Chương 6
Từ sau khi lão Hầu gia qua đời.
Đến nay đã hơn mười năm.
Cảnh lão phu nhân vì sĩ diện mà gả nữ nhi với của hồi môn quá mức.
Bản thân bà ta và Cảnh Thiếu Ngôn lại chẳng có năng lực quản gia.
Đến giờ gia sản gần như tiêu tán sạch sẽ.
Cả Hầu phủ rộng lớn chỉ còn cái xác rỗng.
Đang trông chờ vào của hồi môn của ta để sống.
Một trăm tám mươi rương của hồi môn.
Ai nhìn mà chẳng đỏ mắt thèm muốn?
Cảnh lão phu nhân lập tức hét lên.
"Nào có chuyện vừa thành thân đã hòa ly?"
"Nếu truyền ra ngoài thì thể diện Hầu phủ biết để đâu?"
"Con của Thế t.ử chẳng phải cũng là con của con sao?"
"Sao con có thể nhẫn tâm như vậy?"
Ta suýt bật cười.
Kiếp trước.
Nghiệt chủng đó ăn của ta, dùng của ta.
Cuối cùng còn hại c.h.ế.t ta.
Bây giờ ta chỉ không cho nó được sinh ra.
Đã là quá nhân từ rồi.
"Ít nói nhảm thôi!"
"Cảnh Thiếu Ngôn."
"Ta hỏi ngươi."
"Ngươi chọn con kỹ nữ kia."
"Hay chọn vị Thế t.ử phi này?"
"Ngươi tự quyết đi."
"Kiên nhẫn của ta có hạn."
"Ta đếm đến ba."
"Một."
"Hai."
"Ba."
Cảnh Thiếu Ngôn bị ta ép đến mức mồ hôi đầy đầu.
"Ninh Triều Triều!"
"Đừng ép ta!"
Ta quay đầu gọi.
"Hồng Thự!"
"Thu dọn đồ đạc."
"Chúng ta đi ngay bây giờ."
"Thư hòa ly ta sẽ cho người đưa tới phủ."
"Cảnh Thiếu Ngôn."
"Tình nghĩa phu thê từ nay chấm dứt."
"Ngươi tự lo cho mình đi."
Đúng lúc ấy.
Cảnh Thiếu Ngôn đang do dự bỗng bước tới kéo tay ta.
"Nàng nhất định phải ép ta tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t cốt nhục của mình sao?"
Ta liếc hắn.
"Đúng vậy."
"Ta muốn ngươi tự tay đ.á.n.h rơi đứa bé trong bụng nàng ta."
"Không được dùng t.h.u.ố.c phá thai."
Lời ta vừa dứt.
Mặt Lâm Trân Nhi lập tức trắng bệch.
Quả không hổ là người từng tiếp khách mua vui.
Diễn xuất thật sự quá tốt.
Nước mắt nàng ta rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây.
Nhìn mà khiến người ta thương xót.
"Thế t.ử..."
"Đừng..."
"Đừng mà!"
"Đó là cốt nhục thân sinh của chàng!"
Cảnh Thiếu Ngôn nghiến c.h.ặ.t răng.
Trong mắt đầy hận ý.
Hắn tàn nhẫn hất tay nàng ta ra.
Rồi quát tên tiểu tư bên cạnh.
"Mang gậy tới đây!"
Nghe vậy.
Lâm Trân Nhi sợ đến hồn bay phách lạc.
"Không!"
"Thế t.ử, đừng mà!"
"Thiếp... thiếp sẽ rời khỏi Hầu phủ."
"Sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Thế t.ử phi nữa."
"Thiếp cầu xin chàng."
"Xin hãy để thiếp giữ lại đứa bé này!"
Nàng ta đã hoàn toàn mất đi vẻ đắc ý ban nãy.
Ta lạnh lùng nhìn nàng ta.
"Giữ lại đứa bé?"
"Rồi chờ ngày dẫn nó trở về nhận tổ quy tông sao?"
"Lâm Trân Nhi."
"Ngươi nghĩ ta ngu đến vậy à?"
Nói xong.
Ta nhìn sang Cảnh Thiếu Ngôn.
"Ra tay đi."
Cảnh Thiếu Ngôn hít sâu một hơi.
Cầm cây gậy to bằng cánh tay.
Hung hăng nện xuống thắt lưng Lâm Trân Nhi.
Chỉ nghe một tiếng thét t.h.ả.m thiết.
Lâm Trân Nhi quỳ sụp xuống đất.
Cảnh Thiếu Ngôn lại liên tiếp đ.á.n.h thêm mấy gậy.
Trán nàng ta lập tức đẫm mồ hôi lạnh.
Máu cũng thấm đỏ váy áo bên dưới.
Ta đích thân bước tới bắt mạch.
Xác nhận đứa bé đã không giữ được nữa.
Lúc ấy mới cười lạnh rồi quay người rời đi.
Con tiện nhân này kiếp trước hại c.h.ế.t ta.
Hôm nay như vậy đã là quá dễ dàng cho nàng ta rồi.
Sau lưng vọng tới tiếng khóc xé lòng của Lâm Trân Nhi.
"Ninh Triều Triều!"
"Đồ độc phụ!"
"Ngươi hại c.h.ế.t con ta!"
"Ta muốn ngươi đền mạng!"
Nhưng lòng ta không hề gợn sóng.
Thậm chí còn muốn cười.
Thì ra làm độc phụ...
Lại sảng khoái đến vậy.
Nợ m.á.u mà nhà họ Cảnh thiếu ta.
Ta sẽ đòi lại từng món một.
…
Lâm Trân Nhi mất đứa bé, bị người ta kéo ra ngoài.
Ta đưa tay chỉnh lại mái tóc bên thái dương, liếc nhìn Cảnh Thiếu Ngôn và Cảnh lão phu nhân rồi cười duyên.
"Được rồi."
"Trời cũng không còn sớm nữa."
"Phu quân và mẫu thân nên về nghỉ ngơi đi."
"Sáng mai con còn phải dâng trà cho mẫu thân nữa đấy."
Hai người giận đến nghiến răng nhưng không dám nói gì.
Dù sao tận mắt chứng kiến ta g.i.ế.c người.
Bọn họ cũng không dám ép quá mức.
Đợi tất cả rời đi.
Cửa viện đóng lại.
Ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Hồng Thự vỗ n.g.ự.c, vẫn còn sợ hãi.
"Tiểu thư, vừa rồi thật sự hù c.h.ế.t nô tỳ."
"Vương ma ma dám vô lễ với người."
"May mà tiểu thư anh minh thần võ, một kiếm g.i.ế.c bà ta."
Ta tra kiếm vào vỏ.
Lạnh nhạt nói:
"Cứ chờ xem."
"Lão phu nhân và Cảnh Thiếu Ngôn sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu."
Sau khi sai Hồng Thự lui xuống.
Ta mới phát hiện tên nam nhân xông vào phòng mình tối qua đã biến mất.
Nhớ tới quyển sổ cũ kia.
Ta nghiến răng tức tối.
"Đáng ghét!"
"Vẫn không lấy được sổ sách!"
Vì chuyện xảy ra đêm qua.
Cảnh Thiếu Ngôn không tới biên quan tòng quân như kiếp trước.
Lâm Trân Nhi sảy thai.
Hắn đau lòng muốn c.h.ế.t.
Nghe nói cả đêm canh bên giường nàng ta.
Suốt một đêm không chợp mắt.
Đúng là tình sâu nghĩa nặng.
Ta vốn tưởng mình g.i.ế.c Vương ma ma.
Lại còn khiến Lâm Trân Nhi mất con.
Nhất định sẽ trằn trọc không ngủ được.
Ai ngờ ta lại ngủ ngon lành.
Ngay cả một giấc mộng cũng không có.
Sáng sớm hôm sau.
Ta tới viện của Cảnh lão phu nhân thỉnh an.
Đại nha hoàn Minh Châu bên cạnh bà ta nhìn ta một cái.
Run rẩy nói:
"Thế t.ử phi."
"Lão phu nhân hôm qua trở về đã ngã bệnh."
"E rằng tạm thời không thể gặp người."
"Lão phu nhân có dặn."
"Người mới vào phủ, còn nhiều chuyện chưa quen."
"Cứ đi dạo trong phủ nhiều hơn."
"Không cần ngày ngày tới thỉnh an sáng tối."
Nghe vậy.
Ta nhướng mày.
Còn có chuyện tốt như thế sao?
Vậy thì đỡ phải diễn kịch rồi.
Kiếp trước.
Mụ già này ngày nào cũng bắt ta đứng hầu lập quy củ.
Ngay cả uống một chén trà.
Cũng phải để ta tự tay rót rồi khom người dâng tận nơi.
Bây giờ ta đã mang trà tới rồi.
Bà ta lại không dám uống nữa.
Ta lập tức nói:
"Cái gì?"
"Mẫu thân bệnh rồi sao?"
"Sao ngươi không nói sớm?"
"Ta biết chút y thuật."
"Để ta bắt mạch cho mẫu thân."
"Mau dẫn đường."
"Hả?"
Minh Châu tròn mắt kinh ngạc.
"Thế t.ử phi, không cần đâu..."
Ta ngắt lời.
"Không cần cái gì?"