh văn phòng huyện gọi lên để nhận phần thưởng danh dự.

Lãnh đạo huyện bắt tay cô, khen ngợi: "Mô hình viên củi của đồng chí có tác dụng rất lớn trong việc cứu rét cho nhân dân."

Khương Tuệ thản nhiên đón lấy tấm “Giấy phép kinh doanh cá thể” chính thức được đóng con dấu đỏ ch.ói.

Huyện trưởng trao thêm cho cô một khoản tiền thưởng lớn vì thành tích đóng góp an sinh xã hội.

Cố Hàn đứng bên cạnh chứng kiến, anh không nói một lời nào nhưng khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt có ý cười.

"Đồng chí Khương Tuệ định dùng số tiền thưởng này làm gì tiếp theo?" Lãnh đạo huyện tò mò hỏi.

Khương Tuệ tự tin đáp: "Tôi muốn mở rộng quy mô xưởng, chuẩn hóa quy trình kỹ thuật để bao tiêu phế phẩm cho cả vùng."

Lãnh đạo huyện ngạc nhiên vì cô không chỉ nhìn cái lợi trước mắt, tầm nhìn này thực sự rất xa rộng.

Khương Tuệ cầm giấy phép bước ra cửa, cô biết từ hôm nay mình đã đường đường chính chính làm chủ.

Tấm giấy phép kinh doanh hợp pháp này chính là tấm khiên vững chắc nhất để cô bắt đầu đế chế làm giàu của mình.

Kho cũ đầu làng của Khương Tuệ.

Sau trận bão tuyết, khoảng sân kho hôm nay đông nghịt người dân trong làng kéo đến.

Những người từng lớn tiếng cười nhạo cô điên rồ đi nhặt rác thải, giờ đứng xếp hàng ngoài cổng với vẻ ngập ngừng.

Bọn họ đến để xin Khương Tuệ nhận vào làm công ăn lương theo ngày trong xưởng củi sinh học.

Một người phụ nữ từng nói xấu cô nhiều nhất bước vào, mặt đỏ rần, ngại ngùng không dám nhìn thẳng.

Khương Tuệ ngồi sau bàn gỗ, sắc mặt bình thản, hoàn toàn không hé môi nhắc lại chuyện cũ nửa lời.

"Tôi cần người làm, nhưng xưởng của tôi có quy tắc rõ ràng." Khương Tuệ lạnh giọng tuyên bố trước đám đông.

Cô đưa ra các quy định cụ thể: Làm việc đúng giờ, đạt đúng tiêu chuẩn chất lượng, không được ăn bớt nguyên liệu.

Ai làm tốt cuối ngày nhận tiền công sòng phẳng, kẻ nào gây rối hay gian trá sẽ bị loại bỏ ngay lập tức.

Dân làng bất ngờ vì cô không hề gây khó dễ hay thù dai, trong lòng vừa xấu hổ vừa vô cùng biết ơn cô.

Xưởng nhỏ của Khương Tuệ bắt đầu xây dựng được một đội ngũ nhân công ổn định, trung thành và kỷ luật.

Tiếng ép khuôn gỗ chan chát, tiếng phơi hàng rộn rã lại vang lên, xưởng nhỏ chính thức vận hành mạnh mẽ.

Cắt cảnh song song giữa hai ngôi nhà trong làng họ Khương khi màn đêm buông xuống.

Tại nhà Tần Trình, bầu không khí lạnh lẽo, u ám bao trùm toàn bộ ba gian nhà gạch.

Lâm Tiểu Hồng cầm tờ thông báo xử phạt tiền khổng lồ trên tay, đôi bàn tay run rẩy kịch liệt, mặt cắt không còn giọt m.á.u.

Tần Trình ngồi bên cạnh tính toán khoản nợ nặng lãi lãi suất ba phần đè trên đầu, khuôn mặt xám xịt như người c.h.ế.t.

"Đều tại cô! Cái nhà này bị cô phá nát rồi!" Tần Trình gầm lên, hai vợ chồng bắt đầu cãi vã điên cuồng trong tuyệt vọng.

Chương 5 - Thập Niên 80: Kẻ Trọng Sinh Gom Đất, Tôi Gom Tiền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia