Mỗi buổi tối, hai vợ chồng lại ngồi chung bên chiếc bàn gỗ nhỏ ở phòng khách.

Tôi ngồi bên này xem xét sổ sách đơn hàng, anh ngồi bên kia kiểm tra thông số số liệu, ba đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi ở giữa làm bài tập về nhà.

Khi thấy anh mệt mỏi day trán, tôi sẽ đứng dậy pha cho anh một tách trà ấm; ngược lại, khi tôi mỏi lưng, anh sẽ chủ động đứng sau bóp vai cho tôi.

Căn phòng nhỏ tràn ngập ánh đèn dầu và sự bình yên, ấm áp của một gia đình cùng nhau tiến về phía trước.

Một ngày, tôi nhận được hai tờ giấy thông báo gửi đến nhà cùng một lúc.

Một là giấy mời tôi tham dự Hội nghị biểu dương nữ lao động tự lập tiêu biểu của tỉnh, tờ còn lại là thông báo công trình của Tần Hoài Chinh đã chính thức được nghiệm thu đạt chuẩn quốc gia.

Hai chúng tôi cầm hai tờ giấy, nhìn nhau rồi đồng thời mỉm cười hỏi:

“Ngày tổ chức là ngày nào?”

Hội nghị biểu dương được tổ chức long trọng tại hội trường lớn của tỉnh vào một ngày cuối năm.

Tôi bước lên bục vinh danh, được giới thiệu là chủ xưởng thực phẩm tiêu biểu có đóng góp lớn trong việc tạo công ăn việc làm cho phụ nữ nghèo và giữ vững tiêu chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm.

Tôi không được tung hô vì chuyện “giảm cân thành công”, ngoại hình thon gọn hiện tại chỉ là kết quả phụ của một lối sống lành mạnh.

Giá trị thực sự của tôi được xã hội công nhận nằm ở chính năng lực kinh doanh và bản lĩnh của một nữ doanh nhân tư nhân.

Trong bài phát biểu của mình trước toàn thể đại biểu, tôi đứng trước mic, giọng nói tự tin:

“Thành công của Ninh Ký hôm nay không thuộc về riêng tôi, tôi xin cảm ơn sự nỗ lực của các chị em công nhân, và đặc biệt là người chồng luôn tôn trọng, đồng hành cùng sự nghiệp của tôi.”

Tần Hoài Chinh ngồi dưới khán đài, anh không vỗ tay quá lớn, nhưng đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi ngập tràn sự tự hào và tình yêu thương sâu sắc.

Ngay sau đó là lễ công bố giải thưởng khoa học quốc gia dành cho công trình vật liệu phủ của anh.

Khi bước lên nhận bằng khen, Tần Hoài Chinh thẳng thắn phát biểu: “Thành tựu này thuộc về tập thể tổ nghiên cứu, và thuộc về gia đình – nơi đã cho tôi một điểm tựa vững chắc nhất để yên tâm cống hiến.”

Cảnh Hòa ngồi dưới sân khẽ huých tay anh trai, trêu chọc:

“Cha học được cách nói lời hay ý đẹp từ bao giờ thế nhỉ?”

Cảnh An mỉm cười đáp:

“Mẹ dạy chứ ai.”

Ninh Ninh là đứa trẻ vỗ tay to nhất, vang dội cả một góc khán đài.

Sau buổi lễ, các cán bộ tỉnh đến chúc mừng, khen ngợi chúng tôi là cặp vợ chồng kiểu mẫu “song cường” của thời đại mới.

Tôi cười đáp: “Chúng tôi chỉ là hai người cùng làm tốt công việc của mình thôi ạ.”

Tần Hoài Chinh bước tới nắm lấy tay tôi, bổ sung thêm:

“Và cùng về một nhà.”

Tối hôm ấy, ba đứa trẻ ngước nhìn hai tấm bằng khen treo trên tường, hỏi:

“Mẹ ơi, sau này chúng con có thể giỏi giang được như cha mẹ không?”

Tôi ôm ba đứa trẻ vào lòng, dịu dàng bảo:

“Không cần phải giống cha mẹ.”

“Các con chỉ cần nỗ lực trở thành người mà các con mong muốn là được.”

Mười năm trôi qua nhanh ch.óng như một cái chớp mắt.

Bước nhảy thời gian đưa chúng tôi đến năm mươi tuổi, căn nhà cấp bốn cũ kỹ ngày nào giờ đã được thay thế bằng một căn nhà hai tầng rộng rãi, khang trang nhưng vẫn giữ nguyên sự ấm áp, ngăn nắp.

Doanh nghiệp thực phẩm Ninh Ký của tôi giờ đã phát triển thành một tổng công ty có hệ thống xưởng chính quy quy mô lớn và mạng lưới phân phối phủ sóng khắp toàn tỉnh.

Dù đã trở thành một nữ doanh nhân có tiếng tăm, tôi vẫn giữ vững nguyên tắc cốt lõi từ ngày đầu mở quầy: tuyệt đối không giảm chất lượng sản phẩm, không ép giá nông sản của hợp tác xã và không bóc lột sức lao động của công nhân.

Tần Hoài Chinh giờ đã là chuyên gia khoa học chủ chốt cấp quốc gia, anh bận rộn hơn nhưng luôn giữ thói quen về nhà ăn cơm tối cùng vợ con bất cứ khi nào có thể.

Ba đứa trẻ ngày nào giờ đã trưởng thành khỏe mạnh, hoàn toàn thoát khỏi kết cục bi t.h.ả.m trong cuốn sách nguyên tác.

Tần Cảnh An mười tám tuổi, dáng người cao lớn, tính cách điềm đạm, bình tĩnh và học cực giỏi ngành quản lý kinh tế, thằng bé giờ là trợ lý đắc lực giúp mẹ rà soát sổ sách kế toán của công ty. Cậu không còn là đứa trẻ sợ hãi phải giấu phiếu lương thực vì sợ mẹ cướp mất như mười năm trước nữa.

Tần Cảnh Hòa mười sáu tuổi, tính tình nghịch ngợm nhưng lại có óc sáng tạo kỹ thuật tuyệt vời, thằng bé thường xuyên tranh luận nảy lửa với cha về các thông số bao bì máy móc và phụ trách mảng quảng bá thương hiệu cho Ninh Ký.

Còn Tần Ninh Ninh, cô bé mười bốn tuổi hoạt bát, khỏe mạnh, không còn chút bóng dáng nào của đứa trẻ suy dinh dưỡng trốn trong góc phòng vì sợ hãi đòn roi. Con bé quấn quýt tôi nhất, học rất giỏi môn hóa sinh và ước mơ sau này sẽ trở thành bác sĩ dinh dưỡng.

Trong bữa cơm gia đình đầm ấm, ba anh em ngồi tranh luận om sòm về định hướng tương lai, tiếng cười nói rộn rã khắp gian phòng.

Tôi nhìn ba đứa con lành lặn, hạnh phúc, lòng dâng lên một sự mãn nguyện tột cùng, số phận bi t.h.ả.m của chúng đã hoàn toàn bị tôi viết lại.

Trong bữa cơm, Cảnh An bất ngờ ngẩng đầu hỏi một câu:

“Mẹ ơi, ngày đầu tiên tỉnh dậy ở căn nhà cũ mười năm trước, có khi nào mẹ từng muốn bỏ rơi tụi con để đi thật xa không mẹ?”

Đôi đũa trên tay tôi khựng lại giữa khoảng không.

Tôi nhìn ánh mắt ngập tràn sự tin cậy của Cảnh An, không trả lời trực tiếp câu hỏi của thằng bé.

Tôi chỉ mỉm cười nhẹ, bảo: “Lúc đó mẹ rất sợ, sợ các con không tin mẹ, sợ bản thân mẹ làm chưa đủ tốt để bảo vệ gia đình mình.”

Sau khi ba đứa trẻ đã ăn no và trở về phòng riêng để học bài, tôi bước ra hiên nhà đứng hóng gió đêm mùa thu mát mẻ.

Tần Hoài Chinh từ trong nhà bước ra, anh nhẹ nhàng khoác chiếc áo khoác mỏng lên vai tôi để tránh gió lạnh.

Tôi quay đầu nhìn anh, khẽ nói: “Anh Hoài Chinh, ngày trước anh từng nghi ngờ, gặng hỏi tôi rốt cuộc là ai, từ đâu tới.”

“Bây giờ anh còn muốn biết bí mật đó nữa không?”

Tần Hoài Chinh im lặng một lát, anh đưa bàn tay lớn nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi, giọng trầm ấm đầy sự bao dung:

“Anh không cần biết quá khứ hay bí mật đó nữa.”

“Anh chỉ cần biết người đang đứng ở bên cạnh anh, cùng anh đi suốt đời này chính là em.”

Anh không hề ép tôi phải khai báo chuyện xuyên sách, sự tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối của anh khiến tôi hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng mặc cảm bấy lâu nay.

Tôi tựa đầu vào bờ vai vững chãi của anh, nhìn ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ phòng của ba đứa trẻ.

Tôi hiểu rằng, đây không còn là thế giới xa lạ trong một cuốn sách nào nữa, đây chính là cuộc đời thực sự của tôi.

Người chồng này là do tôi lựa chọn, ba đứa trẻ này là con ruột của tôi, và ngôi nhà này chính là tổ ấm trọn vẹn của tôi.

Tần Hoài Chinh khẽ hỏi nhỏ bên tai tôi:

“Nếu được chọn lại một lần nữa, em có còn muốn tới căn nhà này không?”

Tôi nhìn ba đứa trẻ trong nhà đang chí ch.óe tranh nhau bật chiếc đài radio để nghe ca nhạc, khóe môi chậm rãi cong lên:

“Có chứ.”

“Lần sau tôi sẽ cố gắng tới sớm hơn một chút, để các con không phải chịu khổ.”

Vào ngày kỷ niệm mười năm ngày cưới lại của chúng tôi, khoảng sân nhỏ được ba đứa trẻ âm thầm bí mật trang trí bằng những dải ruy-băng và hoa tươi rực rỡ.

Cảnh Hòa nhất quyết lôi tấm biển gỗ cũ kỹ có chữ “cưới lãi” viết sai chính tả mười năm trước ra treo trang trọng ở giữa sân, thằng bé dõng dạc tuyên bố đó là “tác phẩm nghệ thuật vô giá” của gia đình.

Cảnh An trân trọng mang ra cuốn sổ tay ghi chép chi tiêu từ thời quầy ăn sáng cổng phụ, còn Ninh Ninh thì giữ gìn chiếc khăn tay sạch mà anh trai từng đưa cho mẹ ngày đầu đi xin việc.

Cả gia đình năm người ngồi quây quầy bên chiếc bàn trà, cùng nhau lật giở xem lại tấm ảnh cưới cũ đã ngả màu thời gian.

Trong ảnh cưới mười năm trước, tôi mặc bộ sườn xám đỏ rạng rỡ, Tần Hoài Chinh đứng thẳng người cứng nhắc vì ngượng ngùng, còn ba đứa trẻ thì cười toe toét không đều răng.

Hiện tại, tất cả đều đã trưởng thành, khỏe mạnh và hạnh phúc viên mãn.

Tần Hoài Chinh từ trong túi áo lấy ra một cuốn sổ da mới tinh, cẩn thận đặt vào tay tôi làm quà kỷ niệm.

Tôi mở trang đầu tiên ra xem, nhìn thấy dòng chữ viết tay nắn nót của anh: “Kế hoạch du lịch và tận hưởng cuộc sống của hai vợ chồng cho những năm tiếp theo.”

Tôi nhướng mày nhìn anh, trêu chọc: “Kỹ sư Tần dạo này cũng biết lãng mạn gớm nhỉ, anh còn lập cả kế hoạch cơ à?”

Cảnh Hòa lập tức chen miệng vào tố cáo cha: “Mẹ ơi đừng tin cha, năm ngoái ngày kỷ niệm cha vẫn lén giấu tài liệu nghiên cứu dưới gầm bàn để đọc đấy!”

Tần Hoài Chinh hiếm khi lộ vẻ lúng túng trước mặt các con, anh trừng mắt nhìn thằng con trai thứ hai một cái.

Ninh Ninh cười híp mắt, chạy lại lắc lắc tay cha: “Cha ơi, ba anh em con muốn nghe lại lời tỏ tình năm xưa cha nói với mẹ cơ, cha nói đi cha!”

Tần Hoài Chinh không hề từ chối hay né tránh nữa, ánh mắt anh nhìn tôi vẫn vẹn nguyên sự chân thành, siết bao tình cảm như ngày anh quỳ gối cầu hôn lại dưới ánh trăng.

Anh bước tới, dang rộng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy thân hình tôi vào lòng, hoàn toàn bỏ qua những tiếng la ó phản đối vì “quá sến sẩm” của ba đứa con lớn.

Tôi tựa cằm vào n.g.ự.c anh, khẽ mỉm cười mãn nguyện.

Mười năm trước, tôi xuyên vào một cuốn sách.

Trở thành người mẹ bị ba đứa trẻ sợ hãi nhất.

Người vợ mà chồng chỉ muốn ly hôn.

Người phụ nữ bị cả khu gia thuộc ghét bỏ.

Mười năm sau, Cảnh An giữ cuốn sổ bán hàng đầu tiên của tôi.

Cảnh Hòa vẫn đang cãi với cha nó.

Ninh Ninh ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi, nhất quyết không chịu buông.

Tần Hoài Chinh đứng phía sau, vòng tay ôm lấy tôi.

Anh khẽ cười.

“Đời trước anh nghiên cứu hóa học.”

“Đời này…”

“Anh chỉ muốn nghiên cứu cách yêu em thêm một chút mỗi ngày.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

Ngoài sân, nắng chiều vừa rơi xuống.

In nhà, ba đứa trẻ vẫn cười nói không ngừng.

Kết cục trong cuốn sách đã sớm bị chúng tôi viết lại.

Mà cuộc đời này—

Cuối cùng cũng thật sự thuộc về tôi.

-----HOÀN----

Chân thành cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác. Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

Hoa Linh: Cánh Hoa Bản Mệnh Cuối Cùng

Hoa Tri Ý là Hoa Linh sống dưới cây đào thần suốt ba nghìn năm.

Nàng có bảy cánh hoa bản mệnh.

Cũng có bảy mạng.

Năm Tạ Cẩm Niên mười sáu tuổi, hắn trọng thương, vô tình lạc vào Đào Uyên Cảnh.

Nàng cứu hắn.

Hắn hứa sẽ quay lại tìm nàng.

Nhưng sau khi tỉnh dậy, hắn quên mất tất cả.

Quên rừng đào.

Quên lời hứa.

Cũng quên cả Hoa Tri Ý.

Nàng vốn tưởng đó chỉ là một lần ngoài ý muốn.

Cho đến khi Tạ Cẩm Niên gặp t.ử kiếp lần thứ hai.

Nàng lại cứu hắn.

Hắn lại quên nàng.

Sau đó là lần thứ ba.

Lần thứ tư.

Mỗi lần gặp lại, hắn đều không nhớ nàng là ai.

Nhưng kỳ lạ thay.

Hắn vẫn luôn yêu nàng thêm một lần nữa.

Hoa Tri Ý từng nghĩ, chỉ cần mình còn sống, nàng có thể chờ đến ngày hắn nhớ lại.

Cho đến hôm Tạ Cẩm Niên khoác long bào, bước lên ngôi vị cao nhất thiên hạ.

Cũng là ngày t.ử kiếp cuối cùng của hắn giáng xuống.