Cùng lúc đó, tại nhà kho đầu làng, Khương Tuệ thản nhiên đóng một chiếc đinh, treo tấm giấy phép kinh doanh cá thể lên tường.

Người làm thuê trong xưởng nhìn tấm giấy phép có con dấu đỏ thì ánh mắt nhìn cô đầy sự kính trọng, sùng bái.

Cố Hàn bước vào, trao lại bản giấy tờ xác nhận cuối cùng của huyện cho cô, giọng trầm ấm:

"Từ hôm nay, cô chính thức là chủ hộ kinh doanh hợp pháp đầu tiên của vùng này. Chúc mừng cô."

Khương Tuệ nhìn tấm giấy phép trên tường, rồi nhìn ra xưởng sản xuất đang đỏ lửa, ánh mắt cô không hề có sự thỏa mãn.

Cố Hàn khẽ hỏi: "Đến mức này rồi, cô vẫn chưa thấy đủ sao?"

Khương Tuệ quay đầu nhìn anh, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ngạo nghễ, kiên định:

“Không, đây mới chỉ là bước đầu.”

Một bên là giấy phạt nợ nần chồng chất, một bên là giấy phép kinh doanh mở ra tương lai triệu phú.

6.

Khương Tuệ cầm sổ, b.út chì và dây đo thô sơ ra bãi đất trống phía Tây làng.

Khu đất này nằm gần bờ sông đóng băng cuối đông, sát đường vận chuyển lớn của huyện.

Vị trí này cách nguồn nước rất gần, lại xa khu dân cư vừa đủ để làm nhà xưởng công nghiệp.

Mục tiêu của cô là khảo sát toàn bộ địa hình để mở rộng quy mô xưởng sản xuất.

Cô tỉ mỉ đo đạc khoảng cách từ mép bờ sông đóng băng ra đến con đường lớn giao thương.

Cô quan sát hướng gió, đ.á.n.h giá mặt bằng bằng phẳng có thể tận dụng làm sân phơi diện rộng.

Đầu óc cô liên tục tính toán lộ trình tối ưu cho xe kéo chở nguyên liệu vào và chở thành phẩm đi huyện.

Cô ghi chú rõ ràng khu vực thích hợp mở kho lưu trữ khô, khu vực đặt máy ép khuôn thô sơ.

Khương Tuệ nhìn tấm giấy phép kinh doanh vừa nhận hôm qua, biết đây là thời cơ vàng để bứt phá.

Cô không muốn bản thân mãi mãi bị đóng khung trong một gian kho cũ chật hẹp, tạm bợ ở đầu làng.

Cô xác định bãi đất trống phía Tây này chính là hướng phát triển chiến lược tốt nhất cho tương lai.

Khi Khương Tuệ đang cúi đầu ghi chép số liệu, cô chợt nhìn thấy một bóng người ngồi hút t.h.u.ố.c bên bờ sông.

Tần Trình ngồi cô độc trên một tảng đá lớn ven bờ sông vắng vẻ.

Gió lạnh thổi qua mặt băng sắc lẹm, anh mặc chiếc áo bông cũ nhàu nát, tóc tai rối bời.

Điếu t.h.u.ố.c lá trên tay anh đã cháy gần hết, tàn t.h.u.ố.c rơi lả tả xuống lớp tuyết mỏng.

Tần Trình vô tình ngẩng đầu lên, lập tức sững sờ khi nhìn thấy bóng dáng Khương Tuệ đứng cách đó không xa.

Cô mặc bộ quần áo giản dị nhưng vô cùng sạch sẽ, ánh mắt tự tin, trên tay cầm sổ khảo sát thực địa.

Diện mạo đầy sức sống này khác xa cô gái thanh niên tri thức nhu nhược, yếu đuối bị ép gả ngày trước.

Tần Trình vô thức giấu điếu t.h.u.ố.c ra sau lưng, như sợ cô nhìn thấy vẻ chật vật, t.h.ả.m hại của mình lúc này.

Khương Tuệ nhìn thấy anh, cô chỉ lịch sự gật đầu một cái theo phép tắc, rồi dứt khoát định bước qua.

"Khương Tuệ..." Tần Trình mở miệng gọi tên cô, giọng nói khàn đặc đầy sự mệt mỏi.

Cô dừng bước chân, xoay người lại nhìn anh nhưng tuyệt đối không chủ động mở lời hỏi han hay tỏ vẻ thương hại.

Sự im lặng lạnh lùng và khoảng cách vô hình của cô càng khiến Tần Trình rơi vào trạng thái lúng túng, khó xử.

Tần Trình đan c.h.ặ.t hai bàn tay vào nhau, lấy hết can đảm để hỏi về câu chuyện hoán đổi hôn ước ngày xưa.

Gió đông thổi qua các cành cây khô khốc ven bờ sông, không gian vắng lặng đến tịch mịch.

Tần Trình nhìn cô đầy day dứt, hỏi nhỏ: "Nếu ngày đó cô giải thích rõ chuyện đổi hôn ước, có phải mọi thứ bây giờ đã khác không?"

Khương Tuệ nhìn thẳng vào khuôn mặt tiều tụy của anh, không lập tức đưa ra câu trả lời.

Tần Trình thấy cô im lặng, vội vã giải thích: "Tôi cũng bị người nhà và Lâm Tiểu Hồng che mắt, tôi không biết..."

Khương Tuệ ngắt lời anh, giọng nói bình thản nhưng sắc bén: "Vào ngày cưới, anh đã từng bước đến hỏi tôi một câu nào chưa?"

Tần Trình lập tức nghẹn lời, hai tai đỏ ửng lên vì nhục nhã.

Cô nói tiếp: "Người bị đẩy vào hố lửa nhà gã nát rượu là tôi, người chịu bất công lớn nhất cũng là tôi."

"Anh là người trong cuộc, anh không có tư cách yêu cầu nạn nhân phải tự mình chứng minh trong lúc bị hãm hại." Cô nói thẳng.

“Người bị đổi là tôi. Người không hỏi rõ là anh. Bây giờ trách ai?”

Tần Trình cúi gầm đầu xuống, toàn thân run rẩy, hoàn toàn không thể tìm ra bất kỳ lý lẽ nào để phản bác.

Anh đau đớn nhận ra mình đ.á.n.h mất cô không chỉ vì Lâm Tiểu Hồng độc ác, mà còn vì sự thờ ơ, im lặng của chính mình.

Tuyết ven bờ sông bắt đầu tan rã dưới tác động của thời tiết, nước dưới lớp băng phát ra tiếng nứt rạn nhỏ.

Tần Trình ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu xin: "Nếu mọi chuyện có thể làm lại từ đầu... tôi muốn bù đắp cho cô."

Khương Tuệ nhìn gã đàn ông trước mặt, khóe môi nhếch lên một tia giễu cợt nhàn nhạt.

Cô hỏi ngược lại: "Bù đắp? Hiện tại kho than bị niêm phong, nợ nần chồng chất, anh lấy cái gì để bù đắp cho tôi?"

Tần Trình mặt mũi xám xịt, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái khe đất để chui xuống.

Khương Tuệ dứt khoát c.h.ặ.t đứt mọi ảo tưởng của anh: "Chuyện cũ giữa tôi và anh đã triệt để kết thúc vào ngày tôi cầm giấy ly hôn."

Tần Trình tiến lên một bước, cố chấp gọi: "Khương Tuệ, tôi thật sự..."

Cô lạnh lùng lùi lại, lời nói đầy lực công kích vả thẳng vào mặt anh:

“Tôi không nhặt lại thứ người khác đã chọn bỏ.”

Tần Trình đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ như vừa bị ăn một cái tát nảy đom đóm mắt, uất nghẹn mà không thể phản kháng.

Khương Tuệ không thèm phí thời gian làm nhục anh, cô đứng phân định ranh giới vô cùng rõ ràng của một nữ cường.

Ngay khi bầu không khí giữa hai người trở nên vô cùng ngột ngạt, khó xử thì tiếng chuông xe đạp vang lên từ con đường ven sông.

