Doãn Hạ ở trong phòng vệ sinh, cô không bình tĩnh nổi trước thông tin này. Chuyện kết hôn vốn dĩ Lãnh Triết chưa từng đề cập với cô bao giờ, tại sao hắn lại đường đột nói ra?
"Em có ổn không?" - Giọng nói ngọt ngào vang lên bên tai.
Doãn Nguyệt Ân xuất hiện ngay bên cạnh cô, gương mặt chị vẫn vậy, nở nụ cười trìu mến với cô.
"Tiểu Hạ, em và Lãnh Triết yêu nhau sao?"
"Không có, chị... Em không biết nữa lúc em tỉnh lại em đã ở trên giường của anh ấy. Em... Em thật sự không biết ai đã làm chuyện này, cha nói... Cha nói anh ấy là chiếc phao cứu sinh duy nhất của nhà ta. Em... Em..." - Cô lúng túng giải thích, nói gì đi nữa Doãn Nguyệt Ân cũng là chị gái ruột của cô. Với lại Lãnh Triết cũng là bạn trai của chị ấy, cô thật ra luôn muốn giải thích với cô ấy.
Nghe cô nói trong hoảng sợ, Doãn Nguyệt Ân mỉm cười xoa tóc cô. Chị ấy nói: "Chị biết tiểu Hạ đã chịu nhiều thiệt thòi rồi. Em yên tâm chị đã về rồi đây, mấy năm trước chị đi du học sở dĩ là lấy thêm kinh nghiệm về tiếp quản công ty. Chị muốn vực dậy Doãn Thị, em cũng không cần cầu cạnh Lãnh Triết nữa."
"Chị... Ý chị là bây giờ em có thể rời khỏi anh ta?" - Đáy mắt Doãn Hạ ánh lên tia vui mừng nắm lấy tay chị gái.
Doãn Nguyệt Ân cũng vỗ về cô, chị ấy nói: "Bây giờ em chỉ cần kiên nhẫn một chút, chị sẽ không để em thiệt thòi lâu đâu. Em cứ giả vờ như không biết gì hết tránh Lãnh Triết nghi ngờ hiểu không?"
Đó là lời hứa hẹn của Doãn Nguyệt Ân dành cho cô, Doãn Hạ tin tưởng tuyệt đối.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, Lưu Thiếu Dương đã xuất hiện trước mặt cô. Anh chờ cô, Doãn Hạ đoán là vậy.
"Em ổn chứ?" - Anh dịu dàng hỏi.
"Em không sao." - Cô cũng nhỏ nhẹ đáp lời.
Trái tim lúc này đột nhiên lại có chút hy vọng, chỉ cần cô thoát khỏi tay Lãnh Triết có phải cô vẫn còn cơ hội?
"Sắc mặt em tệ quá, em có bệnh?"
"Không có đâu, em chỉ hơi đau bụng chút thôi giờ thì hết rồi." - Cô không muốn anh lo lắng nên nói ngay.
Nụ cười xinh đẹp cũng dần dần xuất hiện trên gương mặt, có lẽ đây là lần hiếm hoi trong hai năm nay cô vui vẻ.
"Anh về khi nào vậy, em còn tưởng hai năm nữa anh mới về." - Cô tò mò hỏi.
Lúc thấy anh xuất hiện tại đây thú thật cô hơi kinh ngạc, chẳng phải anh nói đi năm năm sao? Năm nay chỉ mới là năm thứ ba, anh lại đột ngột về nước?
Lưu Thiếu Dương nghe cô hỏi, anh vuốt mũi, nụ cười của anh hơi gương gạo, anh đáp: "Thì ra em vẫn còn nhớ, anh cứ nghĩ em đã quên anh."
"Sao có thể chứ."
"Nếu anh không về, em sẽ kết hôn với anh ta?"
Câu hỏi này quá trực tiếp, đến mức Doãn Hạ cứng họng không nói được lời nào. Cô nhìn anh, anh cũng nhìn cô, trong đôi mắt của cả hai phản chiếu hình ảnh của đối phương.
Cô rất muốn nói cho anh nghe mọi chuyện, nói rằng cô vẫn nhớ, nói rằng cô xin lỗi...
"Tiểu Hạ, em đứng đây ôn lại chuyện cũ làm tôi chờ em suốt." - Vòng tay của hắn như ma trảo siết lấy eo cô, nó giống như một chiếc xiềng xích của quỷ ma. Lãnh Triết bóp eo cô rất đau, đủ để cho cô biết lời cảnh cáo ngầm của hắn.
Sắc mặt Doãn Hạ phút chốc thay đổi chuyển sang trắng bệt, cô hơi né tránh, nhưng tất cả chỉ vô dụng.
"Xin lỗi... Để anh đợi lâu. Em... Em có chút không khoẻ."
Lưu Thiếu Dương nhìn hành động của hai người, rồi cách Doãn Hạ đối diện với Lãnh Triết, anh luôn có cảm giác cô rất sợ hắn. Đây là hai người yêu nhau sao?
Trông không giống lắm!
"Lưu thiếu, nếu như hai người có quá nhiều chuyện cũ để nói chi bằng anh tới nhà tôi một chuyến đi. Tôi cũng muốn làm quen với trúc mã của tiểu Hạ đây." - Lãnh Triết tỏ rõ ý tứ với Lưu Thiếu Dương.
Hắn tin người đàn ông giỏi quan sát như anh ta chắc chắn sẽ hiểu hắn không thích anh ta đến gần Doãn Hạ. Cô đã bán mình cho hắn, có nghĩa cô thuộc về hắn!
Đồ mà hắn không thích, hắn cũng không muốn người khác động vào.