Mà ta một điều cũng không làm được.
Ta vẫn nghĩ người nhà yêu thương chỉ vì chúng ta cùng một nhà, khó tránh có phần thiên vị.
Bùi Nghiễn Chi lại không phải người nhà của ta.
Chàng đứng dưới ánh đèn, nghiêm túc nhìn ta, như thể ta không phải một người lạc lõng giữa đám quy củ.
Ngược lại, ta là một phần viên mãn mà chàng đã nhìn thấy rồi cố ý chọn lấy.
Sống mũi ta bỗng cay nhẹ.
Ta nhắc lại rằng mình thật sự ăn rất nhiều.
Bùi Nghiễn Chi chỉ đáp ta nuôi nổi.
Ta mở to mắt.
Chàng còn nghiêm túc kể Thụy Vương phủ có trang điền, cửa hàng, bổng lộc, danh nghĩa chàng cũng có không ít sản nghiệp riêng.
Nếu vẫn chưa đủ thì còn có thể tính tiếp, ta không cần thay chàng tiết kiệm.
Ta ngây ra.
Ta đâu có hỏi đến bạc.
Nhưng chàng nói quá nghiêm túc khiến ta nhất thời không biết phải phản bác từ đâu.
Ta nhỏ giọng hỏi nếu sau này ta càng ngày càng tròn thì sao.
Bùi Nghiễn Chi nhìn ta rồi bất ngờ khẽ cười.
Chàng hỏi viên mãn không tốt sao.
Tim ta rung lên.
Tổ mẫu cũng từng nói viên mãn là tốt.
Nhưng cùng một câu từ miệng chàng nói ra lại giống như mang thêm một tầng ý nghĩa.
Ta mím môi, hỏi chẳng lẽ thế t.ử rất biết dỗ người vui.
Bùi Nghiễn Chi hơi sững rồi nói không.
Ta không tin.
Rõ ràng vừa rồi chàng rất biết.
Chàng im lặng một lúc mới nói mình chỉ từng dỗ một mình ta.
Mặt ta lại đỏ bừng.
Đèn l.ồ.ng dưới hành lang chữ hồi dường như lay mạnh hơn.
Cũng có thể vì mắt ta hoa.
Ta lấy từ tay áo ra chiếc bánh sữa cuộn cuối cùng mà mình vẫn chưa nỡ ăn.
Ban đầu ta định giữ lại để nửa đêm đói thì dùng.
Nhưng lúc ấy ta lại đưa cho Bùi Nghiễn Chi.
Ta bảo cho chàng.
Chàng hỏi ta không ăn sao.
Ta quả thực hơi đau lòng nhưng vẫn nói chia cho chàng một nửa phúc khí.
Bùi Nghiễn Chi nhận bánh, lại không lấy hết.
Chàng bẻ đôi, giữ nửa nhỏ trong tay, trả nửa lớn lại cho ta.
Ta nhìn nửa bánh của mình, lập tức nói như vậy không công bằng.
Chàng lại khẳng định là công bằng.
Ta hỏi công bằng ở đâu.
Bùi Nghiễn Chi nhìn ta, nói nàng ăn nhiều hơn một chút, ta vui nhiều hơn một chút.
Lần này ta hoàn toàn không tìm được lời để đáp.
Đúng lúc ấy, cuối hành lang vang lên giọng cười của tổ mẫu.
Bà nói ôi chao, ta tới hình như không đúng lúc rồi.
Ta giật mình, suýt nhét nửa chiếc bánh trở lại tay áo.
Bùi Nghiễn Chi lại ung dung hành lễ gọi lão phu nhân.
Tổ mẫu cười nhìn hai chúng ta rồi bảo chỉ tới hỏi y phục ngày mai vào cung đã chuẩn bị xong chưa.
Chu thị cũng từ phía sau đi tới.
Bà nhìn nửa chiếc bánh trong tay ta, lại nhìn nửa chiếc trong tay Bùi Nghiễn Chi rồi nhắm mắt.
Bà chỉ gọi Mãn Mãn.
Ta lập tức đứng thẳng, ngoan ngoãn đáp mẫu thân.
Chu thị hỏi điểm tâm Thái hậu ban mà ta cũng cứ thế chia cho người khác hay sao.
Ta nhỏ giọng đáp con đang chia phúc khí.
Tổ mẫu lập tức cười lớn.
Thụy Vương phi vừa từ nội thất bước ra, nghe được câu ấy cũng cười đến phải vịn ma ma.
Chỉ có Bùi Nghiễn Chi đứng bên cạnh, khẽ nói một câu đa tạ Mãn Mãn.
Đây là lần đầu tiên chàng gọi thẳng tên ta như vậy.
Không phải Tô nhị cô nương.
Không còn cách xưng hô khách sáo xa cách.
Chỉ là Mãn Mãn.
Tim ta đập nhanh đến kỳ lạ.
Thụy Vương phi cười bảo đã chia cả phúc khí rồi, ngày mai vào cung càng phải vững vàng.
Bà còn nói ngự thiện ở chỗ Thái hậu phong phú hơn bàn cơm hôm nay rất nhiều.
Ta lập tức ngẩng đầu.
Bùi Nghiễn Chi nhìn phản ứng ấy, đáy mắt mang ý cười nhàn nhạt, bảo ngày mai ta ăn cùng nàng.
Sáng hôm sau trước khi vào cung, Chu thị tự tay chọn y phục cho ta.
Bà lấy ra ba bộ, một bộ ngó sen nhạt, một bộ nguyệt bạch, một bộ đỏ hải đường.
Ta vừa nhìn bộ đỏ hải đường mà sáng mắt thì Chu thị đã cất nó sang bên.
Bà nói hôm nay vào gặp Thái hậu, phải trầm ổn một chút.
Ta nhìn bộ ngó sen rồi hỏi nếu mặc bộ này có giống bánh đào vừa ra lò hay không.
Tay Chu thị run lên.
Đích tỷ đứng bên cạnh cười cong cả mắt.
Cuối cùng ta mặc bộ nguyệt bạch.
Đai lưng được buộc c.h.ặ.t hơn ngày thường một vòng.
Chu thị nhìn từ trước ra sau một hồi rồi lại thở dài, bảo thôi, đừng siết hỏng người.
Bà tự tay nới cho ta thêm nửa tấc.
Lòng ta bỗng ấm lên, khẽ gọi mẫu thân.
Chu thị liếc ta, bảo đừng dùng ánh mắt đó nhìn bà, vào cung nhớ ăn ít đi hai miếng.
Ta lập tức hỏi hai miếng nào.
Chu thị nhắm mắt.
Đích tỷ cười, nhét vào tay ta một túi thơm nhỏ rồi nói bên trong có bạc hà, lúc căng thẳng thì ngửi một chút.
Ta hỏi tỷ tỷ không cùng vào cung sao.
Nàng lắc đầu, nói Thái hậu chỉ triệu mình ta.
Nàng tự tay chỉnh lại cây trâm ngọc trên tóc ta rồi bảo Mãn Mãn, muội cứ là chính mình.
Ta ôm nàng một cái.
Thân thể tỷ tỷ rất nhẹ, ta không dám dùng sức.
Nhưng nàng lại vỗ lưng ta, nói đừng sợ.
Xe ngựa của Thụy Vương phủ đã chờ ngoài cổng từ sớm.
Thụy Vương phi đích thân đến đón.
Bùi Nghiễn Chi cũng đi cùng.
Hôm nay chàng mặc cẩm bào xanh quạ, mày mắt thanh tuấn như núi xa vừa được mưa rửa sạch.
Ta vừa bước xuống bậc thềm, chàng đã đưa tay như muốn đỡ.
Chàng không thật sự chạm vào ta, chỉ vừa vặn chắn ngay viên gạch nhô lên bên chân rồi lại nói chậm thôi.
Ta nhỏ giọng nhắc hôm qua chàng đã nói rồi, hôm nay lại còn nói nữa.
Bùi Nghiễn Chi nhìn ta, đáp về sau cũng sẽ nói.
Hai má ta lập tức nóng lên, vội chui vào xe.
Thụy Vương phi đã ngồi bên trong, cười nhìn chúng ta.
Bà hỏi Mãn Mãn đã dùng điểm tâm sáng chưa.
Ta gật đầu, nói chỉ uống nửa bát cháo và ăn hai cuốn gà xé.
Vương phi nghe xong còn sững ra, hỏi sao chỉ ăn có chút vậy.
Ta cũng ngây ra.