Phiên ngoại 

​Khi số tiền tiết kiệm đã hòm hòm, tôi bắt tay vào chuẩn bị mở một tiệm bán y phục may sẵn trên trấn. Nguồn vải vóc thì lấy sỉ từ tiệm vải cũ. Hễ có súc vải nào khó bán, tôi nhập về làm hàng tặng kèm ở tiệm mình. Lão bản nương còn nhiệt tình giới thiệu cho tôi mấy thợ may tay nghề cao trong vùng.

​Từ việc chọn địa điểm, ngã giá thuê mặt bằng, đến việc liên hệ thợ may... cứ thế từng việc từng việc một cuốn tôi vào vòng bận rộn. Thời gian tôi về nhà mỗi ngày cũng vì thế mà muộn hơn trước.

​Bác đ.á.n.h xe bò bao giờ cũng chừa lại một chỗ để chờ tôi, dù sao tôi cũng là khách quen của bác mà.

​Thấy tôi phất lên, tự nhiên có kẻ chướng tai gai mắt. Trong làng bắt đầu rộ lên càng nhiều lời đồn đại khó nghe. Đôi lúc tôi cũng hơi lo A Thọ sẽ bị những lời đó làm cho suy nghĩ.

​Nhưng A Thọ chẳng hề có biểu hiện gì khác thường. Hễ thấy tôi là chàng lại hớn hở cười tươi rói, chạy chậm lại đón rồi ngọt ngào gọi "Nương t.ử".

​Hôm nay mọi việc kết thúc sớm. Tôi từ cửa tiệm bước ra, tình cờ thấy một người đàn ông gánh một sọt đầy ch.ó con đi ngang qua. Lũ ch.ó con lúc nhúc kêu ư ử.

​Vì tò mò, tôi ngoái đầu nhìn vào sọt một cái. Ai dè người đàn ông kia lập tức dừng bước: "Cô nương thích à? Thích thì ta tặng cô nương một con."

​Tôi ngẩn người.

​Người đàn ông đặt gánh xuống, tiện tay vớt ra một chú ch.ó con lông đen tuyền, chỉ có bốn cái móng vuốt là trắng muốt.

​"Con này đi. Con này béo nhất bầy, cho gì ăn nấy, dễ nuôi lắm. Người ta bảo ch.ó tới nhà là phú quý, cô nương mang về nuôi đi."

​Nói rồi hắn dúi thẳng con ch.ó vào l.ồ.ng n.g.ự.c tôi. Theo phản xạ tự nhiên, tôi giơ tay đỡ lấy. Chẳng đợi tôi đồng ý, người đàn ông như sợ tôi đổi ý, vội vàng gánh cái sọt lên rồi bước đi như bay.

​Chỉ còn lại tôi đứng trơ ra, hai mặt nhìn nhau với chú ch.ó con trong tay.

Cảm giác cục lông mềm mềm mập mạp này sờ cũng thích phết.

Tôi tiện tay véo nó một cái. Nó đau nên "ẳng" lên một tiếng.

Tuyệt lắm. A Thọ ở nhà chắc chắn sẽ thích.

​Tôi hớn hở ôm ch.ó con về nhà. Khi sắp về đến đầu làng, bác đ.á.n.h xe bò đột nhiên bị "tào tháo rượt", vội vàng chui tọt vào cánh rừng nhỏ giải quyết.

​Đoạn đường còn lại chẳng xa bao nhiêu, tôi lại đang nóng lòng muốn đem ch.ó con về khoe với A Thọ, nên quyết định cuốc bộ nốt quãng đường về làng.

​Hôm nay trời còn sớm, chắc A Thọ chưa ra đầu làng đợi tôi đâu.

Tôi thong thả bước đi, chợt thấy một đám trẻ con đang tụ tập chơi đùa ầm ĩ ở cổng làng.

​Đến gần hơn một chút, tôi nghe rõ mồn một bài đồng d.a.o chúng đang hát truyền miệng:

"Ngốc t.ử tốt, ngốc t.ử ngoan,

Nương t.ử ngốc t.ử tìm nơi đâu?

Trước thì nhảy ùm xuống hồ nước,

Sau lại tít mù trên thị trấn.

Tội nghiệp ngốc t.ử ngốc nghếch ơi,

Nương t.ử đi mất không về đâu!"

​Vần điệu thật đấy.

Nhưng mỗi một câu chữ lại như một nhát d.a.o đ.â.m trúng dây thần kinh của tôi. Ngọn lửa giận dữ bốc thẳng lên đỉnh đầu tôi trong tích tắc.

​Và khi ánh mắt tôi quét qua, nhìn thấy A Thọ đang ngồi xổm đếm kiến ngay đối diện đám trẻ con ấy, ngọn lửa giận bùng nổ dữ dội.

​Tôi bước tới trước mặt chàng. A Thọ ngơ ngác ngẩng đầu lên. Vừa thấy là tôi, đôi mắt chàng bừng sáng lấp lánh.

"Nương t.ử."

​Chàng gọi tôi. Tôi đặt chú ch.ó con vào tay chàng: "Sao hôm nay ra đợi ta sớm thế?"

"Vì ta muốn mau ch.óng được gặp nương t.ử."

​Chàng nhìn chú ch.ó con, chớp chớp mắt tò mò. Con ch.ó nhỏ thè lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m lòng bàn tay chàng. Xem ra hai đứa nó khá hợp nhau.

​Tôi xắn tay áo, xoay người lại, nở một nụ cười "thân thiện" nhìn đám trẻ con kia.

Tôi bước tới trước mặt thằng nhóc trông lớn tuổi nhất, tỏ vẻ cực kỳ hiền từ.

​Nó chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi vươn cả hai tay ra, dùng sức nhéo mạnh hai má nó.

"Lần sau mà để ta nghe thấy đứa nào dám hát cái bài đó nữa, ta sẽ xé xác xé miệng đứa đó ra, nghe chưa?"

​Thằng bé đau điếng, rên rỉ ư ử.

Tôi buông tay ra. Mặt nó đỏ bừng, ấm ức cãi lại: "Đứa nào cũng hát, sao bà chỉ tìm mỗi tôi?"

​"Mày không phải là đại ca của bọn nó à? Sao? Tiếng nói của mày không có trọng lượng à? Tụi nó không nghe lời mày sao?"

​Thằng bé lập tức trợn tròn mắt tự ái: "Bọn nó dám!"

​Tôi cười khẩy khích tướng: "Vậy thì chứng minh cho ta xem đi. Nếu có bất kỳ đứa nào còn dám hát lại bài đó, chứng tỏ uy tín của một 'đại ca' như mày là con số không. Tụi nó chẳng thèm coi mày ra gì cả. Nếu làm đại ca mà thế thì về nhà úp mặt vào váy mẹ mà khóc đi nhóc ạ."

​Thằng nhóc lập tức quay phắt lại, hầm hầm chỉ mặt đám đàn em:

"Từ nay cấm đứa nào được hát bài đó nữa. Tao mà nghe đứa nào hát, tao tẩn đứa đó."

Sau đó, nó quay lại phía tôi, hung hăng tuyên bố: "Bà cứ chờ đấy! Từ nay mà bà còn nghe thấy đứa nào hát, tôi đổi họ theo bà luôn!"

​Tôi hừ lạnh một tiếng, rồi quay sang kéo A Thọ đi về nhà.

A Thọ một tay ôm ch.ó con, một tay ngoan ngoãn để tôi dắt đi. Về đến nửa đường, tôi mới lên tiếng hỏi:

"Chàng thường xuyên nghe bọn chúng hát mấy lời như vậy sao?"

​A Thọ gật đầu.

Trẻ con ở đâu ra mà biết bịa lời đồng d.a.o cay nghiệt thế, quá nửa là do học lỏm từ những lời đàm tiếu ác ý của đám người lớn trong nhà mà ra.

​Tôi vốn chẳng thèm đoái hoài gì đến đám người trong làng, bởi tôi biết những kẻ chuyên thọc mạch đó thấy tôi sống tốt sẽ còn khó chịu hơn cả chính chúng nó c.h.ế.t. Cộng thêm kinh nghiệm lăn lộn thương trường bao năm, tôi đã luyện được nội tâm vững vàng ổn định và một lớp da mặt đủ dày.

​Nhưng A Thọ thì khác, thế giới của chàng quá đỗi thuần khiết và đơn giản.

​Tôi hít một hơi thật sâu, quay sang A Thọ, dịu giọng hỏi:

"A Thọ, lúc nghe bọn họ nói những lời đó, chàng nghĩ gì?"

​A Thọ ngẫm nghĩ một lát, rồi lắc đầu: "Ta chẳng nghĩ gì cả."

​Tôi sững sờ: "Hả?"

​A Thọ vuốt vuốt đôi tai nhỏ của chú ch.ó con, giọng điệu xen lẫn chút kiêu hãnh:

"Chỉ có mình ta biết, còn bọn họ chẳng ai biết được nương t.ử đối tốt với ta nhường nào. Nương t.ử sẽ không bao giờ bỏ ta đi."

​Khóe môi tôi khẽ cong lên. Chàng nói tiếp:

"Ta chỉ nghe mỗi lời nương t.ử thôi, người khác nói gì ta đều không nghe."

​Trời ạ, lúc nào mà tài năng "dẫn dắt tư tưởng" của tôi lại đạt đến mức thượng thừa thế này cơ chứ?

Chỉ một câu nói đơn giản của chàng thôi, nhưng lại như một mũi kim đ.â.m thủng quả bóng bực dọc trong n.g.ự.c tôi, chốc lát khiến cả người tôi nhẹ bẫng.

​Về đến nhà, A Thọ lăng xăng chạy đi lôi mớ quần áo cũ của mình ra làm một cái ổ ấm áp cho chú ch.ó con. Chàng cưng chiều chú ch.ó vô cùng.

​Từ ngày đó, mỗi lần tôi đi từ trên trấn về, còn chưa tới đầu làng đã nghe thấy tiếng ch.ó sủa mừng rỡ, đến gần thêm chút nữa là đã thấy cả người lẫn ch.ó đang mỏi mắt ngóng chờ.

​Việc làm ăn của tiệm ngày càng suôn sẻ. Tôi đem mấy sào ruộng cho người trong làng thuê lại, rồi cùng A Thọ dọn hẳn lên trấn sinh sống.

Giờ đây, A Thọ phụ trách việc bốc vác, vận chuyển hàng hóa cho tiệm, theo sau luôn là chú ch.ó nhỏ vừa vẫy đuôi rối rít vừa lon ton chạy theo chân chàng.

​Lúc trước tôi còn lo A Thọ sẽ khó thích nghi với môi trường mới. Nhưng xem ra mọi chuyện đều vô cùng tốt đẹp.

​Nhà chúng tôi bỗng trở thành một tâm điểm bí ẩn trên trấn. Lý do là vì, những khách hàng ghé tiệm vào buổi trưa thường xuyên được chứng kiến "nghi thức trước bữa ăn" đầy kỳ quặc của chúng tôi.

​Đặc biệt nhất là câu nói chốt lại, chẳng ai hiểu có ý nghĩa gì nhưng lại được A Thọ cất lên với thái độ vô cùng thành kính:

"Thê môn."

​(Toàn văn hoàn)

7 - Thê Môn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia