Dạo gần đây khí sắc của nàng tốt hơn trước rất nhiều.

Dùng phương t.h.u.ố.c thực dưỡng Thụy Vương phi đưa tới được nửa tháng, đôi má vốn trắng nhợt cuối cùng cũng có chút hồng.

Thái hậu biết chuyện, còn đặc biệt chỉ cho nàng một vị nữ y tính tình ôn hòa, làm việc cẩn thận để tiếp tục điều dưỡng.

Về sau phụ thân kể cho ta nghe, nhị công t.ử Cố Tri Hành của nhà Lễ bộ Thị lang từng tới phủ đưa tập tranh, lại đứng dưới hành lang hoa nói chuyện với đích tỷ chừng nửa chén trà.

Chàng không hề khen nàng yếu liễu đỡ gió.

Chàng chỉ nói gió xuân vẫn còn lạnh, Tô đại cô nương nên khoác thêm áo choàng.

Khi đích tỷ trở về, ch.óp tai đỏ lên rất rõ.

Ta nghe xong vui đến mức tại chỗ ăn thêm một miếng bánh quế hoa.

Tỷ tỷ tốt như vậy, đương nhiên đáng được một người coi sức khỏe của nàng quan trọng hơn vẻ yếu mềm đẹp mắt.

Một ngày trước đại hôn, theo lễ Bùi Nghiễn Chi không thể tới gặp ta.

Nhưng người của chàng lại mang đến một hộp thức ăn nhỏ.

Bên trong là một bát hoành thánh canh gà còn nóng, cạnh đó đặt một tờ giấy.

Nét chữ trên giấy ngay ngắn thanh thoát.

Chàng viết Mãn Mãn, ngày mai đừng sợ, ta đợi nàng ngoài cửa.

Ta cầm tờ giấy nhìn rất lâu.

Lúc Chu thị bước vào, ta vừa ăn xong viên hoành thánh cuối cùng.

Bà nhìn chiếc bát sạch đáy, lần này không mắng ta.

Bà chỉ ngồi xuống bên cạnh, tự tay vuốt lại tóc mai rồi nói Mãn Mãn, sau khi xuất giá nếu chịu tủi thân thì không được nhịn trong lòng.

Ta gật đầu nói con biết.

Chu thị lại dặn nếu đồ ăn Thụy Vương phủ không hợp khẩu vị thì cũng không được chỉ ăn điểm tâm thay cơm.

Ta lại ngoan ngoãn gật đầu.

Bà nhìn ta rất lâu rồi bỗng đỏ mắt.

Chu thị nói bà nuôi ta bao nhiêu năm, lúc nào cũng sợ ta bị người ta cười nên mới thường câu thúc.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ trước kia bà quá nhát.

Ta sững ra.

Chu thị đưa tay chạm nhẹ lên má ta rồi nói Mãn Mãn, con rất tốt.

Nước mắt ta lập tức rơi xuống.

Ta nghẹn ngào gọi mẫu thân.

Bà vội lấy khăn lau, lại trách ngày mai xuất giá mà khóc đến sưng mắt thì sẽ không đẹp.

Ta vừa nức nở vừa nói vậy con không khóc nữa.

Chu thị nghe mà vừa tức vừa buồn cười, bảo đúng là nghe lời.

Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, cả Hầu phủ đã thắp đầy nến hỷ.

Ta mặc hỷ phục đỏ thẫm, phượng quan trên đầu nặng đến mức cổ cũng thấy mỏi.

Tổ mẫu tự tay phủ khăn đỏ cho ta.

Giọng bà vẫn mang ý cười, nhưng cuối lời đã hơi nghẹn.

Bà bảo Mãn Mãn, đi sống cuộc đời viên mãn của con đi.

Sống mũi ta lập tức cay lên.

Ngoài cổng, tiếng nhạc đón dâu càng lúc càng gần.

Không bao lâu sau sân ngoài bỗng vang lên một trận ồn ào.

Tỳ nữ chạy vào, vui đến mức nói cũng không rõ, báo nhị cô nương, thế t.ử bị chặn ngoài cửa rồi.

Ta vội hỏi ai chặn.

Nha hoàn đáp chính là Hầu gia.

Phụ thân hỏi thế t.ử nếu sau này nửa đêm ta muốn ăn một bát mì nước nóng thì phải làm sao.

Ta ngồi sau khăn hỷ, suýt bật cười.

Bên ngoài lập tức truyền đến giọng uy nghiêm của phụ thân, nói đáp không được thì hôm nay đừng mong bước vào cửa.

Giọng Bùi Nghiễn Chi xuyên qua cánh cửa truyền vào, rõ ràng mà vững vàng.

Chàng nói trong bếp sẽ luôn có nước dùng chuẩn bị sẵn, còn mì thì phải cán mới.

Nàng muốn ăn thanh đạm sẽ thêm măng sợi và gà xé.

Nếu muốn vị đậm hơn thì cho một thìa tương bò.

Cả sân lập tức cười vang.

Phụ thân lại hỏi nếu nàng nhớ nhà thì sao.

Bùi Nghiễn Chi đáp ta sẽ cùng nàng trở về.

Phụ thân im lặng một lát rồi hỏi nếu ngày nào nó cũng muốn về thì sao.

Chàng vẫn đáp rất bình tĩnh, chỉ cần Hầu phủ không chê ta tới quá thường xuyên, ngày nào ta cũng sẵn lòng đi cùng nàng.

Lần này ngay cả Chu thị cũng bật cười.

Cánh cửa cuối cùng cũng được mở.

Đích tỷ đỡ ta bước ra ngoài.

Khăn hỷ che trước mắt, ta chỉ nhìn thấy tấm t.h.ả.m đỏ dưới chân.

Nhưng ta biết Bùi Nghiễn Chi đang ở rất gần.

Bởi tim ta bỗng đập nhanh hơn.

Chàng đi tới trước mặt, giọng nhẹ vô cùng.

Mãn Mãn, ta tới đón nàng.

Ta đặt tay vào lòng bàn tay chàng.

Bàn tay ấy vẫn hơi lạnh.

Nhưng nắm rất vững.

Lúc bái biệt phụ mẫu, ta khóc đến mức suýt làm ướt cả khăn hỷ.

Bùi Nghiễn Chi không hề thúc giục.

Chàng chỉ quỳ cạnh ta, thỉnh thoảng siết nhẹ bàn tay đang nắm.

Trước khi lên kiệu, đích tỷ khẽ ôm ta.

Nàng dặn Mãn Mãn, nhớ thường xuyên về nhà.

Ta nghẹn ngào gật đầu rồi còn nhắc tỷ tỷ cũng phải ăn nhiều cơm.

Nàng cười đáp được.

Kiệu hoa lắc lư suốt một đường đến Thụy Vương phủ.

Ngoài cổng Vương phủ, xe ngựa của tân khách kín cả con đường, bậc đá dài đều phủ lụa đỏ.

Ngay cả Thái hậu và Hoàng đế cũng ban quà mừng tân hôn.

Nội thị đưa vào hỷ đường một tấm biển lớn.

Trên đó chỉ đề bốn chữ đồng thực đồng tâm.

Tân khách trong sảnh đọc xong, trước hết im đi rồi sau đó đồng loạt bật cười.

Sau khăn hỷ, mặt ta nóng đến mức gần như bốc hơi.

Bùi Nghiễn Chi lại nắm tay ta, khẽ nói rất hay.

Ta nhỏ giọng hỏi hay ở chỗ nào.

Chàng đáp rất hợp ý ta.

Lúc bái đường, ta căng thẳng quá nên suýt giẫm lên tà váy.

Bùi Nghiễn Chi lập tức đỡ lại.

Lễ quan cao giọng hô phu thê đối bái.

Ngay lúc ta cúi người, bên tai lại vang lên tiếng chàng rất khẽ.

Chậm thôi.

Không hiểu sao chỉ một câu ấy lại khiến toàn bộ sợ hãi trong lòng ta tan mất.

Trong động phòng, nến hỷ cháy cao.

Ta ngồi trên giường hỷ chưa được bao lâu thì bụng rất không biết điều mà kêu một tiếng.

Mấy nha hoàn hồi môn trong phòng lập tức cúi đầu nhịn cười.

Ta xấu hổ đến mức nắm c.h.ặ.t mép khăn hỷ.

Cửa phòng mở ra.

Bùi Nghiễn Chi mang theo mùi rượu nhàn nhạt bước vào.

Nhưng việc đầu tiên chàng làm không phải vén khăn hỷ.

Chàng đặt một hộp xách lên bàn rồi nói ăn cơm trước.

Ta sững người.

Chàng lúc ấy mới vén khăn đỏ.

Ánh nến rơi vào mắt chàng, làm ý cười nhàn nhạt càng rõ.

Bùi Nghiễn Chi nói ta sợ tân nương của ta đói hỏng.

Trong hộp có cháo nóng, mấy đĩa thức ăn nhỏ, còn có một bát bánh trôi táo đỏ.

Mắt ta lập tức sáng lên.

Ta hỏi chàng không cần ra ngoài tiếp khách sao.

Bùi Nghiễn Chi ngồi xuống cạnh ta, nói Bệ hạ thay ta cản rượu, Thái hậu thay ta đuổi người.

Ta nghe mà hoàn toàn ngây ra, hỏi như vậy cũng được sao.

Chàng gật đầu, bảo họ nói không thể làm chậm chuyện ta luyện cách hầu phu nhân.

Ta suýt sặc viên bánh trôi vừa ăn.

Bùi Nghiễn Chi lập tức đưa trà, động tác thuần thục như đã làm cả nghìn lần.

Ta uống một ngụm, mặt càng nóng hơn.

Chàng nhìn ta rồi khẽ gọi phu nhân.

Tim ta run lên.

Bùi Nghiễn Chi hỏi đêm nay ta có thể gọi nàng như vậy không.

Ta cúi đầu, nhỏ giọng đáp có thể.

Nến đỏ trên bàn khẽ nổ một tiếng.

Chàng đẩy bát bánh trôi táo đỏ về phía ta, bảo ăn trước đi.

Ăn xong rồi ta mới tới đòi một chút hỷ khí của đêm động phòng.

19 - Thế Tử Thêm Cho Ta Một Bàn Thức Ăn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia