Cùng lúc đó, tại khu vực phía Tây, xưởng sản xuất của Khương Tuệ đang hoạt động vô cùng nhộn nhịp, rầm rộ.
Máy móc cơ khí vận hành giòn giã, xe chở hàng liên tục nối đuôi nhau rời xưởng, công nhân ra vào tấp nập.
Khương Tuệ ngồi trong văn phòng, chăm chú nghiên cứu bản đồ lộ trình vận tải thô sơ để tối ưu hóa chuỗi cung ứng.
Cô không hề hay biết chuyện Lâm Tiểu Hồng điên cuồng trộm giấy tờ đi mua bãi đất hoang phía Đông thị trấn.
Nhưng tư duy mở rộng công nghiệp của cô về phía Tây đã âm thầm tạo ra áp lực, làm thay đổi dòng chảy quy hoạch.
Lâm Tiểu Hồng nhìn về phía Đông, tưởng đó là tương lai. Cô ta không biết, bánh xe thời đại đã âm thầm quay về phía Tây.
Phía Đông im lìm trong gió xuân lạnh. Phía Tây, bánh xe chở hàng của Khương Tuệ lăn qua đường đất, để lại dấu vết đầu tiên của một quy hoạch mới.
8.
Khương Tuệ mang theo tập đề án đã chỉnh sửa đến Cục Quản lý Thị trường huyện.
Nhân viên văn phòng lập tức nhận ra cô gái này.
Cô là chủ xưởng viên củi sinh học vừa được huyện biểu dương rầm rộ sau trận bão tuyết vừa qua.
Cố Hàn bước ra khỏi phòng họp, khẽ gật đầu rồi mời cô vào phòng làm việc riêng của mình.
Anh nhận thấy tập hồ sơ trên tay Khương Tuệ dày hơn rất nhiều so với yêu cầu ban đầu của huyện.
Khương Tuệ đặt tập tài liệu xuống bàn, thản nhiên nói:
"Đây không chỉ là hồ sơ xin hỗ trợ thông thường, mà là kế hoạch chiến lược mở rộng quy mô trong ba năm tới của xưởng."
Cố Hàn hơi bất ngờ, ánh mắt lộ vẻ tò mò rồi ra hiệu cho cô ngồi xuống trình bày cụ thể.
Cô lật mở đề án, đặt từng phần số liệu cốt lõi lên mặt bàn gỗ.
Không khí xã giao lập tức biến mất, nhường chỗ cho sự nghiêm túc của một cuộc bàn bạc kinh tế.
Khương Tuệ chỉ tay vào dòng chữ lớn trên trang bìa hồ sơ: “Xưởng sản xuất chất đốt và vật liệu xây dựng sinh học.”
Cố Hàn mở trang đầu tiên của đề án, ánh mắt anh dần nghiêm nghị lại khi nhìn vào các con số tính toán.
Khương Tuệ bắt đầu trình bày chi tiết nội dung đề án mở rộng xưởng.
Cô lướt nhanh qua sản phẩm hiện có là viên củi sinh học đã đứng vững trên thị trường nông thôn qua mùa đông.
"Thị trường chất đốt mùa đông chỉ là điểm khởi đầu, là bước đệm để tích lũy dòng tiền." Khương Tuệ nói gãy gọn.
Cô đề xuất hướng đi tiếp theo: Tận dụng triệt để nguồn phế phẩm nông nghiệp sẵn có để phát triển mảng vật liệu xây dựng sinh học cho mùa hè.
Cô phân tích sâu về nguồn cung nguyên liệu thô xung quanh huyện vô cùng dồi dào và ổn định.
Từng bảng biểu về quản lý nhân công, định mức sản lượng và chi phí vận tải hiện ra vô cùng khoa học.
Cố Hàn gõ ngón tay xuống bàn, hỏi sắc bén: "Nếu không có thiên tai bão tuyết hỗ trợ, đầu ra sản phẩm dài hạn của cô sẽ đi về đâu?"
Khương Tuệ lập tức lật trang sau, đưa ra phương án ký kết cung ứng cho các công trình nhỏ, hộ dân cá thể và hệ thống các hợp tác xã trong tỉnh.
Cố Hàn càng nghe càng chăm chú, đường nét gương mặt anh lộ rõ sự chấn động.
Cô không chỉ đơn thuần muốn mở một xưởng bán củi qua ngày, cô đang muốn xây dựng một chuỗi sản xuất công nghiệp thực sự.
Anh lật sang phần kế hoạch sử dụng nhân công địa phương, nhận ra cô gái này đã tính toán toàn diện đến tác động vĩ mô của kinh tế vùng.
Văn phòng Cục trở nên yên tĩnh hơn khi giờ làm việc hành chính đã kết thúc.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều muộn rơi một vệt dài lên khoảng sân gạch cũ của cơ quan huyện.
Cố Hàn nhìn tập hồ sơ, thâm trầm hỏi: "Cô thực sự muốn cái xưởng nhỏ của mình lớn đến mức nào?"
Khương Tuệ không dùng những con số lợi nhuận ròng trước mắt để trả lời câu hỏi của anh.
Cô bình thản nói: "Tôi muốn biến toàn bộ phế phẩm nông nghiệp của cả vùng này thành nguyên liệu đầu vào có giá trị."
"Tôi muốn tạo ra hàng ngàn việc làm ổn định cho người nông dân nghèo lúc nông nhàn."
"Tôi muốn giảm bớt sự phụ thuộc hoàn toàn vào nguồn than đá thô của tỉnh khi mùa lạnh tới."
"Vand quan trọng nhất, sản phẩm chất lượng cao của xưởng tôi phải đủ năng lực vận chuyển, bao tiêu ra các tỉnh lân cận."
Cố Hàn nhìn sâu vào mắt cô, hỏi nhỏ: "Cô có nghĩ bản thân mình đang tính toán chuyện quá xa xôi không?"
Khương Tuệ khẽ mỉm cười, để lại một câu nói đầy lực công kích:
“Không nghĩ xa thì chỉ kiếm được tiền hôm nay. Tôi muốn kiếm tiền của mười năm sau.”
Cố Hàn bị thuyết phục hoàn toàn không phải vì những lời hứa hẹn hoa mỹ, mà vì mỗi mục tiêu cô nói đều có số liệu khoa học đi kèm.
Anh nhìn cô thật lâu, rồi dứt khoát đứng dậy, bước ra khóa c.h.ặ.t cửa phòng làm việc lại.
Cố Hàn quay trở lại bàn, bối cảnh trong căn phòng khóa kín trở nên vô cùng nghiêm trang.
Ánh sáng hạ xuống, anh thản nhiên mở tủ bảo mật, trải rộng một tấm bản đồ quy hoạch lớn của huyện và các vùng phụ cận lên bàn.
Anh nhìn Khương Tuệ, giọng nói vô cùng nghiêm túc: "Có một tài liệu chiến lược tối mật của tỉnh vừa gửi xuống, chưa được công bố rộng rãi ra thị trường."
"Tôi cho cô xem, nhưng cô phải tuyệt đối giữ nguyên tắc bảo mật thông tin công vụ."
Khương Tuệ gật đầu dứt khoát, ánh mắt cô tỉnh táo, hoàn toàn không hỏi thêm bất kỳ câu lời thừa thãi nào.
Cố Hàn mở bản đồ quy hoạch sơ bộ của toàn vùng kinh tế cho cô xem.
Trên bản đồ vạch rõ tuyến đường sắt dự kiến, các khu công nghiệp mới và điểm trung chuyển hàng hóa trọng yếu.
Khương Tuệ nhìn lướt qua, đôi mắt cô lập tức khóa c.h.ặ.t vào khu vực phía Tây, nơi xưởng sản xuất của cô đang đặt nền móng.
Cố Hàn im lặng quan sát từng biến đổi cảm xúc trên gương mặt của cô gái trẻ.
Anh giữ đúng nguyên tắc công chức, nhấn mạnh tài liệu này chưa được phép tiết lộ ra bên ngoài, nhưng anh muốn cô có sự chuẩn bị hồ sơ tốt nhất.
Ngón tay thon dài của Cố Hàn dừng lại, gõ nhẹ lên một ký hiệu đỏ ở khu vực phía Tây thị trấn.
Trên tấm bản đồ quy hoạch mới nhất, tuyến đường đỏ biểu thị đường sắt trung chuyển đã hoàn toàn chuyển hướng.
