Giọng Tô Vãn không lớn, nhưng mỗi chữ đều rất rõ.
“Anh lợi dụng sự tin tưởng của tôi, trộm thứ quan trọng nhất đối với mẹ tôi.”
“Sau đó anh nói với tôi, chỉ là một miếng ngọc thôi, cần gì phải thế?”
Sắc mặt Trần Minh Huy trắng bệch.
“Anh còn nói với tôi, nếu đòi ngọc về sẽ ảnh hưởng đến chuyện hôn sự của em trai anh.”
“Anh nói Lâm Tuyết Oánh không phải người ngoài.”
“Anh nói chúng ta là người một nhà.”
Giọng Tô Vãn cuối cùng cũng có chút d.a.o động.
“Nhưng Trần Minh Huy, khi anh lấy ngọc, anh có từng nghĩ vợ anh không phải người ngoài không?”
Trần Minh Huy há miệng, không nói ra lời.
“Anh có từng nghĩ vợ anh cũng có mẹ, mẹ của vợ anh cũng có kỷ niệm không?”
“Anh có từng nghĩ vợ anh không phải vật phụ thuộc của anh, không phải đồ vật của anh, không phải thứ anh muốn lấy thì lấy, muốn dùng thì dùng, muốn lừa gạt thì lừa gạt không?”
Tô Vãn nói đến đây thì dừng lại.
Cô phát hiện lòng bàn tay mình toàn là mồ hôi, tim đập rất nhanh, nhưng giọng lại vững như một tảng đá.
“Tôi nói ly hôn, không phải vì một miếng ngọc.”
Cô nói.
“Mà là vì chuyện này cuối cùng cũng khiến tôi nhìn rõ trong mắt anh, tôi là gì.”
Trần Minh Huy đứng bên xe, môi run rẩy rất lâu, cuối cùng nói ra một câu khiến Tô Vãn hoàn toàn c.h.ế.t lòng.
“Vậy em cảm thấy em trong mắt anh là gì?”
“Em là vợ anh, anh kiếm tiền nuôi em, cho em ăn cho em mặc, anh đối xử với em còn chưa đủ tốt sao?”
Tô Vãn nghe xong câu này, bỗng không muốn nói tiếp nữa.
Cô xoay người đi về.
“Tô Vãn!”
Trần Minh Huy gọi cô phía sau.
“Em quay lại!”
Cô không quay đầu.
“Tô Vãn!”
“Nếu em dám đi, sau này đừng hòng quay lại nữa!”
“Em đừng hối hận!”
Bước chân Tô Vãn khựng lại một chút, không phải vì sợ, mà vì cô muốn nói gì đó.
Cô nghĩ một lát, không quay đầu, chỉ nâng cao giọng, đủ để Trần Minh Huy nghe thấy.
“Tôi sẽ không hối hận.”
Cô bước vào hành lang, ánh mặt trời phía sau bị cánh cửa chắn lại, thế giới bỗng tối xuống.
Cô vịn lan can đi lên, mỗi bước đều cảm thấy mình nhẹ hơn một chút, như thể có thứ gì đó đang bong khỏi người cô, từng lớp từng lớp rơi xuống.
Đi đến tầng ba, cô dừng lại, dựa vào tường, thở từng hơi lớn.
Cô không khóc, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c như bị thứ gì đó chặn lại, nghẹn đến khó chịu.
Cô cúi đầu, nhìn thấy tay mình đang run, run rất dữ, giống như chiếc lá cuối cùng còn treo trên cành vào mùa thu.
Cô siết tay thành nắm đ.ấ.m, siết thật c.h.ặ.t, móng tay cắm vào lòng bàn tay, hơi đau.
Sau đó cô buông tay ra, thẳng lưng, tiếp tục đi lên.
Trên lầu, mẹ đã mở cửa, đứng ở cửa chờ cô.
Ánh nắng từ phía sau cửa tràn ra, rơi lên mặt Tô Vãn, ấm áp.
“Nói chuyện xong rồi?”
Mẹ hỏi.
“Nói xong rồi.”
Tô Vãn nói.
“Đói không?”
“Không đói.”
“Vậy vào đi, mẹ pha trà rồi.”
Tô Vãn thay giày bước vào nhà, ngồi xuống sofa.
Mẹ bưng hai chén trà tới, ngồi xuống đối diện.
Trà là Thiết Quan Âm, hương thơm trong trẻo, Tô Vãn nâng trong tay, hơi ấm xuyên qua thành chén truyền đến đầu ngón tay, chậm rãi đè lại chút run rẩy kia.
“Mẹ.”
Tô Vãn cúi đầu nhìn lá trà chìm nổi trong chén.
“Con nghĩ kỹ rồi.”
“Ly hôn.”
Mẹ gật đầu.
“Con muốn tìm việc, muốn kiếm tiền, muốn nuôi sống chính mình.”
Mẹ lại gật đầu.
“Con còn muốn lấy lại miếng ngọc.”
“Ừ.”
Giọng mẹ vững vàng.
“Mẹ đi cùng con.”
Tô Vãn ngẩng mắt nhìn mẹ, mẹ cũng đang nhìn cô.
Hai người nhìn nhau mấy giây, sau đó Tô Vãn bỗng cười, lần này cười rất nhẹ, như một chiếc lông vũ rơi trên mặt nước.
“Mẹ.”
Cô nói.
“Mẹ nói đúng, hôm nay xúc động một lần, rất tốt.”
Mẹ cũng cười, nếp nhăn sâu nơi khóe mắt giãn ra, giống như một đóa hoa được ánh nắng hong nở.
Ngoài cửa sổ, tiếng ve tháng sáu đang kêu rộn rã, hết tiếng này đến tiếng khác, không biết mệt mỏi.
Ánh nắng rơi lên chậu trầu bà trên bệ cửa sổ, lá cây xanh bóng, mỗi một chiếc lá đều đang phát sáng.
Chương bốn.
Chuyện ly hôn, nói ra chỉ cần một giây, nhưng làm thì giống như bị lột mất một lớp da.
Tô Vãn chưa từng kiện tụng, cũng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình phải ra tòa.
Khoảng cách gần nhất giữa đời cô và pháp luật là hồi đại học từng chọn học một môn “Luật hôn nhân và luật thừa kế”, lúc đó cô ngồi ở hàng cuối phòng học bậc thang, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa nói chuyện với bạn cùng phòng, thầy giảng gì cô chẳng nghe lọt câu nào.
Bây giờ nghĩ lại, thứ gọi là số phận thật thú vị, thứ bạn tưởng cả đời không dùng tới, rồi sẽ có một ngày quay lại tìm bạn.
Sáng thứ Hai, Tô Vãn cùng mẹ đến văn phòng luật sư.
Văn phòng mà Chu Mẫn giới thiệu nằm trong một tòa nhà văn phòng ở trung tâm thành phố, quầy lễ tân treo một tấm biển đồng, bên trên viết “Văn phòng luật sư Chính Thành”.
Tô Vãn đứng ở cửa ba giây, hít sâu một hơi, rồi đẩy cửa đi vào.
Người tiếp cô là một nữ luật sư hơn bốn mươi tuổi, họ Phương, tên là Phương Như, tóc ngắn gọn gàng, nói chuyện dứt khoát không dây dưa.
Tô Vãn kể lại toàn bộ sự việc một lượt, Phương Như vừa nghe vừa ghi chép, thỉnh thoảng hỏi một hai câu, biểu cảm từ đầu đến cuối không thay đổi nhiều.
Đợi Tô Vãn nói xong, Phương Như đặt b.út xuống, đẩy cuốn sổ ghi chép về phía trước, nhìn cô nói:
“Cô Tô, trước tiên tôi nói với cô tình hình hiện tại.”
Tô Vãn gật đầu.
“Trước hết là chuyện mặt dây chuyền ngọc.”
Phương Như lật hai trang ghi chép.
“Về mặt pháp lý, miếng ngọc này là tài sản cá nhân của mẹ cô, không thuộc tài sản chung của vợ chồng hai người.”
“Anh ta không có quyền tự ý định đoạt, cô và mẹ cô đều có thể yêu cầu người đang giữ trả lại.”
Nghe đến đây, trong lòng Tô Vãn thở phào được nửa hơi.
“Nhưng.”
Phương Như đổi giọng.
“Hiện tại miếng ngọc này đang ở trong tay vị hôn thê của em chồng cô, cô ấy thuộc bên thứ ba ngay tình, nếu cô ấy không biết nguồn gốc của miếng ngọc có vấn đề, cô muốn lấy lại thì có thể phải đi theo thủ tục pháp lý, sẽ khá phức tạp.”
“Cô ấy đã biết nguồn gốc có vấn đề rồi.”
Tô Vãn nói.
“Trong tiệc đính hôn tôi đã nói trước mặt mọi người, cô ấy biết.”
Phương Như nhìn cô một cái, khóe miệng hơi động, không biết có phải đang nhịn cười hay không.
“Vậy thì dễ xử lý hơn một chút.”
“Nếu cô ấy biết rõ miếng ngọc này có tranh chấp quyền sở hữu mà vẫn tiếp tục chiếm giữ, thì không còn là bên thứ ba ngay tình nữa.”
“Tiếp theo là ly hôn.”
Biểu cảm của Phương Như trở nên nghiêm túc hơn một chút.
“Hai người không có con, đây là điểm thuận lợi lớn nhất.”
“Về tài sản, vừa rồi cô nói sau khi kết hôn cô không đi làm?”
Tô Vãn gật đầu, quai hàm hơi siết lại.
“Vậy cô phải chuẩn bị tâm lý.”
Giọng Phương Như rất bình tĩnh, nhưng từng chữ giống như một chậu nước lạnh.
“Chồng cô có thể sẽ lấy chuyện này ra nói.”
“Anh ta sẽ cho rằng tài sản gia đình chủ yếu do anh ta tạo ra, khi phân chia cô sẽ ở thế bất lợi.”
“Tôi biết.”
Tô Vãn nói.
“Ngoài ra, căn nhà là do anh ta mua trước khi kết hôn, sau khi kết hôn hai người cùng trả khoản vay.”
“Theo pháp luật, cô có thể yêu cầu một nửa phần tiền trả nợ sau hôn nhân và phần giá trị tăng thêm tương ứng.”
“Xe cũng tương tự.”
Tô Vãn lại gật đầu.
Thật ra cô không hiểu lắm những chuyện này, nhưng cô biết Phương Như đang giúp cô tính toán, tính xem khi rời khỏi cuộc hôn nhân này cô có thể mang theo những gì.
Phương Như lại hỏi thêm vài câu, liên quan đến kinh nghiệm làm việc, học vấn và tình trạng kinh tế hiện tại của Tô Vãn.
Tô Vãn trả lời từng câu một, giọng ổn định hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
“Tôi khuyên cô trước tiên nên tìm một công việc.”