Trời tháng sáu oi bức như một cái nồi úp ngược.
Tô Vãn ngồi trong phòng riêng, điều hòa đã chỉnh xuống mười sáu độ, gió lạnh từ trên đầu thổi vù vù xuống, nhưng sau gáy cô vẫn dính một lớp mồ hôi mỏng.
Cô giơ tay lau một cái, trên đầu ngón tay dính một chút dấu vết kem nền, lúc này mới phát hiện hôm nay có lẽ mình trang điểm hơi dày.
“Chị dâu, ăn chút món nguội đi.”
Trần Minh Viễn cách nửa bàn xoay một đĩa thức ăn đến trước mặt cô, trên mặt mang nụ cười đắc ý hăng hái đặc trưng của một chú rể tương lai.
Tô Vãn cười, gắp một đũa sứa biển, nhai hai miếng, nhưng chẳng nếm ra mùi vị gì.
Trần Minh Huy ngồi bên tay phải cô, đang cụng ly với dượng cả, miệng nói gì đó kiểu như “lần này Minh Viễn đúng là tìm đúng người rồi”.
Tô Vãn nghiêng đầu nhìn anh một cái.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo polo màu xanh đậm mới mua, cổ áo căng chặt, vệt rám nắng sau gáy vẫn còn rất rõ.
Cuối tuần trước anh đi câu cá nên bị nắng cháy.
Cô bảo anh bôi kem chống nắng, anh nói đàn ông bôi thứ đó mất mặt.
Mất mặt.