“Tiểu muội muội được công chúa điện hạ đích thân phong làm Tư Ngôn nữ quan, có phẩm cấp trong người, thuộc mệnh quan nội đình.”
“Muội đừng thất lễ, truyền ra ngoài lại khiến người ta chê cười.”
Mẫu thân vội vàng hòa giải.
“Mau ngồi xuống ăn cơm đi.”
“A Nguyên khó khăn lắm mới về nhà một chuyến.”
Bầu không khí trên bàn ăn vô cùng nặng nề.
Mẫu thân dò hỏi:
“A Nguyên, con vào cung lâu như vậy rồi, sao không gửi lấy một phong thư về nhà?”
“Cả nhà lo cho con biết bao.”
Ta thản nhiên đáp:
“Mệnh quan nội đình vốn bị hạn chế trong việc gửi thư về nhà.”
“Nếu trong thư có câu chữ nào không thích hợp, không chỉ con bị phạt mà cả người nhà cũng sẽ bị liên lụy.”
Mẫu thân không hỏi thêm nữa.
Bà gắp cho ta một miếng thịt cừu nướng.
“Mẫu thân nhớ hồi nhỏ con thích ăn thịt cừu nướng nhất.”
Ta gạt miếng thịt sang một bên.
“Con ghét nhất mùi thịt cừu.”
“Thứ con thích là thịt bò nướng.”
Đôi đũa của mẫu thân khựng lại giữa không trung.
Đúng lúc ấy, quản gia vào bẩm báo nói rằng Thẩm Trí tới rồi.
Tới đón tỷ tỷ về nhà.
Biểu cảm của mẫu thân rõ ràng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Dường như bà đã chờ ngày này từ lâu.
Ngày mai chính là đêm giao thừa.
Con gái đã xuất giá mà cứ ở mãi nhà mẹ đẻ cũng không thích hợp.
Thì ra người con gái được nâng niu chiều chuộng nhất.
Cuối cùng cũng có ngày bị người ta mong mau ch.óng đưa đi.
Ngoài trời tuyết rơi lất phất.
Thẩm Trí đạp tuyết mà tới.
Trên vai phủ một lớp tuyết trắng mỏng.
Hắn trước tiên hành lễ với phụ mẫu.
Sau đó ánh mắt như vô tình lướt qua người ta.
“A Nguyên cũng trở về rồi sao?”
Ta chỉ cảm thấy buồn nôn.
Lần cuối cùng hắn gọi ta như vậy là trước khi gặp tỷ tỷ ở kiếp trước.
Ta liền khách sáo gọi hắn một tiếng:
“Tỷ phu.”
Hắn khựng lại.
Trên mặt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
Phụ thân gọi hắn nhập tiệc.
Trong bữa cơm, tỷ tỷ và Thẩm Trí chẳng ai buồn để ý tới ai.
Tỷ tỷ còn làm nũng, nói không muốn về Thẩm gia, muốn ở lại Thịnh gia ăn Tết.
Lần này phụ thân thực sự nổi giận.
“Con là con dâu Thẩm gia.”
“Trong nhà còn có trưởng bối.”
“Con không quay về lo liệu thì còn ra thể thống gì?”
“Đều tại mẫu thân con chiều hư con rồi!”
Mẫu thân lập tức cảm thấy tủi thân.
Nhưng giận mà không dám nói.
Vành mắt tỷ tỷ cũng đỏ lên.
Chỉ là lần này, không còn ai tới dỗ dành tỷ ấy nữa.
Phụ thân tiếp tục trách mắng:
“Tuổi tác cũng không còn nhỏ.”
“Đừng suốt ngày cư xử như trẻ con nữa.”
“Học theo muội muội con mà trầm ổn một chút!”
Cuối cùng tỷ tỷ không nhịn nổi nữa, trực tiếp đứng dậy bỏ đi.
Phụ thân khẽ thở dài.
Huynh trưởng định đuổi theo nhưng bị tẩu tẩu liếc mắt ngăn lại.
Thế là Thẩm Trí đành đứng dậy đuổi theo tỷ tỷ.
Phụ thân đối với ta càng thêm hòa nhã.
Ông dặn ta ở bên cạnh công chúa phải cẩn trọng lời nói việc làm, giữ đúng bổn phận.
…
Sau bữa cơm, trên đường trở về phòng.
Ta gặp Thẩm Trí trong hoa sảnh.
Hay nói đúng hơn là hắn cố tình chờ ta ở đó.
“A Nguyên, nàng thay đổi rồi.”
“Phong thủy trong cung thật biết dưỡng người.”
“Nàng nhìn rạng rỡ hơn trước rất nhiều.”
“Đa tạ tỷ phu khen ngợi.”
Sắc mặt Thẩm Trí lại thay đổi.
“Giữa nàng và ta không cần xa cách như vậy.”
“Trước đây chẳng phải ngươi thích ta gọi ngươi là tỷ phu lắm sao?”
Câu nói ấy dường như đ.â.m trúng nỗi đau nào đó trong lòng hắn.
“A Nguyên, là nàng đúng không?”
Hắn hỏi đến mức khiến ta chẳng hiểu gì.
“Là ta cái gì?”
“Kiếp trước, lúc ta đi đón A Doanh, cuối cùng người và xe đều rơi xuống vực.”
“Ban đầu ta cho rằng đó là ý trời.”
“Nhưng gần đây mới nghĩ thông suốt.”
“Chắc hẳn là nàng đã động tay động chân.”
“Ngươi c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t.”
“Đừng hắt nước bẩn lên người ta.”
Khóe môi Thẩm Trí mang theo một nụ cười khổ.
“Nàng không thừa nhận cũng không sao.”
“Là ta sai rồi…”
“Sai từ đầu đến cuối…”
Ta chẳng có hứng nghe hắn sám hối.
Liền lướt qua người hắn mà đi.
Hôm ấy, cuối cùng tỷ tỷ vẫn theo Thẩm Trí trở về Thẩm gia.
Dù trong lòng có muôn vàn không muốn, nhưng ở Thịnh gia đã chẳng còn ai giữ tỷ ấy lại.
…
Ta ở nhà dùng một bữa cơm đoàn viên.
Mọi người đối xử với ta khách sáo hơn rất nhiều.
Lúc ta chuẩn bị rời đi.
Mẫu thân tự tay giúp ta thu dọn hành lý.
Bên trong có quần áo mùa đông mới may và đủ loại bánh kẹo ăn vặt.
“Trong cung có đồng phục.”
“Cũng không thể tùy tiện ăn quà vặt.”
“Không cần mang những thứ này đâu.”
Nghe vậy, động tác của mẫu thân khựng lại.
“A Nguyên.”
“Con vẫn còn trách chúng ta sao?”
“Từ nhỏ thân thể tỷ tỷ con đã yếu.”
“Con cũng biết mà.”
“Chúng ta khó tránh khỏi phải dành nhiều tâm tư hơn cho nó.”
“Con từ trước tới nay vẫn hiểu chuyện hơn nó.”
“Cần gì phải so đo những chuyện đó?”
Giọng ta lạnh nhạt.
“Nếu con cứ muốn so đo thì sao?”
Mẫu thân không dám tin nhìn ta, như thể đang nhìn một người xa lạ.
…
Sau khi xuân sang.
Thẩm Trí đỗ bảng nhãn.
Nhờ ký ức của kiếp trước, hắn không chỉ thi đỗ sớm hơn mà thứ hạng cũng cao hơn.
Ta gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ đắc ý của hắn.
Cùng với vẻ mãn nguyện vui mừng của phụ thân.
Thánh thượng đích thân triệu kiến ba người đứng đầu khoa thi.
Đúng lúc ấy ta đang theo công chúa tới ngự tiền.
Thẩm Trí vừa vặn từ ngự thư phòng lui ra.
Hắn hơi cúi đầu.
Nhưng ta vẫn cảm nhận được ánh mắt hắn luôn âm thầm dừng trên người ta.
Giống hệt như kiếp trước, khi hắn lặng lẽ nhìn tỷ tỷ vậy.
Không lâu sau, Phúc An công chúa xuất giá.
Phò mã là cháu trai bên ngoại của Hoàng hậu, cũng là biểu ca của công chúa.
Công chúa cho ta một cơ hội lựa chọn.
Hoặc trở về nhà lấy chồng, hoặc tiếp tục theo nàng tới phủ công chúa.
Ta đương nhiên chọn vế sau.
…
Sau khi công chúa xuất cung, số yến tiệc cần tham dự cũng nhiều hơn hẳn.
Trong một buổi yến tiệc, ta tình cờ gặp Thẩm Trí và tỷ tỷ.
Tỷ tỷ nay đã là quan gia phu nhân, thân phận không còn như trước.
Trên người đeo đầy vàng bạc châu báu, giữa hàng ngũ các quý phụ nhân luôn mang theo vài phần kiêu ngạo.
Thế nhưng giữa nàng và Thẩm Trí cũng chỉ là vẻ hòa thuận ngoài mặt.
Dù ngồi cùng một chỗ, giữa hai người vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định.
Những chuyện xảy ra sau đó không khác kiếp trước là bao.
Vài năm sau, Thẩm Trí một đường thăng tiến.