Cô liệt kê chi tiết các mục mục tiêu: Nguồn nguyên liệu phế phẩm dồi dào, quy trình sản xuất khép kín, định mức nhân công.
Cô bổ sung toàn bộ kế hoạch mở rộng nhà xưởng sang mảng sản xuất vật liệu xây dựng sinh học cho mùa hè.
Cô tính toán chính xác số vốn cần thiết phải gọi hỗ trợ và mức biên độ lợi nhuận dự kiến thu về cho huyện xem xét.
Đặc biệt, cô nhấn mạnh lợi ích dân sinh: Tạo công ăn việc làm cho người nghèo, xử lý rác thải nông nghiệp và giảm chi phí sưởi ấm.
Mỗi một phần nội dung viết xong, cô đều dùng bộ óc tiến sĩ để kiểm tra lại các con số, đảm bảo không sai sót một xu.
Đến khi trời gần sáng, bản đề án kinh tế hoàn chỉnh đầu tiên đã chính thức thành hình dưới ánh đèn dầu.
Trên trang bìa của tập hồ sơ dày cộm, Khương Tuệ viết hoa dòng chữ lớn: “Xưởng sản xuất chất đốt và vật liệu xây dựng sinh học.”
Sáng hôm sau.
Ánh nắng yếu ớt của ngày mới chiếu qua khe cửa kho, rơi chính xác lên bản đề án đã được đóng lại gọn gàng bằng dây buộc.
Khương Tuệ bước tới vò nước, vục một gáo nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo, tinh thần cô vô cùng phấn chấn.
Cô cẩn thận kiểm tra lại bản đề án lần cuối cùng, cất tấm giấy phép kinh doanh cá thể vào túi áo cùng hồ sơ huyện.
Mấy người làm thuê đến kho từ sớm, nhìn thấy cô mặc quần áo chỉnh tề, tay cầm tập hồ sơ lớn thì biết cô lại ra huyện.
Khương Tuệ đứng trước cửa kho, dặn dò người làm phân công công việc sản xuất trong ngày thật kỹ lưỡng.
Cô ngẩng đầu nhìn về phía bãi đất trống phía Tây thị trấn, ánh mắt tràn ngập sự quyết đoán và tự tin của một nữ cường nhân.
Sau trận bão tuyết này, cô hiểu rõ bản thân mình không thể và không bao giờ chịu sống bó buộc trong một gian kho cũ nát.
Cô dứt khoát bước ra khỏi cửa kho, tay ôm c.h.ặ.t tập hồ sơ chiến lược tiến thẳng lên huyện để nộp đề án.
Ván cờ nhỏ cứu rét đã thắng lợi, giờ là lúc cô bước chân vào một chiến trường lớn hơn để kiến tạo thời đại vàng son.
“Nếu đã có gió, vậy tôi sẽ dựng cánh buồm.” Khương Tuệ thầm nghĩ.
7.
Đầu xuân năm 1984.
Mùa đông khắc nghiệt qua đi, tuyết tan, đường làng lầy lội bùn đất.
Chợ thị trấn bắt đầu đông đúc hơn trước, người bán hàng rong nhiều lên nhanh ch.óng.
Tại các quán nước, người ta rầm rộ bàn chuyện làm ăn, xe hàng cũng bắt đầu chạy lại.
Những người nông dân vốn chỉ biết làm ruộng nay đều muốn kiếm thêm tiền từ làn sóng hộ cá thể.
Khương Tuệ đi qua khu chợ, lặng lẽ quan sát biến động của giá nguyên liệu, nhân công và vận tải.
Cô nhận ra thời kỳ chỉ cần có gan là có thể kiếm được tiền đã thực sự bắt đầu.
Nhưng cô cũng hiểu rõ, người chỉ có gan mà không có đầu óc phân tích sẽ ngã rất nhanh.
Cô lật sổ tay, ghi thêm một dòng dứt khoát: Giai đoạn tiếp theo là mở rộng quy mô.
Khương Tuệ nhìn dòng người sầm uất, biết cuộc cạnh tranh này không còn gói gọn ở một mùa đông.
Xưởng sản xuất phía Tây của Khương Tuệ đã bước lên một cấp độ hoàn toàn mới.
Kho cũ được sửa sang kiên cố, sân phơi mở rộng, nguyên liệu phế phẩm xếp gọn theo từng khu.
Khương Tuệ thiết lập bảng chia ca làm việc, bảng lương và quy trình kiểm tra chất lượng nghiêm ngặt.
Công nhân ra vào theo ca, thuần thục các công đoạn phân loại, trộn, ép khuôn và đóng hàng xuất xưởng.
Sản phẩm viên củi sinh học sản xuất ổn định, bắt đầu có những chuyến xe rầm rộ đưa ra huyện.
Khương Tuệ tự tay kiểm tra từng lô thành phẩm, dứt khoát không cho hàng ẩm lỗi xuất kho.
"Cô chủ rất nghiêm khắc, nhưng trả công cực kỳ sòng phẳng, đúng hạn." Công nhân cũ kể lại.
Dân làng nhìn cô bằng ánh mắt kính nể, hoàn toàn khác hẳn thái độ khinh miệt ngày xưa.
Khương Tuệ đứng bên lò, bắt đầu tính toán chi phí để mua thêm máy ép khuôn công suất lớn hơn.
Một xe hàng rời xưởng hướng về phía Tây, để lại vệt bánh xe rõ ràng trên đường đất.
Trái ngược với sự náo nhiệt phía Tây, nhà họ Tần sau vụ phạt tiền trở nên vô cùng u ám.
Sân nhà vắng vẻ, hoang tàn, vài món đồ đạc có giá trị đã bị bán tháo để gom tiền trả nợ.
Lâm Tiểu Hồng nghe người làng bàn tán về việc xưởng Khương Tuệ lại tiếp tục tuyển thêm công nhân.
Cô ta tức tối đi vào phòng, thẳng tay ném mạnh chiếc bát xuống mặt bàn gỗ kêu loảng xoảng.
Tần Trình đang đau đầu tính toán sổ nợ nặng lãi, nghe tiếng động lớn liền cau mày chán ghét.
Lâm Tiểu Hồng hằn học mắng: "Khương Tuệ chẳng qua chỉ gặp may nhờ trận bão tuyết vừa rồi thôi!"
Tần Trình lạnh nhạt ngẩng đầu: "Nếu chỉ là may mắn, sao cả cái làng này không ai làm được như cô ấy?"
Lâm Tiểu Hồng bị chọc trúng chỗ đau, lòng ghen ghét và sự không cam lòng dâng lên đỉnh điểm.
Cô ta tự nhủ một lần thua không có nghĩa là thua cả đời, mình vẫn còn át chủ bài mạnh nhất.
Đêm đó, Lâm Tiểu Hồng nằm thao thức, cố ép bộ óc nhớ lại cơ hội lật mình lớn nhất của năm 1985.
Đêm khuya, căn nhà họ Tần chìm vào bóng tối tịch mịch.
Tần Trình chạy vẩy làm thuê cả ngày đã ngủ say vì kiệt sức, tiếng thở nặng nề vang lên đều đặn.
Lâm Tiểu Hồng mở trừng mắt nhìn trần nhà, bị lòng tham vô đáy kéo hoàn toàn vào ký ức đời trước.
Cô ta nhớ kiếp trước từng nghe tin chính phủ tỉnh sẽ duyệt xây nhà ga trung chuyển ở phía Đông thị trấn.
Sau khi quy hoạch công bố, giá đất ở vùng phía Đông hoang vu đó đã tăng vọt lên gấp trăm lần.
Những người đi trước một bước mua đất ở đó đều chớp mắt biến thành đại gia giàu sang phú quý.
Kiếp trước, cô ta đứng từ xa nhìn các phu nhân hào môn đó mà lòng đầy ghen tị.
Cô ta tin chắc đây mới chính là cơ hội thật sự để mình lật ngược thế cờ, đè bẹp Khương Tuệ.
Thất bại ở kho than đá bị cô ta tự huyễn hoặc là do Khương Tuệ dùng tiểu xảo phá đám.
Nhưng quy hoạch nhà ga là quyết định của tỉnh, Khương Tuệ không thể có năng lực thay đổi.
Lâm Tiểu Hồng ngồi bật dậy, đôi mắt trong bóng tối lóe lên tia nhìn điên cuồng vì tham vọng.
Sáng hôm sau, cô ta chặn Tần Trình lại, dứt khoát ra lệnh: Phải mua đất phía Đông ngay.
Lâm Tiểu Hồng đứng giữa sân, lớn tiếng yêu cầu Tần Trình bán xe tải lấy tiền mua đất.
Tần Trình nghe xong lập tức đập bàn phản đối kịch liệt: "Xe tải là đường sống duy nhất còn lại của nhà này!"
Lâm Tiểu Hồng hếch mặt mắng: "Chỉ cần mua được đất phía Đông, nhà ga mở ra chúng ta sẽ giàu to!"
Tần Trình giận dữ hỏi ngược lại: "Cô lấy căn cứ ở đâu mà dám khẳng định nơi đó xây nhà ga?"
Lâm Tiểu Hồng không thể nói mình trọng sinh, lại dùng giọng điệu độc đoán bắt anh phải tin tưởng.
Tần Trình nhắc lại vết thương cũ bằng giọng nhục nhã: "Lần trước tin cô, tôi mất kho than, còn ôm thêm nợ!"
Lâm Tiểu Hồng tức giận mắng anh nhát gan, là gã đàn ông bất tài không có tầm nhìn xa.
Tần Trình tức giận đến mức cả người run bần bật, giơ tay đập mạnh xuống mặt bàn gỗ phát ra tiếng chát chúa:
"Không có xe, tôi lấy gì trả nợ?"
Cuộc cãi vã kết thúc trong sự im lặng nặng nề, Tần Trình dứt khoát quay mặt bỏ đi.
Lâm Tiểu Hồng đứng trơ trọi giữa sân, trong đầu nảy ra một ý định tự ý hành động điên cuồng.
Nhìn thái độ kiên quyết không chịu bán xe của chồng, Lâm Tiểu Hồng khinh bỉ cười lạnh.
Cô ta đi vào phòng, dùng chuyện ngày xưa để thao túng anh: "Anh không tin tôi, vì trong lòng còn nhớ Khương Tuệ đúng không?"
Tần Trình nổi trận lôi đình, mặt đỏ tía tai quát: "Đang bàn chuyện làm ăn, đừng kéo người ngoài vào!"
Lâm Tiểu Hồng càng nói càng độc địa: "Anh hối hận rồi chứ gì? Nghĩ nếu cưới Khương Tuệ thì giờ đã được mở xưởng lớn kiếm tiền rồi!"
Tần Trình bị câu nói trúng tim đen chọc vào nỗi đau sâu nhất, khuôn mặt chớp mắt biến sắc vì nhục nhã.
Anh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gằn giọng nói sự nghiệp của Khương Tuệ phát triển không liên quan đến nhà họ Tần.
Nhưng Lâm Tiểu Hồng lại cố tình biến sự im lặng u uất của chồng thành bằng chứng cho việc anh phản bội.
Tần Trình chán ghét sự điên cuồng của vợ đến cực điểm, không muốn tiếp tục cãi vã vô ích.
Anh dứt khoát bỏ ra ngoài sân, cẩn thận khóa hòm sách lại rồi rời nhà đi tìm việc làm thuê.
Lâm Tiểu Hồng đứng trong buồng nhìn theo, cô ta đã tinh mắt phát hiện ra chỗ anh giấu chìa khóa.
Đêm khuya, nhà họ Tần yên lặng đến đáng sợ, Tần Trình ngủ mệt sau nhiều ngày chạy nợ đã say giấc.
Ánh trăng yếu ớt chiếu qua cửa sổ, Lâm Tiểu Hồng lén lút ngồi dậy, nhẹ nhàng bước xuống giường.
Cô ta rón rén tiến về phía hòm gỗ, chuẩn xác lấy chiếc chìa khóa từ vị trí đã nhìn thấy ban chiều.
Tiếng lạch cạch vang lên rất nhỏ, cô ta mở hòm, nhanh tay lục lọi lôi toàn bộ giấy tờ ra ngoài.
Sổ đỏ căn nhà, giấy tờ sở hữu chiếc xe tải và con dấu riêng của Tần Trình đều bị cô ta lấy sạch.
Đôi bàn tay cô ta run rẩy kịch liệt vì sợ hãi, nhưng ý nghĩ sắp giàu sang đã đ.á.n.h bại lý trí.
Cô ta tự huyễn hoặc bản thân rằng hành động lén lút trộm cắp này là vì tương lai của cả gia đình.
Lâm Tiểu Hồng nhanh ch.óng giấu giấy tờ vào trong lớp áo bông dày, lặng lẽ đẩy cửa lẻn ra ngoài.
Cánh cửa khép lại sau lưng cô ta, còn Tần Trình trên giường vẫn ngủ say, không biết đường sống cuối cùng đã mất.
Sáng sớm hôm sau, tại một quán trà nhỏ tồi tàn nằm ở một góc khuất trong thị trấn.
Bàn gỗ bám một lớp mỡ dầu bóng loáng, khói t.h.u.ố.c mù mịt, vài gã môi giới đất đai đang ngồi thì thầm.
Lâm Tiểu Hồng vội vã bước vào, ngồi xuống đối diện gã môi giới, hỏi thẳng: "Tôi muốn mua bãi đất hoang phía Đông."
Gã môi giới hơi ngạc nhiên vì khu vực phía Đông hiện tại toàn cỏ dại, hoang vu, chẳng ai thèm ngó ngàng tới.
Lâm Tiểu Hồng tưởng mình là kẻ duy nhất nắm giữ bí mật quy hoạch, cố làm ra vẻ bình thản, am hiểu thời thế.
Gã môi giới lão luyện nhận ra sự nôn nóng của người phụ nữ này, lập tức nháy mắt với đồng bọn để nâng giá.
Lâm Tiểu Hồng bị lòng tham làm mờ mắt, c.ắ.n răng đồng ý ngay lập tức mà không thèm mặc cả.
Cô ta dứt khoát rút toàn bộ sổ đỏ nhà đất và giấy tờ xe tải của Tần Trình ra để làm thủ tục đặt cọc.
Gã môi giới vui mừng khôn xiết, đon đả tiễn cô ta ra tận cửa, sau lưng cô ta gã không giấu được nụ cười giễu cợt.
Lâm Tiểu Hồng cầm giấy đặt cọc đất trong tay, đứng giữa phố, tưởng mình đã nắm chắc vé vào đời phú quý.
Buổi chiều, Tần Trình đi làm thuê về nhà, định mở hòm lấy giấy tờ xe để ngày mai chạy chuyến hàng thuê.
Ngay khi lật nắp hòm gỗ ra, anh c.h.ế.t lặng khi phát hiện toàn bộ sổ đỏ, giấy xe và con dấu đã biến mất.
Anh nổi trận lôi đình, lao thẳng vào phòng khách, túm lấy vai Lâm Tiểu Hồng gầm lên: "Giấy tờ của tôi đâu rồi?!"
Lâm Tiểu Hồng giật mình né tránh ánh mắt giận dữ của chồng, cố tình quay mặt đi chỗ khác.
Tần Trình tinh mắt nhìn thấy tờ giấy chứng nhận đặt cọc đất lấp ló trong túi áo cô ta, liền dứt khoát giật phắt lấy.
Đôi mắt anh trợn trừng, nhận ra vợ mình đã lén lút đem toàn bộ gia sản duy nhất đi đặt cọc mua bãi đất hoang phía Đông.
Tần Trình tức giận đến mức cả người run bần bật, hai tay nắm c.h.ặ.t tờ giấy cọc đến mức nhăm nhúm.
Lâm Tiểu Hồng vẫn nghếch cổ cãi vã: "Sau này nhà ga mở ra, thành tỷ phú rồi anh sẽ phải quỳ xuống cảm ơn tôi!"
Tần Trình nhìn người đàn bà điên cuồng trước mặt, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng và chán ghét tột cùng như nhìn một người xa lạ.
Anh nói rất khẽ nhưng lạnh thấu xương: "Nếu lần này cô sai, tôi chắc chắn sẽ không bao giờ tha thứ nữa."
Cắt cảnh song song tạo nên hai thái cực đối lập ngầm rõ rệt giữa hai vùng kinh tế Đông và Tây.
Tại khu đất phía Đông thị trấn, Lâm Tiểu Hồng đứng một mình giữa bãi hoang cằn cỗi, cỏ khô bay dập dờn trong gió.
Cô ta nhắm mắt, đắm chìm trong ảo tưởng điên cuồng rằng nơi này sắp sửa mọc lên nhà ga xe lửa khổng lồ, sầm uất.
Cô ta mỉm cười đầy đắc ý, tin chắc mình sắp dùng đống đất hoang này để vả mặt, thắng tuyệt đối Khương Tuệ.