Trong khoảnh khắc ấy, tất cả ánh mắt ghét bỏ đều đổ dồn lên người tôi.
Tôi thầm cười lạnh.
Giống hệt trong truyện.
Tiếp theo sẽ là màn Trình Thiến Thiến đổi trắng thay đen, còn bố mẹ thì lần lượt chỉ trích tôi — con bé “quê mùa rách rưới từ nông thôn lên”, bắt tôi quỳ xuống xin lỗi.
Sau đó là chuỗi ngày chịu nhục không hồi kết.
Tôi cụp mắt, âm thầm tính toán bước đầu tiên để sống sót trong căn nhà này.
Là nhẫn nhịn chịu đựng?
Hay trực tiếp lật bàn luôn?
Đúng lúc ấy, Trình Thiến Thiến ngẩng đầu khỏi vòng tay Lâm Vãn, đôi mắt đỏ hoe, yếu ớt đáng thương nhìn tôi:
“Dù sao chú ở quê cũng đã nuôi em gái suốt mười tám năm, không có công lao thì cũng có khổ lao…”
“Anh vì em gái mà trực tiếp ra lệnh phế tay chú ấy, em chỉ khuyên một câu thôi…”
“Vậy mà anh lại… lại bảo em câm miệng…”
Nói đến đây, nước mắt cô ta lại rơi xuống, cứ như vừa chịu nỗi oan lớn nhất thế gian.
“Em biết anh thương em gái mới quay về, nhưng chúng ta cũng không thể vô lý như vậy được…”
Một đoạn lời nói vừa có tình vừa có lý, trơn tru đến không tìm ra kẽ hở.
Vừa gỡ sạch trách nhiệm cho bản thân, vừa khéo léo úp lên đầu tôi cái mũ “vô lý, quá đáng”, còn tiện thể biến Trình Kỳ Xương thành kẻ m.á.u lạnh tàn nhẫn.
Quả nhiên, Lâm Vãn lập tức đau lòng vỗ lưng cô ta:
“Ngoan, con ngoan lắm, con chịu ấm ức rồi. Chuyện này không trách con.”
Bà ta quay đầu nhìn tôi, lông mày cau lại:
“Tô Mộc phải không? Mẹ biết con ở quê chịu nhiều khổ, nhưng nhà họ Trình chúng ta là gia đình biết phải trái.”
“Thiến Thiến là chị con, cũng vì muốn tốt cho con. Sao con có thể để anh con đối xử với chị như vậy?”
Trình Hoằng Viễn càng thẳng thừng hơn, hừ lạnh một tiếng:
“Không biết trên dưới! Vừa về đã khiến nhà cửa náo loạn! Còn không mau xin lỗi chị con!”
Tôi đứng yên không nói, im lặng như một tảng đá.
Bởi hiện tại, nói gì cũng sai.
“Xin lỗi?”
Giọng Trình Kỳ Xương vang lên, lạnh lùng và dứt khoát.
“Trình Thiến Thiến, anh hỏi em.”
“Em đau lòng cho ông ta?”
Trình Thiến Thiến bị ánh mắt anh nhìn đến run rẩy, vô thức co người vào lòng Lâm Vãn.
“Em… em chỉ là cảm thấy…”
“Cảm thấy ông ta dùng liềm c.h.é.m vào tay em gái anh là đúng?”
Giọng Trình Kỳ Xương đột ngột cao lên.
Sắc mặt Trình Hoằng Viễn và Lâm Vãn đồng thời cứng đờ.
“Liềm?!”
Lâm Vãn không dám tin nhìn về phía tôi.
Trình Kỳ Xương không cho bất kỳ ai thời gian phản ứng.
Anh sải bước đến trước mặt tôi, nắm lấy cổ tay tôi rồi vén ống tay áo lấm lem bùn đất lên.
Vết thương do liềm c.h.é.m rách da thịt, m.á.u đã đông lại thành màu đỏ sẫm đáng sợ, cứ thế phơi bày trước mắt tất cả mọi người.
“Nhìn rõ chưa?”
Anh giữ c.h.ặ.t cánh tay tôi:
“Đây chính là việc mà ‘người cha nuôi đã nuôi cô ấy mười tám năm’ — người em luôn miệng bênh vực — đã làm ra đấy!”
Lâm Vãn lập tức nghẹn thở, đưa tay che miệng, ánh mắt đầy hoảng hốt.
Trình Hoằng Viễn cũng trắng bệch mặt.
“Bây giờ—”
Ánh mắt Trình Kỳ Xương một lần nữa khóa c.h.ặ.t Trình Thiến Thiến, người đã sợ đến đờ ra.
“Em nói lại cho anh nghe xem, em gái anh nên xin lỗi ai?”
Môi Trình Thiến Thiến run bần bật, một chữ cũng không nói nổi.
Tôi nhìn gương mặt nghiêng lạnh lùng của Trình Kỳ Xương, trái tim bỗng đập loạn không thể kiểm soát.
Rốt cuộc anh ta là ai?
Chắc chắn không phải Trình Kỳ Xương — tên cuồng em gái trong nguyên tác!
3.
Sắc mặt Trình Hoằng Viễn và Lâm Vãn lúc này thay đổi liên tục như bảng pha màu.
Thậm chí tôi còn thoáng thấy trong mắt họ hiện lên một tia áy náy — thứ cảm giác hổ thẹn muộn màng dành cho đứa con gái ruột là tôi.
Trình Thiến Thiến thì hoàn toàn trắng bệch.
Khi tôi còn đang sững sờ trước mọi chuyện, Trình Kỳ Xương đã rút điện thoại ra, bấm một dãy số.
“Bác sĩ Vương, lập tức đến biệt thự một chuyến.”
Chưa đầy mười phút sau, một ông lão tóc hoa râm xách hộp y tế vội vã bước vào.
Vừa nhìn thấy vết thương trên tay tôi, bác sĩ Vương đã hít mạnh một hơi.
“Đây là vết thương do vật sắc gây ra, phải khử trùng và khâu lại ngay. Nếu không rất dễ nhiễm trùng, thậm chí có thể để lại di chứng vĩnh viễn.”
Thân thể Lâm Vãn lảo đảo, hốc mắt lập tức đỏ lên.
Trình Kỳ Xương đỡ tôi ngồi xuống sofa, tự mình đứng bên cạnh giám sát bác sĩ xử lý vết thương cho tôi.
Khi cồn sát khuẩn quét qua phần da thịt bị rách, tôi đau đến mức cả người run lên, nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, không phát ra một tiếng.
Chút đau này, so với mười tám năm tôi từng sống, chẳng đáng là bao.
Tôi liếc thấy trong mắt Trình Thiến Thiến lóe lên một tia ghen ghét mờ nhạt nhưng cay độc.
Chắc cô ta đang không hiểu vì sao tâm điểm chú ý của mọi người lại đột nhiên chuyển sang tôi.
Đến bữa tối, Trình Thiến Thiến ngồi cạnh Lâm Vãn, vài lần muốn lên tiếng.
Nhưng mỗi lần cô ta vừa định mở miệng, ánh mắt lạnh như băng của Trình Kỳ Xương lại khiến cô ta nghẹn họng.
Bất ngờ, cô ta nở một nụ cười dịu dàng, gắp con tôm to nhất đặt vào bát tôi.
“Em gái, ăn thử con này đi. Món tôm om dầu của cô Vương ngon nhất đấy.”
“Ở quê… chắc em chưa từng được ăn hải sản tươi như thế này đâu nhỉ?”
Tôi còn chưa kịp đáp, Trình Kỳ Xương đã đặt đũa xuống.
Anh vươn tay, trực tiếp đổi bát của tôi với bát của anh.
“Con bé dị ứng hải sản.”
Nụ cười trên mặt Trình Thiến Thiến lập tức đông cứng.
“A? Em xin lỗi em gái, chị… chị không biết…”
Cô ta lập tức bày ra vẻ tủi thân như sắp khóc, quay sang nhìn bố mẹ Trình:
“Chị chỉ muốn em gái được ăn ngon hơn một chút thôi…”
“Không biết?”
Trình Kỳ Xương cười lạnh.
“Hồ sơ sức khỏe của con bé đã đặt trên bàn anh cả tuần nay.”
“Hôm qua, em còn lật ra xem.”
Sắc m.á.u trên mặt Trình Thiến Thiến trong nháy mắt bay sạch.
Lần đầu tiên, ánh mắt Trình Hoằng Viễn và Lâm Vãn nhìn cô ta xuất hiện một tia nghi ngờ.
Sau bữa tối, Trình Kỳ Xương trực tiếp dẫn tôi lên tầng hai.