Chân vừa bước vào sân, Giang Tâm thật sự có chút căng thẳng, không biết nên làm thế nào cho phải. Trong đầu cô hoàn toàn không có chút ấn tượng nào về người chồng hờ này.

Đợi lát nữa vào nhà rồi cô nên mở miệng thế nào để bàn chuyện ly hôn với Phó Dục đây?

Giang Tâm quả thực là kiên trì bước vào nhà. Trong nhà, gia đình ba người Phó Dục đang hàn huyên.

Con trai đi gần hơn nửa tháng mới về, lần này đi biển vốn định thời gian khoảng một tháng mới về được. Không ngờ Phó Dục lại về sớm hơn thời gian đã hẹn trước rất nhiều.

Giang Tâm cũng có chút bất ngờ, không ngờ anh ta có thể về sớm như vậy.

Vừa bước vào cửa nhà đã nghe thấy tiếng nói chuyện truyền ra từ trong phòng, chỉ nghe thấy Mẹ Phó bên kia đang kéo cánh tay Phó Dục, hỏi han ân cần, đừng nhắc đến chuyện quan tâm thế nào.

Nhưng nói thật, điểm này cũng có thể hiểu được, dù sao người làm mẹ nào thấy con trai đi xa lâu như vậy trong lòng cũng sẽ lo lắng thôi. Huống hồ đi biển đối với thời đại này cũng là chuyện nguy hiểm. Nếu gặp nguy hiểm trên biển thì thật sự không có cách nào tự cứu.

Cho nên xưa nay tuy con trai kiếm được nhiều tiền nhưng Mẹ Phó và Ba Phó hai người đối với công việc này của con trai cũng trước sau không tán đồng lắm, muốn anh đổi một công việc an toàn hơn, chỉ cần kiếm được tiền là đủ rồi.

Bọn họ cũng không phải nhà đại gia cần phung phí, kiếm chút tiền lẻ đủ cho người một nhà sinh sống là được, không cần thiết phải mạo hiểm rủi ro này để kiếm tiền lớn.

Nhưng bất kể bọn họ khuyên thế nào Phó Dục cũng không nghe, dù sao trong lòng anh cảm thấy thanh niên mà, nên xông pha một chút mới phải. Nhân lúc còn trẻ kiếm nhiều tiền một chút để dành vốn liếng cho tương lai, có một sự bảo đảm.

Hơn nữa trong lòng anh cảm thấy đi biển cũng không nguy hiểm như cha mẹ anh nói. Huống hồ hiện tại nhà bọn họ còn chưa xây được nhà, hơn nữa anh cũng vừa mới kết hôn, sau này những chỗ cần tiêu tiền còn nhiều lắm.

Không chỉ đại gia đình này của bọn họ cần tiền, tương lai gia đình nhỏ của anh và Giang Tâm cũng cần tiêu tốn rất nhiều tiền và tâm tư. Dù sao sống qua ngày là một chuyện rất dài lâu, rất nhiều chuyện đều phải hòa hợp lại từ đầu.

Phó Dục về cũng được một lúc rồi, theo như mọi khi, chỉ cần anh sắp về nhà anh đều sẽ gửi trước một bức điện báo cho gia đình. Nhưng lần này sự việc đột xuất, xảy ra chút sự cố nhỏ, cũng may thu hoạch lần đi biển này cũng khá nhiều, coi như không bị lỗ vốn. Cũng coi như kiếm được một khoản nhỏ.

Thế là anh liền theo sư phụ về trước, không báo trước cho gia đình. Mục đích là để cho người nhà một sự bất ngờ.

Vợ chồng già Mẹ Phó và Ba Phó khi nhìn thấy anh về, niềm vui sướng trên mặt quả thực sắp tràn ra ngoài. Cả nhà đoàn tụ, vui vẻ biết bao. Chỉ là không thấy cô vợ nhỏ mới cưới vào cửa được mấy ngày của anh đâu.

Phó Dục thấy thế tự nhiên phải hỏi thăm một phen, sau đó biết được từ miệng Mẹ Phó là Giang Tâm đã lên thị trấn có việc cần làm.

Dứt khoát anh cũng không tiếp tục hỏi nữa, dù sao người đi lên thị trấn làm việc thì cuối cùng cũng phải về. Hơn nữa khi anh hỏi cha mẹ, hỏi Mẹ Phó xem Giang Tâm lên thị trấn làm gì, Mẹ Phó bên kia ấp a ấp úng nói không rõ ràng.

Phó Dục liền biết có lẽ cha mẹ anh trong lòng cũng không biết Giang Tâm đi chợ rau làm gì, hỏi tiếp cũng không ra được tình hình gì, chi bằng đợi người về rồi hỏi cũng kịp.

Nói cho cùng anh thật sự vẫn chưa nghĩ xong nên đối mặt với người vợ này thế nào. Dù sao hai người hoàn toàn không quen thuộc, hơn nữa hoàn toàn là bắt vịt lên giá mới gom lại một chỗ kết hôn. Như vậy lúc hai người ở chung e rằng sẽ rất ngại ngùng.

Nghĩ thôi đã thấy đau đầu.

Phó Dục hoàn toàn không hiểu Giang Tâm là người thế nào, cho nên không nhịn được hỏi cha mẹ mình trong những ngày anh không ở nhà bọn họ và Giang Tâm chung sống ra sao.

Kết quả nhìn thấy cha mẹ anh sắc mặt cực kỳ không tự nhiên.

Phó Dục cũng là người khá thông minh, anh lập tức hiểu ra là chuyện gì, e rằng những ngày này cha mẹ anh và cô vợ mới qua cửa mấy ngày này chung sống cũng không vui vẻ lắm, nếu không khi anh hỏi đến chuyện xảy ra trong nhà lúc anh vắng mặt, sắc mặt cha mẹ anh sao lại khó coi như vậy.

Chắc hẳn trong đó đã từng xảy ra chuyện gì.

Lúc anh về đi ngang qua đầu thôn đã có không ít người dân trong thôn ở đó, từ tiếng bàn tán của những người dân đó anh cũng lờ mờ nghe ra trong nhà những ngày này chắc là đã xảy ra chuyện gì đó. Nếu không những người dân đó khi nhìn về phía anh ánh mắt cũng sẽ không quái dị như vậy.

Nhưng khi anh hỏi, nhìn thấy cha mẹ anh bộ dạng ấp a ấp úng không muốn nói nhiều, là biết e rằng từ miệng cha mẹ anh cũng không hỏi ra được lời nào.

Cho nên Phó Dục cũng chỉ đành đợi Giang Tâm về, nếu có hiểu lầm gì thì cũng có thể sớm nói rõ ràng.

Hơn nữa trong lòng anh cũng rất rõ, bởi vì cô dâu trong hôn lễ đổi người, cha mẹ anh chắc chắn sẽ có chỗ bất mãn với Giang Tâm, dù sao lúc kết hôn thái độ của Mẹ Phó đã bày ra ở đó.

Đặc biệt là hai cô con dâu đặt cùng một chỗ so sánh, Giang Uyển bất luận nhìn từ phương diện nào cũng là sự tồn tại áp đảo Giang Tâm.

Nhà bọn họ suýt chút nữa đã có một cô con dâu sinh viên đại học, hơn nữa là sắp gả vào cửa nhà bọn họ, kết quả bị một mình Giang Tâm dùng sức một người quấy nhiễu cho hỏng bét. Trong lòng Mẹ Phó làm sao có thể không oán hận cho được?

Đặc biệt là lần này anh đi biển đi khá gấp, làm xong hôn lễ ngay trong ngày anh đi luôn. Hoàn toàn không có thời gian tham gia vào mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu này, cũng không có thời gian nói rõ hiểu lầm này.

Theo tính cách này của mẹ anh, e rằng những ngày anh không ở nhà bà cũng không ít lần làm khó dễ Giang Tâm.

Phó Dục trong lòng đột nhiên có chút lo lắng, không biết lát nữa nếu Giang Tâm về nhà, anh nên điều giải mâu thuẫn của người nhà thế nào. Đây quả thực là một bài toán khó.

Con người anh tuy có thể đi biển kiếm tiền, nhưng một khi liên quan đến phương diện mâu thuẫn gia đình, anh thật sự bó tay hết cách, dù sao bao nhiêu năm nay anh chưa từng giải quyết bài toán khó này, vấn đề như vậy anh cũng là lần đầu tiên gặp phải.

Phó Dục thất thần, thời gian từng giây từng phút trôi qua, lại không biết qua bao lâu, nghe cha mẹ anh hàn huyên hỏi han anh, thời gian này đi biển đã xảy ra chuyện gì, có bị thương không vân vân.

Anh nhất nhất trả lời, câu được câu chăng đáp lại, thỉnh thoảng còn nhìn đồng hồ treo trên tường một cái.

Lúc nhìn anh thậm chí còn quét mắt nhìn cách bài trí trong nhà, chỉ cảm thấy ngôi nhà cũ này quá mức rách nát, thậm chí trong nhà bọn họ ngay cả cái đèn điện cũng không có. Theo lý mà nói thì những năm này tiền anh kiếm được cũng không ít, thỉnh thoảng lại bù đắp cho gia đình một ít, nhà bọn họ chưa nói cái khác, xây một ngôi nhà ít nhất vẫn đủ dùng.

Cho nên Phó Dục liền nảy sinh một số ý nghĩ khác, muốn để trong nhà xây nhà mới.

Lần này anh đi biển về cũng kiếm được không ít tiền. Cộng thêm những khoản kiếm được trước đó, ước chừng cũng phải có nghìn tám trăm tệ. Bây giờ nếu xây nhà thì chắc vẫn còn dư. Đến lúc đó có thể sắm sửa cho trong nhà một số đồ nội thất mới.

Phó Dục vừa suy nghĩ vừa đ.á.n.h giá những món đồ nội thất cũ trong nhà. Quả thực là quá cũ nát rồi, chưa nói cái khác, hiện tại ba người nhà bọn họ đang ở trong căn phòng này là nhà chính, ngày thường chuyên dùng để tiếp khách.

Khá giống với phòng khách hiện đại, lúc này căn phòng này chính là nhà bếp và phòng ăn của bọn họ. Tủ bát cũ nát không chịu nổi, bao nhiêu năm nay tu sửa bảo dưỡng không biết bao nhiêu lần, tay nắm trên cửa tủ đều đã hỏng đến mức không ra hình thù gì. Gỗ cũng có dấu vết mục nát, cộng thêm cái bàn gỗ bọn họ ăn cơm, chân bàn không biết đã kê bao nhiêu lần rồi vẫn không bằng phẳng.

Tương lai nên thay hết, thay mới toàn bộ mới phải.

Dù sao hiện tại không giống lúc khác, anh giờ đã kết hôn. Giang Tâm nhìn qua yểu điệu, nhìn một cái là biết kiểu chưa từng chịu khổ ở nhà. Không thể để con gái người ta gả đến nhà bọn họ chịu tội.

Huống hồ lúc ở trong thôn anh cũng có nghe nói nhà Giang Tâm là từ tỉnh thành đến, nếu là tỉnh thành thì điều kiện sống chắc chắn tốt hơn cái thôn rách nát này của bọn họ không chỉ một chút nửa điểm.

Đã cưới con gái người ta thì phải chịu trách nhiệm với con gái người ta, ngôi nhà này nếu không phải lúc đầu mẹ anh đè xuống không cho anh xây nhà mới thì hiện tại ngôi nhà bọn họ ở cũng nên là ba gian nhà ngói lớn rồi.

Phó Dục nhíu mày, ban đầu anh còn chưa cảm thấy gì, hiện tại nhìn quanh bốn phía ngôi nhà này, anh chỉ cảm thấy càng lúc càng không hài lòng.

Trong lòng có ý nghĩ như vậy, thế là anh liền mở miệng đề nghị:

“Ba mẹ, con lần này về cũng kiếm được không ít tiền, cộng thêm tiền tích cóp của nhà mình bao nhiêu năm nay, chưa nói cái khác, xây một ngôi nhà vẫn là có thể.”

“Hàng xóm trong thôn này từng nhà từng người đều đã xây nhà mới từ sớm, chỉ có nhà chúng ta còn ở nhà tranh vách đất, quả thực là có chút quá mức không ra gì.”

“Huống hồ ngôi nhà này cũ nát không chịu nổi, mỗi khi gặp ngày mưa gió, bên ngoài mưa to trong nhà mưa nhỏ, đồ đạc bị ngâm không chỉ một hai lần, dọn dẹp cũng rất phiền phức.”

“Hai ông bà đều đã lớn tuổi thế này rồi, cũng nên là lúc hưởng phúc thanh nhàn, đừng vì tiết kiệm tiền mà năm lần bảy lượt hạ thấp mức sống của mình.”

