Thế Thân Không Nguyện Ý

Chương 3: Anh Ấy Cũng Trở Về Rồi

Doãn Hạ ba giờ sáng mới xuống giường nổi, người bên cạnh đã ngủ say. Cô tắm rửa xong, đem theo bài tập ra khỏi phòng một cách nhẹ nhàng vì sợ đ.á.n.h thức con sói hoang.

Chỉ còn một năm nữa, có lẽ cô sẽ thoát khỏi cái địa ngục trần gian này. Bởi vì thế cho nên Doãn Hạ mới liên tục cố gắng, cô muốn rời xa thành phố này, càng xa càng tốt...

*

7 giờ tối ngày hôm nọ, Lãnh Triết về dẫn cô đi tiệc cùng hắn. Vốn cô không thường xuyên tham dự những bữa tiệc như thế này, cô chẳng qua là nhân tình của hắn mà thôi, không công khai.

Hắn giúp đỡ nhà cô hai năm nay, đổi lại cô bán thể xác cho hắn, đơn giản chỉ có thế thôi!

Trước khi xuống xe, Lãnh Triết ôm eo cô, hắn siết rất c.h.ặ.t, cất giọng cảnh cáo: "Lát nữa em ngoan một chút, hiểu chưa?"

"Dạ vâng ạ."

Cô có thể không ngoan sao? Hắn có khả năng điều khiển cô giống như con rối cơ mà, hắn còn sợ cái gì?

Hai người sóng vai nhau đi vào khu tổ chức tiệc, thu hút rất nhiều ánh mắt của khách quý xung quanh. Trông họ đẹp đôi, như một đôi vợ chồng son mới cưới.

"Ô em gái, Lãnh tiên sinh thật vinh dự." - Doãn Nguyệt Ân chủ động đi tới bắt chuyện.

Đây là lần đầu tiên sau hai năm cô gặp lại Doãn Nguyệt Ân. Chị vẫn vậy, xinh đẹp, quyến rũ toả ra đầy tri thức.

"Chị, Chị mới về nước ạ?" - Cô cất giọng hỏi.

"Ừ, chị có nói với cha mẹ. Vì không liên lạc được với em, chị chỉ có thể mặt dày gửi thiệp mời cho Lãnh thiếu để mong em có thể biết được chuyện này." - Doãn Nguyệt Ân trần tình.

Doãn Hạ nghe không hiểu, rõ ràng là chị ấy chủ động cắt đứt liên lạc trước, số điện thoại cũ cô vẫn dùng mà?

"Nguyệt Ân!" - Giọng đàn ông cất tiếng gọi phía sau.

Giọng nói này giống như một hồi trống đ.á.n.h, kéo cô về thực tại ngay tức thì, là anh?

Người đàn ông mặc vest màu nâu lịch sự, tóc tai được chải chuốt gọn gàng, sạch sẽ. Gương mặt anh vẫn vậy, ấm áp và hiền lành. Cơ thể của Doãn Hạ cứng đờ, chỉ biết trưng đôi mắt lên nhìn anh.

"Anh đến rồi sao, à tiện đây giới thiệu với Lãnh thiếu đây là Lưu Thiếu Dương anh ấy là bạn thân của em và cả... Doãn Hạ bạn gái của anh nữa đấy." - Doãn Nguyệt Ân tỏ ra rất bình thường, nói nói cười cười tựa như chị ấy không biết gì.

Nhưng giây phút nhìn thấy em gái mất hồn, chị ta đã nhoẻn miệng cười thâm độc. Doãn Hạ như vậy vừa hay đúng ý chị ta!

"Chào Lưu thiếu, hân hạnh được làm quen." - Lãnh Triết chủ động bắt tay chào hỏi.

"Chào Lãnh thiếu nghe danh đã lâu." - Anh cũng đáp lại có lệ.

Ánh mắt của anh dán c.h.ặ.t lên Doãn Hạ, còn cô giống như có rất nhiều chuyện muốn nói với anh, nhưng cuối cùng cũng không nói được gì.

"Hạ Hạ, sao vậy, gặp anh không chào hỏi gì sao? Hay anh đi lâu quá em quên anh rồi?" - Giọng nói của anh vẫn vậy, ấm áp đến nỗi khiến cô nhói nhói trong tim.

Cô làm sao mà quên anh, ngay cả trong giấc mơ cô cũng nhìn thấy anh cơ mà.

Doãn Hạ rưng rưng nhưng cố kiềm chế, cô cười gượng gạo: "Anh đi lâu quá, em suýt quên rồi."

"Trí nhớ của cô ấy không tốt lắm, Lưu thiếu đừng để bụng." - Hắn ôm eo cô, nói giống như đang nói đỡ.

"Tình cảm hai người tốt thật." - Lưu Thiếu Dương cười chua xót.

"Cũng không biết tốt bao nhiêu. Dự tính cuối năm nay chúng tôi sẽ kết hôn."

Nụ cười trên môi của Doãn Nguyệt Ân chợt tắt, Doãn Hạ cũng bị hắn doạ cho sợ. Cô nhìn hắn, đổi lại là ánh nhìn cảnh cáo của hắn.

Lãnh Triết cúi xuống, hôn lên trán cô, hắn ta làm bộ dịu dàng nói: "Đừng mắc cỡ, em cũng lớn rồi mà."

"Nhưng mà Lãnh Triết chuyện này... Chuyện này em thấy vẫn phải bàn bạc lại."

"Em không muốn lấy tôi?" - Hắn tỉnh bơ hỏi.

Cô chính là không muốn lấy hắn đấy, nhưng lời này tuyệt đối không dám nói ra làm bẽ mặt hắn.

"Không có, em chỉ sợ anh quyết định vội sau này sẽ hối hận thôi."

"Tôi sẽ không hối hận!"