Ta đi tới, xòe hạt gạo mốc ra: “Ngươi nói lương thực trong kho đầy đủ, vậy ngươi có dám ăn một bát không?”
Hắn nhìn chằm chằm hạt gạo, môi run lên.
“Ngươi không dám ăn, lại lấy nó cho nạn dân ăn. Hạng người như ngươi, c.h.ế.t trong ngục cũng là còn rẻ cho ngươi.”
Bùi Nghiên Chi không lập tức xử trí hắn, mà nửa đêm mở kho phát chẩn, dán cáo thị, gọi bách tính trong thành chia theo hộ nhận gạo.
Chứng cứ định tội Hứa Diên Chương và thương nhân lương thực bị phơi bày, người của phủ An Quốc Công ở kinh thành cũng bị hốt trọn ổ.
Vài ngày sau khi mở kho, các lán cháo bên ngoài thành An Châu rốt cuộc cũng có hàng dài xếp hàng trật tự.
Một phụ nhân bế đứa bé nhận được cháo nóng, bỗng quỳ sụp xuống trước mặt ta. Ta vội vàng đỡ bà dậy.
Bà nói: “Quý nhân, ngài đã cứu chúng ta.”
Ta lắc đầu: “Cứu mọi người là lương thực, là người sẵn lòng mở kho. Sau này cuộc sống khấm khá lên, đừng quên nuôi lớn đứa trẻ.”
Đứa trẻ chìa bàn tay nhỏ lạnh cóng, nhét vào tay ta một viên kẹo. Kẹo đã bị ủ mềm bởi hơi ấm cơ thể, nhưng ta cảm thấy nó còn nặng hơn một ngàn lạng vàng.
12
Sự việc An Châu xong xuôi, Bùi Nghiên Chi hồi kinh.
Hoàng đế băng hà trong tiết trời mùa đông lạnh lẽo, di chiếu truyền lại giao giang sơn cho Đông cung.
Những ngày đó, trước cửa mỗi nhà kinh thành đều thay l.ồ.ng đèn trắng, Thiên Cơ Các cũng đóng cửa viếng tang.
Ta ngồi trong phòng thu chi, gói lại mấy phong thư khẩn từng giữ hộ Bùi Nghiên Chi. Sau này người đưa thư vẫn là hắn, nhưng phần lạc khoản phải đổi thành Ngự tiền.
Ngày tân đế đăng cơ, văn võ bá quan tung hô vạn tuế ở Điện Thái Hòa. Ta đứng dưới mái hiên ngoài điện, không mặc triều phục, chỉ mặc váy áo thanh y, tay cầm quyển sổ mới của Thiên Cơ Các.
Lễ quan ra mời ta vào điện nhận phong, nói Hoàng thượng định phong ta làm Quốc sư, còn ban thưởng một tòa phủ lớn ngoại thành.
Ta hỏi: “Phong Quốc sư mỗi tháng bổng lộc bao nhiêu? Có thể không lên triều được không?”
Lễ quan toát mồ hôi: “Quốc sư là siêu phẩm, bổng lộc tự nhiên hậu hĩnh, chỉ là... Đại triều hội và lễ tế trời luôn phải tham dự.”
Ta lập tức xua tay: “Vậy ta không cần.”
Lên triều phải dậy sớm hơn gà, đứng thẳng hơn cây, lại còn phải nghe một đám người vòng vo tam quốc, cho thêm bao nhiêu tiền cũng không có lãi.
Bùi Nghiên Chi ở trong điện nghe thấy, đích thân đi ra ngoài.
Hắn đã thay long bào mười hai dải lưu, trên lông mày có thêm vẻ trầm ổn của bậc quân vương, nhưng ánh mắt rơi trên người ta vẫn dịu dàng như trước.
“Khương Thê Nguyệt, người khác đều mong được Trẫm phong thưởng, nàng ngược lại trốn rất nhanh.”
Ta hành một lễ: “Bệ hạ, thần nữ vô phúc hưởng thụ.”
“Vậy ngươi muốn gì?”
Ta suy nghĩ: “Tấm biển của Thiên Cơ Các, xin bệ hạ ngự b.út đề tự. Mảnh đất ở Tây Thị, thuộc về ta. Còn nữa, sau này có ai dám mượn cớ nữ t.ử không được kinh thương để gây rắc rối cho ta, xin bệ hạ chắn hộ.”
Bùi Nghiên Chi nhìn ta, cười khẽ: “Chỉ có thế?”
“Thêm một điều.” Ta nói: “Nếu ta đi xa, Bệ hạ không được sai người bắt ta về.”
Ý cười của hắn nhạt đi đôi chút.
Gió ngoài điện rất lớn, thổi chuông đồng dưới hiên kêu leng keng. Chúng ta ai cũng không nói gì.
Ta không phải không hiểu tâm ý của hắn.
Đêm ở An Châu, hắn từng ở ngoài khách điếm thức đến sáng; ta ốm phát sốt, hắn tự tay bưng t.h.u.ố.c; mỗi lần thanh toán cho ta, hắn luôn bỏ thêm một hộp bánh quế hoa ta thích.
Một bậc đế vương sẵn sàng để tâm đến những chuyện vặt vãnh này, đã là rất hiếm có. Nhưng ta càng hiểu rõ hơn, thích một người và đưa bản thân vào chốn thâm cung, là hai việc khác nhau.
Ta không muốn làm bông hoa bị cất giấu, cũng không muốn bất kỳ ai vì ta mà đ.á.n.h mất sự phán đoán nên có.
Ta thích tiếng ồn ào trước cửa Thiên Cơ Các, thích cảm giác an tâm khi kiếm được bạc, thích việc muốn đi đâu là có thể gói ghém hành trang xuất phát.
Bùi Nghiên Chi mở miệng trước: “Trẫm đáp ứng nàng.”
Hắn rút từ trong ống tay áo ra một cuộn thánh chỉ màu vàng sáng, trước mặt văn võ bá quan đọc lên.
Thánh chỉ không phong ta làm Quốc sư, chỉ ban cho ta bốn chữ “Thiên Cơ Các Chủ”, chuẩn cho ta tự do hành thương, ra vào khắp nơi, quan phủ địa phương không được vô cớ gây khó dễ.
Nếu có án oan chuyện gấp, ta có thể cầm lệnh bài gỗ mun trực tiếp báo lên Ngự tiền. Đây là sự chống lưng hắn dành cho ta, cũng là đường lui hắn dành cho ta.
Ta nhận lấy thánh chỉ, cẩn thận hành lễ: “Tạ bệ hạ.”
Hắn nhìn ta, giọng trầm đến mức chỉ mình ta nghe được: “Khương Thê Nguyệt, Trẫm mong nàng tự tại.”
Ta ngẩng đầu cười.
Câu nói này, còn hợp ý ta hơn bất kỳ lời tình tự nào.
13
Khương Chiếu Vi sau đó quả thực mở một tiệm trang sức, tên là “Chiếu Vi Ký”.
Nàng không còn cài trâm ngọc đầy đầu, ngược lại suốt ngày ngâm mình trong cửa tiệm nghiên cứu mẫu mã.
Nàng hiểu tâm tư của quý nữ kinh thành, biết kiểu trâm nào phối với y phục nào, cũng biết cách nói sao về món đồ bạc bình thường khiến người ta sẵn lòng rút bạc.
Tháng đầu tiên khai trương, nàng lỗ vốn, khóc lóc chạy đến Thiên Cơ Các tìm ta xin tính tài vận.
Ta lật sổ sách của nàng, hỏi: “Cây trâm hải đường này giá gốc bao nhiêu, bán bao nhiêu?”
Nàng nhỏ giọng: “Giá nhập một lạng hai, bán một lạng ba.”
“Vậy tiền thuê mặt bằng, bổng lộc cho tiểu nhị, tiền trà nước tính sao?”
Nàng chớp chớp mắt.