Cố Hàn đạp chiếc xe đạp công vụ từ phía con đường đê ven sông đi tới, phong thái vô cùng dứt khoát.

Anh mặc bộ áo bông quân đội cũ, phía sau yên xe buộc c.h.ặ.t một túi tài liệu lớn bằng da thuộc.

Cố Hàn bóp phanh, dừng xe lại ngay chính giữa khoảng cách của Khương Tuệ và Tần Trình.

Anh thản nhiên nhìn Tần Trình một cái, ánh mắt lạnh lùng, hoàn toàn không có ý định tò mò hỏi han chuyện riêng tư.

Cố Hàn quay ngoắt sang nhìn Khương Tuệ, giọng nói trầm ấm: "Đồng chí Khương Tuệ, cô đã khảo sát địa hình khu đất này xong chưa?"

Khương Tuệ lập tức bắt nhịp, tự nhiên đáp lại: "Tôi đo đạc sơ bộ xong rồi, đang tính toán diện tích sân phơi hàng."

Cách nói chuyện đầy sự ăn ý về công việc của hai người khiến Tần Trình lập tức bị gạt ra khỏi cuộc đối thoại.

Cố Hàn mở túi da, vỗ nhẹ: "Tôi vừa lên huyện về, có một tập tài liệu chính sách mới rất quan trọng muốn đưa cô xem."

Anh đứng chắn giữa Khương Tuệ và Tần Trình, dùng hành động bảo vệ đầy trầm ổn, tinh tế mà không hề thô lỗ, ghen tuông bá đạo.

Khương Tuệ mỉm cười đón nhận sự xuất hiện của anh, cô biết anh đến vì công sự lẫn tư tâm, nhưng cô không vạch trần.

Tần Trình đứng phía sau nhìn tập hồ sơ lớn trên tay Cố Hàn, bất lực hiểu ra thứ anh không bao giờ cho được Khương Tuệ chính là một tương lai rộng mở.

Cố Hàn dẫn Khương Tuệ bước ra bãi đất trống ven sông, tránh xa sự có mặt của gã chồng hụt.

Thời tiết sau bão tuyết tuy vẫn còn gió lạnh nhưng bầu trời đã quang đãng, sáng sủa hơn rất nhiều.

Cố Hàn mở túi da, cẩn thận lấy ra một bản thông báo chính thức có đóng dấu đỏ của Ủy ban nhân dân huyện.

Anh nói: "Huyện ủy đang có chủ trương tìm kiếm và hỗ trợ các mô hình xưởng sản xuất nhỏ có khả năng mở rộng quy mô."

"Chính sách này đặc biệt ưu tiên các sản phẩm thiết thực cho dân sinh, tận dụng tối đa nguồn phế phẩm của địa phương."

Khương Tuệ nghe xong, đôi mắt sáng rực lên, bộ óc kinh tế học lập tức nhận ra đây là một cơ hội chiến lược lớn.

Cô hỏi dồn dập: "Tiêu chuẩn xét duyệt cụ thể là gì? Định mức quy mô tối thiểu và hồ sơ cần nộp gồm những gì?"

Cố Hàn lật từng trang tài liệu, kiên nhẫn giải thích rõ ràng từng điều khoản pháp lý cho cô hiểu.

Anh nhắc nhở: "Cơ hội này có thật, khoản hỗ trợ của huyện rất lớn nhưng các xưởng trên thị trấn cạnh tranh cũng rất gắt gao."

Khương Tuệ tự tin đóng sổ lại: "Chỉ cần các quy tắc xét duyệt công bằng, minh bạch, tôi hoàn toàn không sợ bất kỳ đối thủ nào."

Cố Hàn nhìn thẳng vào gương mặt rạng rỡ, đầy bản lĩnh của cô, trong mắt anh hiện lên một tia cười tán thưởng sâu sắc.

Hai người thong thả bước đi dọc theo con đường đất ven sông để tiếp tục bàn bạc sâu hơn về chiến lược kinh doanh.

Bóng dáng tiều tụy của Tần Trình đã bị hai người bỏ lại một khoảng rất xa ở phía sau lưng.

Khương Tuệ nói: "Gian kho cũ ở đầu làng diện tích quá chật hẹp, không thể đáp ứng được kế hoạch sản xuất lâu dài."

"Tôi cần xây dựng một xưởng lớn ở bãi đất phía Tây này, lắp đặt dây chuyền ép tốt hơn và làm hệ thống kho lưu kho khô đạt chuẩn."

Cố Hàn hỏi rất chuyên nghiệp: "Quy mô mở rộng lớn như vậy, cô định tuyển dụng bao nhiêu nhân công trong làng?"

Khương Tuệ đưa ra con số dự kiến cụ thể, vạch rõ cách chia phân công lao động theo từng công đoạn khoa học.

Cố Hàn gật đầu, lại hỏi: "Mùa đông qua đi, nhu cầu viên củi sưởi ấm sẽ giảm mạnh, cô tính toán đầu ra thế nào?"

Khương Tuệ cười tự tin: "Tôi đã nghiên cứu kỹ, đống mùn cưa và trấu thô này hoàn toàn có thể chế biến thành vật liệu xây dựng sinh học trọng lượng nhẹ."

Cố Hàn kinh ngạc dừng bước chân, anh thực sự chấn động vì cô gái này đã tính toán vượt qua cả yếu tố mùa vụ từ trước.

Tư duy chiến lược đồng điệu khiến hai người càng nói chuyện càng trở nên ăn ý, không khí vô cùng hòa hợp.

Cố Hàn nhìn cô, giọng nói đầy sự khẳng định: “Nếu cô viết được những gì vừa nói thành đề án, tôi tin huyện sẽ không bỏ qua.”

Tần Trình vẫn đứng chôn chân tại tảng đá cũ bên bờ sông, điếu t.h.u.ố.c trên tay đã tắt ngóm từ bao giờ.

Anh thẫn thờ nhìn theo hai bóng lưng một cao một thấp đang vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ phía xa tầm mắt.

Tần Trình đau đớn nhận ra Khương Tuệ chưa từng nhìn anh bằng ánh mắt tôn trọng, tràn đầy nhiệt huyết như cách cô nhìn Cố Hàn.

Ngày trước, anh oán hận Lâm Tiểu Hồng, trong lòng nghĩ Khương Tuệ chỉ là một cô gái nông thôn bình thường gả cho ai cũng vậy.

Nhưng giờ đây, cô đứng trước mặt anh nói về chuyện mở xưởng công nghiệp, chính sách vĩ mô, sản lượng và tương lai.

Anh bất giác nhớ lại Lâm Tiểu Hồng ở nhà, cô ta suốt ngày chỉ biết thúc ép anh đi vay tiền, gào khóc ích kỷ và đòi anh phải cung phụng.

Sự đối lập tàn nhẫn giữa hai người phụ nữ khiến Tần Trình cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nghẹn lại, khó thở vô cùng.

Anh rất muốn chạy theo gọi cô lại, muốn nói lời xin lỗi nhưng đôi chân nặng trĩu, anh biết mình không còn bất kỳ lý do nào.

Tần Trình dùng lực bóp nát điếu t.h.u.ố.c tàn trong lòng bàn tay, quay người lầm lũi đi về hướng ngôi nhà họ Tần lạnh lẽo.

Nơi đó, người vợ tham lam Lâm Tiểu Hồng và đống nợ nặng lãi khổng lồ đang chờ đợi anh đối mặt.

Đêm hôm đó, tại ngôi nhà kho cũ của Khương Tuệ.

Ngọn đèn dầu đặt trên bàn gỗ tỏa ra ánh sáng ấm áp, người làm thuê đã về hết, không gian yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng gió bắc thổi ngoài cửa và tiếng ngòi b.út chì sột soạt chạy nhanh trên mặt giấy trắng.

Khương Tuệ trải phẳng tập tài liệu chính sách của huyện ra bàn, bắt đầu dồn toàn bộ tinh lực để viết bản đề án.

Chương 6 - Thập Niên 80: Kẻ Trọng Sinh Gom Đất, Tôi Gom Tiền - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia