Tâm tư của Doãn Hạ treo trên mây, cô đứng dưới bếp khuấy khuấy ly nước gừng, trong đầu óc lại suy nghĩ tới chuyện khác.
Ví dụ như chuyện vì sao trong cuộc đời cô lại xuất hiện Lãnh Triết.
Hắn vốn là theo đuổi chị gái Doãn Nguyệt Ân của cô, năm đó nhà cô gặp biến cố lớn, công ty gần như đứng trên bờ vực sắp phá sản. Vốn tưởng hắn sẽ vì chị gái mà đưa một tay ra cứu giúp, địa vị xã hội của hắn rất cao. Nhưng tất cả, hết thảy mọi thứ đều đi sai hướng.
Doãn Nguyệt Ân đi sang nước M du học, Doãn Hạ không được biết chuyện này. Cô cũng không biết vì sao đêm đó sau khi tỉnh dậy cô lại nằm bên cạnh Lãnh Triết, cái gì cũng đã xảy ra giữa hai người.
Lúc đó hắn tức điên lên, hung hăng bóp khuôn mặt vẫn còn treo biểu cảm hoang mang của cô: "Doãn Hạ lá gan của cô lớn thật, dám bỏ t.h.u.ố.c tôi?"
Lúc ấy Doãn Hạ đau, vừa đau thể xác lẫn tinh thần đều đau, cô cố biện bạch: "Em... Em không có, em thật sự không biết chuyện này là như thế nào."
"Câm ngay đi, cô tưởng dùng gương mặt ngây thơ vô tội là có thể qua mặt được Lãnh Triết tôi hay sao? Cô cho rằng cô có khả năng thay thế Ân Ân trong lòng tôi?"
"Em... Em không có thật mà!!!" - Cô tủi thân đến mức khóc oà lên.
Hắn thấy cô khóc quá chán ghét nên mới buông tay, sau đó lạnh lùng đi ra ngoài ban công gọi điện thoại cho ai đó...
Doãn Hạ lúc đó giống như bị ma đuổi, cô lật đật ôm quần áo xuống giường chạy vào toilet, giây phút đó cô nhìn chính mình trong gương. Cơ thể bị đàn ông tàn phá đến xanh tím khắp người, nước mắt ủy khuất rơi lả chã...
Cô thất thân rồi!
*
"Em đợi tôi ngủ sau đó mới đem nước lên sau đó rồi làm như kiểu tôi đối xử bất công với em đúng không?" - Hắn bất thình lình lên tiếng làm cô bị giật nảy mình.
Vừa rồi cô không tập trung, cô đoán hắn nhìn là biết. Làm gì có chuyện gì qua được mắt hắn, Lãnh Triết là một con cáo già lăn lộn nhiều năm, con cáo già chính hiệu!
"Em xong ngay đây." - Cô khôi phục dáng vẻ điềm tĩnh, bưng ly nước gừng ấm đặt trước mặt hắn.
Lãnh Triết chậm rãi thưởng thức, hắn là vậy độc mồm, độc miệng, còn rất ác.
Hắn uống một ngụm, hương vị ấm nóng lan toả trong khoan miệng khiến hắn khá dễ chịu, rồi hắn hỏi: "Ân Ân về nước rồi, em có biết không?"
Bang!
Đó là tiếng trống n.g.ự.c cô đập, chị gái của cô đã về nước?
Sau khi biết tin chị gái sang nước M du học thì cô hoàn toàn mất liên lạc với chị ấy. Cô đã từng gọi vào số di động của chị ấy rất nhiều lần với mong muốn hỏi chuyện, nhưng tất cả vô vọng. Rồi cuộc sống của cô bắt đầu rơi vào địa ngục, cái cha cô gọi là ở bên cạnh Lãnh Triết để gánh vác công ty, buộc cô phải làm theo.
Lúc đó Doãn Hạ mới vỡ lẽ, cô nằm trên giường của Lãnh Triết tất cả đều là kế hoạch có sắp đặt, cô chỉ là một quân cờ!
"Em... Không biết." - Cô thành thật đáp.
Hắn cười rộ lên, trông hắn rất đẹp trai, nhưng cô lại sợ chính cái vẻ đẹp trai mà cực kỳ nguy hiểm của hắn.
"Tôi nói rồi, sao mà em không đi học diễn xuất đi. Tôi cảm thấy em rất có năng khiếu đấy."
Doãn Hạ cúi đầu, mấy năm nay trong lòng hắn cô là loại người gì tự cô có thể hiểu. Hắn cho rằng cô thích hắn, muốn leo lên giường của hắn nên mới dùng thủ đoạn bỏ t.h.u.ố.c năm xưa.
Hắn luôn cho rằng Doãn Hạ cô chèn ép Doãn Nguyệt Ân của hắn, chia rẻ đôi uyên ương sắp thành đôi, thật nực cười. Nhưng cô hiểu cô không thể giải thích gì cả, với lại cô càng không thể nói gia đình cô bỏ t.h.u.ố.c hắn. Chọc giận Lãnh Triết chỉ có con đường c.h.ế.t t.h.ả.m, cô không còn sự lựa chọn nào khác.
"Em thật sự không biết, mấy năm nay chị bận học, em và chị không có thời gian liên lạc với nhau." - Cô nhẹ nhàng đáp lời, chỉ có thể nói vậy.
"Cuối tuần tôi có bữa tiệc, em cũng chuẩn bị cùng đi. Sẵn, gặp chị gái của em luôn. Tôi rất muốn nhìn xem tiểu Hạ Hạ diễn tới cái gì nữa."
"Em còn bài tập chưa làm xong, em có thể xin phép lên trên làm không ạ?" - Cô lựa chọn lãng tránh, hắn nói chuyện thật khó nghe.
"Được chứ, Hạ Hạ thân yêu em là người phụ nữ bên cạnh tôi chỉ cần em khiến tôi vui thì cái gì tôi cũng cho em."
Nói xong hắn trực tiếp đứng dậy bế thốc cô đặt lên bàn ăn, trái tim Doãn Hạ run rẩy, sắc mặt trắng bệt, cô sợ hãi nhìn hắn: "Lãnh Triết anh... Anh tha cho em hôm nay được không?"
"Tha? Tôi t.r.a t.ấ.n em sao?" - Hắn nhướng mày tỏ vẻ thích thú, hắn đang nhìn con mồi dãy dụa bằng cặp mắt hưởng thụ.
"Em cảm thấy em không được khoẻ, ngày mai... Ngày mai em bù cho anh được không?"
Cô chỉ muốn trốn, được một lần hay một lần, cô thật sự rất sợ.
Lãnh Triết cười rộ lên, ngón tay cái của hắn đưa lên miết lấy cánh môi mềm mại, hắn chậm rãi nhả ra từng chữ: "Làm sao đây, tôi nhớ em rồi, không chịu nổi. Hai tuần vừa qua tôi bận đi công tác, nếu không ngày nào tôi cũng muốn đến chơi vui vẻ với em."
Xin đừng, cô sợ, chỉ cần thấy hắn là trái tim cô sẽ cực kỳ bất an.
"Em có nhớ tôi không?" - Hắn vuốt ve da mặt mịn màn của thiếu nữ, thú thật Doãn Hạ rất xinh đẹp, cô giống như b.úp bê sứ động lòng người.
Hắn chán ghét tình cảm của cô, nhưng không thể không thừa nhận cơ thể cô rất mê người.