Ba Phó thầm nghĩ, hiện tại ông lớn tuổi rồi, thật sự không chịu nổi giày vò nữa.
Trước đây cứ đến mùa đông, mỗi ngày sáng sớm trời còn chưa sáng ông đã dậy nhóm lò để sưởi ấm cho trong nhà.
Dù sao ở nông thôn thời đại này, nhà nào nhà nấy đều dựa vào cách này để sưởi ấm, nếu không nhóm lò thì trong nhà quả thực giống như cái hầm băng. Đừng nhắc đến chuyện lạnh thế nào.
Tối trước khi ngủ đặt một bát nước trên đầu giường, nghĩ nếu nửa đêm tỉnh dậy thì không cần xuống đất rót nước, có thể uống trực tiếp, mưu cầu sự tiện lợi đỡ việc. Nhưng ai ngờ được đợi đến sáng hôm sau dậy sẽ phát hiện bát nước kia đã sớm bị đông cứng, nước trong bát cơm toàn là đá dăm, đông cứng ngắc.
Nước còn có thể đông thành đá, có thể tưởng tượng ngôi nhà này cũng là lạnh thật sự.
Nếu xây nhà mới, cửa sổ mới độ kín khá tốt, che chắn gió lạnh nghiêm ngặt bên ngoài, trong nhà có thể ấm hơn không ít. Cộng thêm làm thêm một lớp giữ nhiệt, mùa đông có thể không khó khăn như vậy nữa.
Ba Phó càng nghĩ trong lòng càng cảm thấy ngôi nhà này vẫn là nên xây sớm thì tốt hơn.
Thế là ông liền rất tán đồng nói:
“Bà xem con trai chúng ta nói kìa, câu nào cũng nói vào tâm khảm tôi.”
“Ngôi nhà cũ của nhà mình tôi đã ở đủ rồi, ngày nào cũng rơi bụi không nói còn thường xuyên dột mưa, mùa đông thì gió lùa, trong nhà này đừng nhắc đến chuyện lạnh thế nào, mặc hai lớp quần bông cũng thấy lạnh thấu xương.”
“Mỗi khi tôi nhắc đến chuyện muốn xây nhà mới thì bà lại ngăn cản, lúc đầu tôi cũng chẳng nói gì, nhưng hiện tại hàng xóm láng giềng nhà nào nhà nấy đều đã chuyển vào nhà mới, có nhà điều kiện còn không bằng nhà mình, nhà mình cũng không có lý nào để người ta so bì xuống được.”
“Huống hồ xây nhà mới có nhiều cái lợi lắm, đến lúc đó trong nhà lắp đèn điện, đợi đến khi trời tối đèn điện này vừa bật lên, trong nhà này đừng nhắc đến chuyện sáng sủa thế nào. Đỡ phải ngày nào cũng thắp cái đèn dầu hỏa kia, nhà bị hun đen không nói còn có mùi.”
Ba Phó lớn tuổi rồi, những năm này qua đi mắt càng ngày càng kém, hơi có chút khói dầu là mắt sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Nói xong những lời này, ông còn không quên bổ sung thêm một câu:
“Cái bà già lẩm cẩm này, tôi cũng không biết bà đang cố kỵ điều gì, hàng xóm trong thôn sống không bằng nhà mình đều đã xây nhà mới rồi, chúng ta không cần thiết có điều kiện này mà còn ở đây sống khổ sở.”
“Cũng không phải tôi thấy nhà người khác xây nhà mới thì thèm muốn, quả thực là ngôi nhà cũ này của nhà mình xác thực là không ở được nữa, những năm này tạm bợ qua ngày thế nào trong lòng bà cũng rõ.”
“Cũng không phải tôi có tâm so bì, bà nhìn xem nhà mẹ đẻ bà những năm này sống những ngày tháng gì, điều kiện nhà bọn họ còn có thể xây nhà mới, nhà chúng ta dựa vào cái gì không thể xây nhà mới?”
“Nếu trong thôn nhà nào cũng chưa xây thì chúng ta có thể đợi một chút, dù sao không làm con chim đầu đàn chọc người ta ghen tị. Nhưng bây giờ là cả thôn chỉ còn thiếu mỗi một nhà chúng ta chưa sửa nhà mới thôi, bà có biết mỗi lần tôi ra ngoài đi dạo hàng xóm đều nói với tôi thế nào không?”
Ba Phó vừa nói vừa nhíu mày, trong lòng có chút không vui.
