Hứa Chiêu Ninh, hai mươi sáu tuổi, là tiến sĩ hóa học của thời hiện đại.
Sau một vụ nổ trong phòng thí nghiệm, cô tỉnh lại trong thân xác một người phụ nữ béo gần một trăm tám mươi cân, lười biếng, tham ăn, chuyên lấy tiền của chồng mang về nhà mẹ đẻ, còn khiến ba đứa con sợ hãi đến mức không dám gọi một tiếng “mẹ”.
Trong nhà không còn gạo.
Con gái út đang sốt cao.
Ba đứa trẻ phải chia nhau một củ khoai mốc nhặt từ thùng rác.
Còn người chồng lạnh lùng của cô đã mang đơn ly hôn trở về.
Hứa Chiêu Ninh không mong ai lập tức tin mình.
Cô chỉ muốn dùng ba tháng để đổi lại cuộc đời của ba đứa trẻ.
Từ một bữa cơm nóng.
Một công việc tử tế.
Cho đến một mái nhà không còn tiếng khóc.
Nhưng trước hết, cô phải sống sót qua ba ngày quan sát của người chồng đã hoàn toàn mất niềm tin vào mình.
Và câu chuyện ấy bắt đầu vào một buổi chiều mùa hè năm 1982.