“Hiện tại con trai hai người có năng lực kiếm tiền, sớm xây nhà mới lên, hai người cũng nhân lúc còn trẻ hưởng phúc thêm mấy năm. Chuyển vào nhà mới chắc chắn tâm trạng khi ở cũng khác, đến lúc đó chúng ta trang hoàng đàng hoàng một chút, thay thêm một số đồ nội thất mới, lắp đèn điện mới, cả nhà cùng nhau sống tốt qua ngày.”

Trong lòng Phó Dục còn có một ý nghĩ nữa, đó là hiện tại anh đã kết hôn, ngôi nhà cũ này vẫn là kiểu thiết kế cũ ngày xưa, cả nhà sống dưới cùng một mái hiên ít nhiều vẫn có chút bất tiện.

Vấn đề riêng tư chính là một trong những vấn đề quan trọng nhất, hơn nữa nhà cũ không cách âm, phòng ngủ hai bên còn là trạng thái cửa đối cửa, cửa phòng cũng rất sơ sài, như vậy nếu sống cùng nhau có đôi khi sẽ rất ngại ngùng.

Cho nên Phó Dục mới đề xuất muốn xây lại nhà như vậy.

Ba Phó nghe xong mắt sáng lên ngay lập tức, Phó Dục đúng không hổ là con trai ông, vậy mà lại nghĩ cùng một chỗ với ông.

Dù sao ngôi nhà cũ trong nhà này xây dựng đã quá lâu năm rồi, ngày nào ông nằm trên giường lò cũng cảm thấy trên tường đang rơi bụi.

Khuyết điểm của ngôi nhà cũ này đã thể hiện ra rồi, trong nhà bụi bặm rất lớn, không chỉ thế, những gì Phó Dục nói đều đúng, ngôi nhà cũ này dột mưa sửa chữa còn phải leo lên mái nhà. Nếu không lấy đồ che mái nhà lại thì trong nhà thật sự dột mưa dột đến mức không ra hình thù gì.

Huống hồ ông và Mẹ Phó tuổi đều đã cao, con trai lại thường xuyên không ở nhà, giả sử mùa hè dột mưa thì hai ông bà già bọn họ cũng không có cách nào leo thang lên mái nhà che mái.

Đây chính là một bài toán khó.

Ngộ nhỡ vì cái này mà ngã ra đấy thì tương lai đối với trong nhà cũng là một gánh nặng, chi bằng trực tiếp xây lại nhà. Huống hồ nhà bọn họ cũng không phải không có điều kiện đó, không cần thiết phải tiết kiệm mãi.

Mẹ Phó trước đây vì ngăn cản bọn họ xây nhà mới đã nói ra một tràng lý do thoái thác, nói muốn xây cho trong nhà một ngôi nhà ngói lớn, để mỗi người trong nhà đều có phòng.

Nhưng nhân khẩu trong nhà nói thật sống lâu dài trong thôn chỉ có mấy người bọn họ. Nhà thằng cả đã chuyển lên thị trấn từ sớm, một năm nửa năm cũng không về một chuyến, mấy năm nay càng là thậm chí ngay cả Tết cũng không về, đã sớm đoạn tuyệt với trong nhà bọn họ rồi.

Con gái út trong nhà cũng đang đi học trên thị trấn, lễ tết về một chuyến ở cùng hai ông bà già bọn họ là được, cũng không cần thêm một phòng, cho nên nói xây ba gian nhà ngói là đủ dùng. Không cần thiết vì xây nhà lớn mà tiết kiệm mãi.

Những ngày khổ cực này ông coi như đã sống đủ rồi, vừa nhìn thấy nhà ngói lớn của hàng xóm, sạch sẽ sáng sủa là ông thèm muốn vô cùng.

Huống hồ mùa hè này sắp qua rồi, đợi đến mùa đông thì ngôi nhà cũ này chắc chắn không giữ ấm bằng nhà mới, đến lúc đó còn không biết phải chịu lạnh bao nhiêu. Nếu nhân lúc bây giờ con trai ở nhà tranh thủ thời gian xây nhà lên, đợi đến mùa đông năm nay nhà bọn họ đã sớm chuyển vào nhà mới ở rồi.

Như vậy mùa đông còn có thể bớt chịu tội một chút.

Chương 170: Xây Nhà Mới - Thập Niên 80: Mang Theo Không Gian Từ Tận Thế, Nữ Phụ Đá Bay Nữ Chính Trà Xanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia