Tại phòng họp điều tra đặc biệt của viện nghiên cứu ngay trong đêm, cuộc thẩm vấn công khai được tiến hành dưới sự giám sát của ban giám đốc và đại diện chính quyền tỉnh.
Đỗ Văn Khải với đôi tay dính đầy vết bột mực xám trùng khớp với dấu vết trên hộc tủ của Tần Hoài Chinh, không thể chối cãi trước tập phiếu kho và lời khai của tên trung gian.
Hắn cúi đầu khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình.
Sau khi phó giám đốc Cao Đức Quang bị bắt giam ở Chương 6, Đỗ Văn Khải biết đường dây tham ô vật tư kho của mình sớm muộn cũng bị lộ ra ánh sáng khi tổ thanh tra vào cuộc rà soát sổ sách.
Hắn rơi vào đường cùng, nợ nần bài bạc chồng chất, liền cấu kết với một kẻ môi giới bên ngoài để đ.á.n.h cắp công thức vật liệu chống ăn mòn bán lấy một số tiền lớn làm đường lui bỏ trốn.
Hắn chọn đổ tội cho Tần Hoài Chinh vì anh là người quản lý nghiêm khắc, từng nhiều lần cảnh báo về số lượng vật tư hao hụt bất thường trong kho.
Hắn lén lấy dấu sáp chiếc chìa khóa tủ bảo mật của anh trong phòng thay đồ chung, đúc chìa khóa giả rồi lợi dụng lúc sáu giờ chiều anh ra ngoài để vào trộm đồ.
Hắn thừa nhận đã lừa Thẩm Nhược Vi, lợi dụng tâm lý muốn lập công và tiếp cận Tần Hoài Chinh của cô ta để nhờ cô ta đặt phong bì bản sao vào ngăn bàn anh nhằm hoàn tất màn đổ tội hoàn hảo.
Tổ điều tra đưa ra kết luận cuối cùng:
“Kỹ sư Tần Hoài Chinh hoàn toàn vô tội, khôi phục toàn bộ chức vụ và công tác ngay lập tức.”
“Đồng chí Hứa Chiêu Ninh có công lớn trong việc phát hiện mâu thuẫn dòng thời gian và đọc ký hiệu mã hàng để thu hồi tài liệu kịp thời, ban giám đốc ghi nhận công trạng đặc biệt.”
“Thẩm Nhược Vi vi phạm nghiêm trọng quy chế bảo mật, che giấu tình tiết điều tra, chịu kỷ luật cảnh cáo toàn viện và đình chỉ công tác vô thời hạn.”
Sau khi nghe kết luận minh oan, Tần Hoài Chinh không nhìn lãnh đạo.
Cũng không nhìn tài liệu vừa được thu hồi.
Anh chỉ quay sang tìm Hứa Chiêu Ninh.
Như thể điều anh cần xác nhận nhất—
Là cô vẫn còn đứng đó.
…
Thẩm Nhược Vi nhận quyết định kỷ luật xong, hai mắt khóc sưng húp, đứng thẫn thờ ngoài hành lang viện nghiên cứu.
Thấy Tần Hoài Chinh và tôi bước ra, cô ta lao tới chặn đường, giọng nói đầy sự không cam lòng:
“Hoài Chinh! Tôi thực sự không biết trong phong bì có tài liệu mật, tôi chỉ vì quá tin người nên mới giúp hắn… Anh nói với viện trưởng giúp tôi một câu đi, nếu bị đình chỉ công tác, sự nghiệp của tôi coi như hủy hoại sạch sụp rồi!”
Tần Hoài Chinh dừng bước, đứng cách cô ta ba bước chân, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một người xa lạ:
“Khi cô nhìn thấy phong bì đó bị phát hiện trong ngăn bàn của tôi, tại sao cô lại chọn im lặng để tôi phải chịu báng bổ đình chỉ?”
Thẩm Nhược Vi gạt nước mắt, gào lên: “Tôi sợ bị liên lụy! Nhưng tôi đã định tìm cách cứu anh sau đó mà!”
“Cô không cứu tôi.” Tần Hoài Chinh dứt khoát cắt ngang lời cô ta. “Người cứu tôi là chứng cứ khách quan, và người duy nhất đứng cạnh tôi lúc hoạn nạn là vợ tôi.”
Thẩm Nhược Vi nhìn sang tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ oán hận: “Nếu không có người đàn bà béo này xuất hiện phá đám, mọi chuyện giữa tôi và anh ở viện nghiên cứu đã không ra nông nỗi này!”
Tần Hoài Chinh giơ tay chắn ngang trước người tôi, giọng nói đanh thép vang vọng khắp hành lang:
“Đồng chí Thẩm, giữ tự trọng đi. Giữa tôi và cô từ trước đến nay chưa từng có bất kỳ chuyện gì ngoài quan hệ đồng nghiệp thông thường.”
Đây là lần đầu tiên anh công khai phũ phàng, đập tan hoàn toàn mọi ảo tưởng bấy lâu nay của cô ta trước mặt mọi người.
Thẩm Nhược Vi suy sụp khóc nấc lên, hình tượng “nguyên nữ chính hoàn hảo, dịu dàng” trong mắt các đồng nghiệp viện nghiên cứu chính thức tan vỡ hoàn toàn.
Tôi cùng anh quay lưng bước đi, bỏ lại cô ta đứng cô độc giữa hành lang.
Đi được vài bước, Tần Hoài Chinh đột nhiên nắm lấy tay Hứa Chiêu Ninh.
Không phải vì có người nhìn.
Cũng không phải để diễn.
Anh chỉ không muốn buông nữa.
…
Đồng hồ đã chỉ mười một giờ đêm khi hai chúng tôi bước chân về tới căn nhà cấp bốn ở khu gia thuộc.
Dì Trương hàng xóm thấy chúng tôi về liền thở phào nhẹ nhõm, bàn giao lại ba đứa trẻ rồi ra về.
Cả ba anh em Cảnh An, Cảnh Hòa và Ninh Ninh đều chưa đứa nào chịu đi ngủ, chúng ngồi tụm lại trên chiếc ghế băng dài, mắt thao láo chờ đợi.
Ninh Ninh vừa thấy bóng dáng cha bước vào cửa liền lao v.út ra, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy chân Tần Hoài Chinh, khóc nấc lên: “Cha ơi! Cha về rồi! Con sợ cha bị người ta mang đi mãi mãi!”
Cảnh Hòa cũng chạy lại, nắm lấy tay cha, giọng dỗi hờn: “Cha xem, vai cha bị bầm tím hết rồi này, lần sau cha phải chú ý tránh né chứ!”
Tần Hoài Chinh ngồi xổm xuống, ôm c.h.ặ.t lấy hai đứa nhỏ vào lòng, giọng anh khàn đi: “Cha không sao, cha được minh oan rồi, cha về với các con rồi.”
Cảnh An bước tới bên cạnh tôi, đôi mắt thông minh của thằng bé ngước nhìn mẹ, rồi nói nhỏ một câu khiến tôi vô cùng cảm động:
“Con biết mẹ nhất định sẽ đưa cha trở về an toàn mà.”
Tôi mỉm cười xoa đầu cậu con trai lớn: “Vì cha các con hoàn toàn vô tội, chứng cứ sẽ luôn nói lên sự thật.”
Tôi bảo ba đứa trẻ đi ngủ, rồi lấy lọ rượu t.h.u.ố.c ra phòng khách, bảo Tần Hoài Chinh cởi áo bảo hộ để tôi bôi t.h.u.ố.c vào vết bầm tím trên vai cho anh do cú va chạm với thùng sắt lúc chiều.
Nhìn những ngón tay thô ráp của tôi nhẹ nhàng xoa bóp vết bầm, Tần Hoài Chinh khẽ thở ra một hơi, ánh mắt anh nhìn chiếc bàn gỗ phòng khách.
Ở góc bàn, hộc tủ ngăn kéo đang mở hờ, lộ ra một góc của tờ đơn ly hôn cũ kỹ.
Cả hai chúng tôi bỗng chốc rơi vào sự im lặng.
Tần Hoài Chinh rút tờ đơn ly hôn khỏi ngăn kéo.
Hứa Chiêu Ninh nhìn anh.
“Ba tháng còn chưa hết.”
Anh đáp:
“Anh không muốn đợi nữa.”
…
Tần Hoài Chinh đặt tờ đơn ly hôn phẳng phiu lên mặt bàn gỗ phòng khách, dưới ánh đèn dầu tù mù.
Tôi nhìn anh, giọng bình thản: “Anh định làm gì?”
Anh hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói chứa đựng sự chân thành và nghiêm túc chưa từng có:
“Chiêu Ninh, trước đây tôi mang tờ đơn này về vì tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để bảo vệ ba đứa trẻ khỏi những trận đòn roi và sự phá hoại gia đình của “cô”.”
“Tôi không hối hận vì quyết định lúc đó của mình.”
Anh tiến lên nửa bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại: “Nhưng người phụ nữ đang đứng trước mặt tôi hiện tại đã hoàn toàn khác. Tôi không muốn ly hôn nữa.”
Tôi không dễ dàng mềm lòng, liền hỏi vặn lại anh: “Anh không muốn ly hôn chỉ vì hiện tại tôi biết chăm sóc các con tốt, biết nấu ăn và biết kiếm tiền giúp anh thôi sao?”
“Không phải chỉ vì các con.” Tần Hoài Chinh dứt khoát phủ nhận.
“Vậy còn vì điều gì?” Tôi ép anh phải đối diện với lòng mình.
Anh nhìn tôi, lần này đôi mắt chính trực không còn chút né tránh hay che giấu nào nữa:
“Vì khi nghe tin lãnh đạo tỉnh mời cô chuyển lên đó làm việc, trong lòng tôi dâng lên một nỗi bất an và sợ hãi tột cùng.”
“Vì khi thấy người đàn ông khác đứng gần quan tâm cô, tôi khó chịu đến mức không thể tập trung làm việc.”
“Vì khi chiếc thùng sắt lao về phía cô chiều nay, tôi thà để bản thân bị thương chứ không chịu nổi việc cô bị trầy xước một ngón tay.”
Anh nắm lấy cạnh bàn, giọng khàn đặc: “Tôi chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, tôi chưa biết gọi tên cảm xúc hỗn loạn này là gì, nhưng tôi biết rõ mình không thể chấp nhận được việc cô rời khỏi cuộc đời của bốn cha con tôi.”
Tôi nhìn anh, giọng vẫn giữ sự tỉnh táo của một người phụ nữ trưởng thành: “Tờ giấy này có thể xé đi dễ dàng, nhưng hôn nhân không phải trò đùa, không thể quay lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra chỉ bằng một câu nói của anh.”
Tần Hoài Chinh gật đầu: “Tôi biết, tôi không cầu xin em phải quên đi những lạnh nhạt trước đây của tôi ngay lập tức. Tôi chỉ xin em cho tôi một cơ hội để theo đuổi và xây dựng lại mọi thứ từ đầu.”
Nói rồi, anh đưa tay cầm lấy tờ đơn ly hôn, tự tay xé rách làm đôi trước mặt tôi.