A nương của ta tên là Tạ Uyển Ninh.
Bà vốn là thiên kim thật của phủ Trấn Quốc công.
Mười sáu năm trước, phu nhân Quốc công trên đường về quê tế tổ thì sinh hạ nữ nhi trong một ngôi chùa cổ.
Cùng đêm ấy, một phụ nhân trong thôn dưới chân núi cũng sinh con gái.
Bà đỡ bị mua chuộc, lén tráo hai đứa trẻ trong tã lót.
Từ đó, con gái thật của phủ Quốc công lưu lạc nơi dân dã, chịu hết nghèo đói nhục nhằn.
Còn đứa trẻ giả kia được đưa vào cửa son, trở thành viên minh châu được cả phủ nâng niu trong lòng bàn tay.
Nàng ta tên là Tạ Bảo Châu, cái tên nghe đã biết được yêu chiều đến mức nào.
Bảo Châu - viên ngọc quý, còn A nương của ta khi còn nhỏ không có tên.
Người ta gọi bà là nha đầu, gọi là con bé nhặt củi, gọi là kẻ ăn nhờ ở đợ.
Đến năm mười bảy tuổi, bà vì dung mạo quá giống phu nhân Quốc công mà bị một lão ma ma trong phủ nhận ra.
Khi ấy mọi người đều nói Phượng hoàng cuối cùng cũng về tổ, nhưng Phượng hoàng chưa kịp bay lên trời cao, đã bị chính cái tổ ấy bẻ gãy cánh.