Mấy năm gần đây người dân trong thôn lác đác đều xây nhà mới, hàng xóm láng giềng không kìm được nảy sinh tâm so bì, so bì với nhau. Mỗi khi đến đầu thôn, chủ đề nhà nào nhà nấy nói chuyện câu nào cũng không rời khỏi chuyện nhà mới.
So bì nhà các nơi, nhà ai xây đẹp, nhà ai xây tốt, cộng thêm trong nhà ai trang hoàng đẹp.
Mỗi khi nói đến chủ đề này Ba Phó lại muốn tìm một chỗ lén nhốt mình lại, dù sao điều kiện nhà bọn họ trong thôn cũng là nhất nhì, khó tránh khỏi sẽ bị hàng xóm láng giềng hỏi vài câu, tại sao trong nhà hiện tại vẫn chưa xây nhà mới.
Khổ nỗi ông còn không thể than nghèo, dù sao số tiền Phó Dục kiếm được mỗi tháng người trong thôn đều rất rõ, biết nhà bọn họ không nghèo. Nếu ông nói vợ già nhà ông không cho xây nhà mới thì hàng xóm còn không cười nhạo ông, nói ông là kẻ sợ vợ.
Cho nên ông cũng chỉ đành nói con trai không ở nhà, đợi con trai về rồi xây. Câu này vừa nói là đã bao nhiêu năm trôi qua. Nếu ông còn mở miệng dùng lý do này qua loa tắc trách hàng xóm, nói không chừng hàng xóm đến cuối cùng còn phải cười nhạo ông sau lưng thế nào nữa.
Cho nên ông thật sự muốn sớm xây cái nhà mới này lên.
Trước đây là ông không lay chuyển được bà vợ già lẩm cẩm nhà mình, nhưng hiện tại con trai nhà bọn họ đều đã mở miệng. Tuy trong cái nhà này là bà vợ già nhà ông làm chủ, nhưng người thực sự kiếm tiền nuôi gia đình là con trai bọn họ.
Con trai đều đã mở miệng muốn xây nhà mới rồi, lần này bà vợ già nhà ông chắc sẽ không nghĩ ra lý do gì để ngăn cản nữa chứ.
Mẹ Phó nghe hai cha con nhà bọn họ nói xong trực tiếp toát mồ hôi lạnh. Bà ta đương nhiên cũng hy vọng trong nhà sớm xây nhà mới, nhưng khổ nỗi bà ta không có tiền.
Hiện tại vấn đề tiền nong mới là then chốt nhất.
Ba Phó và Phó Dục không biết tình hình trong nhà bọn họ, cũng không biết trong nhà rốt cuộc có bao nhiêu tiền tiết kiệm thực sự, cũng không biết bao nhiêu năm nay bà ta vẫn luôn lén lút tiếp tế cho nhà mẹ đẻ. Đã sớm đem số tiền tiết kiệm khổng lồ trong nhà đi cho cháu trai nhà mẹ đẻ mua nhà rồi.
Mẹ Phó hận không thể tự tát mình mấy cái, thầm nghĩ sao mình không sớm nhìn rõ bộ mặt thật của người nhà mẹ đẻ chứ.
Cuộc sống hiện tại của bọn họ thì dễ chịu rồi, ngược lại làm khổ cả nhà mình, ở trong ngôi nhà đất này hết năm này qua năm khác. Có lòng muốn xây nhà mới nhưng lại không có thực lực đó.
Dù sao tiền tiết kiệm của nhà bọn họ đã sớm bị bà ta đem đi tiếp tế sạch rồi. Áp lực hiện tại lại chỉ có một mình bà ta gánh chịu.
Trán Mẹ Phó toát mồ hôi lạnh, hoàn toàn không biết nên trả lời yêu cầu muốn xây nhà mới của hai cha con thế nào. Bà ta đã bướng bỉnh bao nhiêu năm nay rồi, hiện tại hoàn toàn có cảm giác không bướng được nữa.
Mẹ Phó đành phải lắp ba lắp bắp nói:
“Cái đó, tôi đây không phải vẫn còn lo lắng trong lòng sao, cho nên mới ngăn cản hai người không cho hai người xây nhà mới.”
“Hai cha con ông nói cũng đúng, cái lợi của nhà mới tôi đều rõ, tôi đã lớn tuổi thế này rồi tự nhiên cũng hy vọng có thể sớm hưởng phúc.”
“Người trong thôn đã sớm xây nhà mới chuyển vào ở, bao nhiêu năm nay tôi đi sang nhà hàng xóm đi dạo nhìn thấy nhà người ta ở nhà ngói lớn sáng sủa, trong lòng đừng nhắc đến chuyện ngưỡng mộ thế nào.”
“Nhưng nói cho cùng tôi đây chẳng phải đều là vì suy nghĩ cho cái nhà này sao, tiền này cũng không phải ngày một ngày hai là có thể tích cóp được.”
“Lúc xây nhà cũng phải xem tình hình gia đình nhà mình thế nào, có thể gánh vác nổi chi phí xây nhà này không. Nếu thật sự giống như hai cha con ông nói, tranh thủ thời gian nhân lúc con trai ở nhà những ngày này xây nhà đi.”
“Vậy khoản chi tiêu này nhà chúng ta có gánh vác nổi không, hơn nữa tương lai những chỗ cần tiêu tiền còn nhiều lắm, nếu xây nhà rồi cuộc sống nhà chúng ta trở nên eo hẹp thì làm sao? Dù sao em gái các con vẫn còn đang đi học trên thị trấn.”
“Nếu tương lai lên đại học thì cũng cần đưa sinh hoạt phí cho nó.”
Những điều này xác thực cũng là sự cân nhắc trong lòng Mẹ Phó, cho nên bà ta đang nghĩ cách khuyên hai cha con đừng xây nhà mới, dù sao trong túi bà ta thực sự không có tiền.
Nhưng câu bà ta nói về chuyện em gái Phó Dục đi học trên thị trấn, bà ta cũng xác thực là đang suy nghĩ cho con gái.
Dù sao hiện tại cuộc sống trong nhà đã thành ra thế này rồi, Mẹ Phó tuy trong lòng thiên vị con trai hơn một chút nhưng bà ta đối với con gái cũng không tệ, ít nhất để con gái đi học mãi, không vì con gái bà ta là con gái mà bắt nó bỏ học sớm kết hôn.
Điểm này so với chị dâu nhà mẹ đẻ bà ta đối xử với con gái thì Mẹ Phó vẫn tốt hơn rất nhiều.
Vừa nghe Mẹ Phó nhắc đến con gái, trong lòng Ba Phó cũng không kìm được mềm lòng. Dù sao trong nhà bọn họ chỉ có một cô con gái đó, trong lòng tự nhiên là thương yêu vô cùng.
Nghĩ đến con gái đi học cũng phải tốn tiền, dù sao trong nhà chỉ có một cô con gái này, không thể nói để nó sống khổ sở. Nếu xây nhà sẽ làm giảm mức sống tương lai của con gái thì chi bằng kiên trì thêm một thời gian, nhà cũ cũng không phải không ở được.
Ba Phó sau khi nghe lời Mẹ Phó trong lòng lại do dự.
Nhưng thực ra trong lòng ông cũng cảm thấy có chút kỳ lạ. Theo số tiền con trai nhà bọn họ kiếm được hiện tại thì nuôi con gái nhà bọn họ đi học vẫn dư dả chán.
Dù sao đi học tốn mấy đồng, một tháng cho mấy chục tệ sinh hoạt phí cũng đủ cho con gái nhà bọn họ sống cực kỳ sung túc ở đại học rồi.
Chút tiền tiết kiệm này nhà bọn họ vẫn có mà. Tại sao Mẹ Phó vừa nghe đến xây nhà lại cứ năm lần bảy lượt thoái thác thế nhỉ? Chẳng lẽ trong đó có nội tình gì?
Phó Dục nghe thấy nỗi lo của Mẹ Phó liền cũng không nhịn được nhíu mày mở miệng nói:
“Điểm này hai người yên tâm, theo số tiền con kiếm được mỗi tháng hiện tại, cho em gái đi học vẫn dư dả chán, không ảnh hưởng đến việc chúng ta xây nhà.”
“Tương lai nếu em gái thi đỗ đại học, con có thể cung cấp sinh hoạt phí và các loại chi phí cho nó, đảm bảo sẽ không để nó thiệt thòi, cũng sẽ không để cuộc sống của nó kém hơn bạn học.”
Điểm này không phải Phó Dục c.h.é.m gió, anh hiện tại xác thực có năng lực này, cho dù một tháng bỏ ra năm mươi tệ cho em gái làm sinh hoạt phí thì chút tiền lẻ này vẫn có.
Năm tháng này xây một ngôi nhà cũng chỉ cần sáu bảy trăm tệ, nếu tính cả trang hoàng thì kịch kim một nghìn tệ cũng đủ rồi.
Anh đi biển bên ngoài bao nhiêu năm nay, mỗi lần kiếm được tiền về đều giao cho Mẹ Phó, cho nên Phó Dục anh cũng coi như là một gã thô kệch nhưng tính toán cơ bản anh vẫn biết.
Lờ mờ tính toán một chút thì bao nhiêu năm nay tiền anh giao cho Mẹ Phó ước chừng tổng cộng cũng phải có ba bốn nghìn tệ rồi.
Trừ đi chi tiêu trong nhà những năm này, cho dù nói nhiều lên thì cũng không vượt quá một nghìn tệ?
Như vậy tiền tiết kiệm trong nhà ít nhất phải trên hai nghìn, nếu xây nhà thì trong nhà vẫn còn dư hơn một nghìn tệ tiền tiết kiệm.
Giống như Ba Phó nói không sai, xây một ngôi nhà vẫn dư dả chán, hoàn toàn không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của bọn họ.
Sau khi nghe thấy lời con trai thứ, sắc mặt Mẹ Phó lập tức trở nên khó coi. Vốn tưởng rằng bà ta dăm ba câu là có thể lấp l.i.ế.m chuyện này qua đi giống như trước đây.
Nhưng không ngờ lần này Ba Phó và Phó Dục hai cha con lại thực sự quyết tâm muốn xây nhà mới. Bà ta thậm chí không tiếc lôi con gái ra làm cái cớ, kết quả đều không lấp l.i.ế.m được.
Nhưng vấn đề là tiền tiết kiệm trong túi bà ta hiện tại tổng cộng lại còn chưa đến năm mươi tệ. Năm mươi tệ này làm sao xây nổi nhà chứ.
Đối mặt với sự truy hỏi của hai cha con này, Mẹ Phó hoảng hốt không thôi, dáng vẻ chột dạ đó lập tức khiến hai cha con nhìn ra manh mối.
Đặc biệt là Ba Phó, tuy ông người già rồi, lớn tuổi rồi nhưng trí thông minh lại không thoái hóa, lập tức nhìn ra sự bất thường của Mẹ Phó.
Ông đột nhiên phản ứng lại, e rằng vừa rồi Mẹ Phó nói chuyện con gái nhà bọn họ đi học hoàn toàn là cái cớ. Theo điều kiện nhà bọn họ hiện tại, nuôi một sinh viên đại học quả thực là nhẹ nhàng dư dả, hoàn toàn có thể gánh vác nổi. Đâu có cố kỵ đến những cái này chứ.
Vậy tiền tiết kiệm nhà bọn họ hiện tại rốt cuộc có bao nhiêu, số tiền này lại tiêu đi đâu rồi?
Mỗi khi ông nhắc đến xây nhà trong nhà, Mẹ Phó luôn năm lần bảy lượt thoái thác, có thể tìm ra đủ loại lý do, chẳng lẽ là trong nhà hoàn toàn không có tiền.
Nghĩ đến việc ăn uống trong nhà thời gian này quả thực không phải là kém bình thường. Trước đây đồ ăn trong nhà dường như còn chưa gian khổ như vậy.
Ba Phó kết hợp lại tất cả những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, lập tức hiểu ra.
Ông còn nhớ trước đây đi sang nhà mẹ đẻ Mẹ Phó, vì cháu trai nhà mẹ đẻ Mẹ Phó muốn kết hôn, bất kể nói thế nào bọn họ làm cô dượng cũng phải đi góp vui.
Lúc đó ông đã nghe người nhà mẹ đẻ Mẹ Phó nói, trong nhà bọn họ đã mua nhà tân hôn cho con trai cả trên thị trấn, chỉ đợi sau khi kết hôn con trai cả nhà bọn họ chuyển qua đó ở.
Lúc đó trong lòng ông còn rất thắc mắc, rõ ràng anh trai chị dâu nhà mẹ đẻ Mẹ Phó đều lười biếng như vậy, bao nhiêu năm nay ngay cả nửa điểm việc nhà nông cũng không làm, thu nhập trong nhà lại từ đâu ra chứ?
Lại lấy đâu ra điều kiện đó mua nhà cho con trai trên thị trấn?