Nó dời trục tọa độ từ khu vực phía Đông sang thẳng khu vực phía Tây thị trấn, chạy sát cạnh khu xưởng mở rộng của Khương Tuệ.
Cố Hàn đè thấp giọng giải thích: "Ban đầu, ban quy hoạch tỉnh từng nghiên cứu phương án đặt nhà ga trung chuyển ở phía Đông thị trấn."
"Nhưng sau trận bão tuyết vừa qua, huyện ủy và tỉnh đã tiến hành đ.á.n.h giá lại toàn bộ nhu cầu vận tải thực tế của vùng."
"Sự xuất hiện của xưởng viên củi Khương Tuệ đã tạo ra một lưu lượng hàng hóa mới khổng lồ, mở ra khả năng phát triển công nghiệp rất lớn cho phía Tây."
"Khu phía Tây vừa có nguồn nguyên liệu dồi dào, quỹ đất mở rộng lớn, lại có tuyến giao thông kết nối đồng bộ hơn."
"Vì vậy, phương án quy hoạch nhà ga trung trung chuyển cuối cùng đang nghiêng hẳn về phía xưởng của cô."
Khương Tuệ nghe xong, bộ óc kinh tế học lập tức thấu suốt toàn bộ hệ quả dây chuyền của chính sách này.
Cô bất giác nghĩ đến Lâm Tiểu Hồng và hành động điên cuồng đem sổ đỏ đi mua đống đất hoang ở phía Đông thị trấn.
Cô không hế nói ra một lời nào, khóe môi chỉ nhếch lên nở một nụ cười rất nhẹ, đầy vẻ lạnh lùng.
Hiệu ứng cánh bướm đã xuất hiện, hành động thực tế của cô ở đời này đã vô tình bẻ gãy hoàn toàn la bàn tiên tri của kẻ trọng sinh.
Tiên tri cũ gặp phải biến số mới của thời đại, lập tức sẽ biến thành một cái bẫy chôn sống kẻ tham lam.
Khương Tuệ ngồi tựa lưng vào ghế, bản đồ quy hoạch trên bàn vẫn đang mở rộng trước mắt.
Cô nhớ lại những tin đồn rùm bén mấy ngày nay về việc Lâm Tiểu Hồng đắc ý khoe khoang mua đất phía Đông.
Cô hiểu rõ em họ mình đang hoàn toàn dựa dẫm vào cái mác ký ức đời trước để đi đường tắt kiếm tiền.
Nhưng Lâm Tiểu Hồng không biết, đời này xưởng công nghiệp phía Tây của Khương Tuệ đã xuất hiện như một biến số khổng lồ.
Lượng công nhân tập trung, tần suất vận tải và sản lượng hàng hóa thực tế đã kéo lệch hoàn toàn cán cân quy hoạch của tỉnh.
Khương Tuệ không có một chút áy náy nào, cô không hề cướp đoạt thông tin hay tranh giành đất đai của Lâm Tiểu Hồng.
Cô chỉ làm tốt việc mình cần làm bằng thực lực, còn thời đại sẽ tự động lựa chọn hướng đi có hiệu quả kinh tế cao nhất.
Cố Hàn nhìn thấy sự điềm tĩnh đáng sợ của cô, khẽ hỏi: "Đồng chí Khương Tuệ, cô đang nghĩ gì vậy?"
Khương Tuệ ngẩng đầu nhìn anh, buông một câu nói sắc bén đ.á.n.h thẳng vào bản chất của kẻ cơ hội:
“Ký ức chỉ là bản đồ cũ. Người sống trong hiện tại mới có quyền sửa đường.”
Cố Hàn nghe xong câu đó thì ánh mắt khẽ động, tâm thần có một sự chấn động mạnh mẽ.
Đây là lần đầu tiên anh chạm đến phần sâu sắc nhất trong tư duy vượt thời đại của người phụ nữ này.
Cố Hàn thu hồi ánh mắt, anh nhanh nhẹn gấp bản đồ lại, cẩn thận đặt vào trong phong bì hồ sơ bảo mật.
Anh nhìn cô, lên tiếng cảnh báo với thái độ công sự chính trực: "Thông tin điều chỉnh quy hoạch này tuyệt đối chưa được công bố."
"Cô biết để chuẩn bị năng lực sản xuất cho xưởng, nhưng nghiêm cấm dùng tin mật này để đi đầu cơ đất đai trục lợi."
Cố Hàn giữ đúng hình tượng người cán bộ có nguyên tắc, anh giúp đỡ cô vì năng lực thực tế, không vì tình riêng mà làm sai luật pháp.
Khương Tuệ hiểu ý anh ngay lập tức, cô thản nhiên đáp: "Anh yên tâm, tôi hoàn toàn không hứng thú với việc kiếm tiền chộp giật bằng tin tức mật."
"Tôi muốn doanh nghiệp của mình sống sót và lớn mạnh bằng chất lượng sản phẩm và các đơn hàng thực tế trên thị trường."
Cố Hàn thở phào nhẹ nhõm một tiếng, gương mặt nghiêng nghị của anh hoàn toàn dịu xuống, ánh mắt đầy sự tin cậy.
Anh nói anh tin tưởng cô, nhưng với tư cách người làm công vụ, anh bắt buộc phải nhắc nhở đầy đủ theo quy định.
Khương Tuệ đứng dậy, cầm lấy tập đề án đã được anh góp ý chỉnh sửa bài bản: "Người có nguyên tắc như anh mới đáng để hợp tác lâu dài."
Tuyến tình cảm giữa hai người không có lời tán tỉnh sáo rỗng, nó tiến triển vững chắc dựa trên sự tôn trọng và tin phục năng lực lẫn nhau.
Khương Tuệ ôm tập hồ sơ bước ra khỏi phòng làm việc, dứt khoát quay trở về xưởng để hoàn thiện các thủ tục cuối cùng.
Khương Tuệ trở về xưởng phía Tây ngay trong đêm, bối cảnh trong văn phòng nhỏ ngập tràn ánh đèn dầu sáng rực.
Cô lập tức bắt tay vào việc điều chỉnh toàn bộ kế hoạch mở rộng xưởng theo hướng tối ưu hóa năng lực vận tải đường dài.
Cô yêu cầu công nhân trưởng phải chuẩn hóa lại toàn bộ kích thước hình học của sản phẩm viên củi, quy cách bao bì và hệ thống sổ sách xuất kho.
Cô lên danh sách chính xác các thiết bị máy móc ép khuôn cơ khí cần phải chi tiền thu mua gấp từ thành phố.
Khương Tuệ gọi ba công nhân cũ có thái độ làm việc tốt lên, giao việc và đào tạo họ thành các tổ trưởng quản lý ca.
Cô thẳng thắn dặn dò: "Thời gian tới xưởng mở rộng sẽ rất vất vả, đòi hỏi kỷ luật cao, nhưng tiền lương của các anh sẽ tăng tiến theo đúng sản lượng sản xuất."
Mấy người công nhân nghe xong thì tinh thần phấn chấn vô cùng, họ nhìn thấy một tương lai phát triển vô cùng rõ ràng, minh bạch của xưởng.
Khương Tuệ thức trắng đêm, đặt b.út chỉnh sửa từng con số, hoàn thiện đề án mở rộng một cách hoàn hảo nhất.
Sáng hôm sau, bản hồ sơ mới tinh được đặt ngay ngắn cạnh tấm giấy phép kinh doanh cá thể trên bàn làm việc.
Tập tài liệu dày cộm, chắc chắn này chính là v.ũ k.h.í thực lực để cô bước lên sân khấu lớn của huyện.
Cùng thời điểm đó, tại khu chợ trung tâm thị trấn, người mua kẻ bán đi lại vô cùng đông đúc, nhộn nhịp.
Quầy trà nhỏ đầu chợ là nơi cánh đàn ông và tiểu thương tụ tập đông nhất để bàn tán về các thông tin đất đai, nhà cửa.
Lâm Tiểu Hồng cố tình diện một bộ quần áo đỏ rực rỡ, vẻ mặt vô cùng đắc ý bước vào giữa đám đông phụ nữ.
Cô ta cố ý nói to, úp mở khoe khoang: "Tôi nói cho các bà biết, nhà họ Tần chúng tôi vừa dùng số tiền lớn mua đứt một mảnh đất vàng rồi!"