14
Ngụy Như Sĩ đã chờ sẵn ở bên ngoài.
Thấy ta đi xuống, hắn lập tức đón lấy bọc đồ từ tay ta: “Ám vệ của hắn đều đã bị người của ta không chế, tuy hắn giỏi đ.á.n.h trận nhưng võ công thì vẫn kém xa ta.”
Ta nhìn bộ dạng dương dương tự đắc của Ngụy Như Sĩ thì lắc đầu bất lực.
Nhưng thi ta léo lên se ngựa Ngụy Như Sĩ đã chuẩn bị, Kỳ Dần đáng lẽ đang hôn mê bất tỉnh lại chặn trước xe.
Trên tay hắn có một đường rạch rất dài, m.á.u đỏ tươi đang chảy không ngừng.
Hắn đang muốn dùng cái đau để ép bản thân tỉnh táo ư?
Nhưng không phải vừa rồi hắn đã hôn mê rồi ư?
“Lưu Ly, nàng tưởng ta còn là trẻ con chắc? Rốt cuộc nàng có yêu ta không, chẳng lẽ ta không hiểu?”
Kỳ Dần như đang kìm nén lửa giận, hắn lạnh mặt đi về phía ta.
Ta thất kinh.
Thật sự không hiểu tại sao Kỳ Dần lại phải như vậy?
Ngay khi chỉ còn cách ta một bước, hắn chợt dừng lại, dùng con ngươi đen đặc khóa c.h.ặ.t lấy ta.
“Chính nàng muốn đi vào cái l.ồ.ng giam này, bây giờ lại muốn đi ra, Lưu Ly, nàng nghĩ hay thật đó.”
Ta không có gì để biện minh cho bản thân.
Ta xuống xe ngựa, đi tới trước mặt hắn, dùng cái khăn mà trước đây hắn băng bó vết thương cho ta băng lại vết thương trên tay hắn.
Sau đó ngẩng đầu nhìn hắn: “Kỳ Dần.”
Từ khi hắn lên làm Hoàng đế, ta không còn gọi tên hắn nữa: “Từ nay về sau, ta không còn bên cạnh ngài, ngài phải ăn thật no, cũng không được phê duyệt tấu chương tới khuya.”
“Ta chọn những phi t.ử kia cho người, ta đã nghe kể, bọn họ không chỉ có phẩm hạnh mà gia tộc cũng rất trung thành, ngài có thể sử dụng được.”
“Ngài có thể sủng ái Tô muội muội, nhưng vẫn phải quan tâm tới những phi tần khác, không thì Tô muội muội sẽ rất khó xử.”
“Còn về ta, Kỳ Dần, ta rất muốn được tự do.”
Ta vừa dứt lời, Kỳ Dần lại ngã gục xuống, lần này ta đã tẩm một lượng lớn t.h.u.ố.c mê lên khăn tay băng bó cho hắn, có thể khiến hắn ngủ liền hai ngày.
Dù có là trâu cũng không chịu được một lượng t.h.u.ố.c mê như vậy.
Sau đó, ta nhờ Ngụy Như Sĩ đưa Kỳ Dần về lại phòng.
Lần này có thể rời đi thật sự rồi, không hiểu sao trong lòng nhẹ bẫng.
15
Sau khi rời khỏi Mai thành, Ngụy Như Sĩ giúp ta tính toán thời gian độc phát.
Ta còn khoảng sáu ngày.
Ta nghĩ, sáu ngày là đủ rồi.
Theo kế hoạch, ta đi cúng bái phụ mẫu trước.
Ta báo cho bọn họ biết mấy năm qua ta đã trải qua những gì, sống thế nào.
Ta hỏi bọn họ đã đi đầu t.h.a.i chuyển thế chưa, nếu chưa, có lẽ ta còn có cơ hội đoàn tụ với mọi người.
Hỏi rồi ta lại hối hận, bởi những năm qua tay ta đã dính quá nhiều m.á.u, e rằng sẽ phải xuống Địa ngục.
Vậy nên thôi đi.
Sau khi cúng bái phụ mẫu xong, ta tới một trấn vừa có núi vừa có biển.
Đáng tiếc vì đang là mùa đông nên không thể xuống biển.
Nhưng biển ngày đông cũng mang phong vị khác,
Thăm thú hết rồi, Ngụy Như Sĩ dẫn ta đi ngắm mặt trời mọc.
Hôm đi ngắm mặt trời mọc ấy, ta đã khiến Ngụy Như Sĩ sợ khiếp.
Hắn kể, hắn gõ cửa phòng mà mãi ta không trả lời, sau khi hắn phá cửa xông vào thì thấy ta đang nằm im trên giường, không chút tiếng động.
Hắn sợ, đứng ngây người một lúc mới đi tới bên ta, thử hơi thở của ta.
Khi hắn thấy ta còn thở, hắn như nghe thấy tiếng tim mình rơi bịch xuống đất.
Lúc Ngụy Như Sĩ kể, sắc mặt hắn vẫn rất bình thường, thậm chí hắn còn cười đùa nói dù y thuật của hắn không bằng phụ thân nhưng ít nhất cũng không tính sai thời gian.
Ta không nói gì, chỉ im lặng nhìn hắn.
Gió trên núi khá to, hắn bọc kín ta và hắn trong một cái áo khoác.
Hắn vẫn nhìn đăm đăm về phía mặt trời mọc, nhưng ta đã phát hiện vành mắt đã đỏ hoe.
Hắn nói: “Lưu Ly, ta rất hy vọng mình đã tính sai thời gian.”
Lúc hắn nói câu này, nước mặt đã chảy dài.
Ta quay mặt đi, nhìn về phía mặt trời.
Hòn lửa đỏ rực ngập tràn sức sống xuất hiện nơi chân trời, nhuộm đỏ cả những áng mây, nhuộm đỏ cả mặt biển.
Ta nói: “Như Sĩ, ngày cuối cùng của ta, huynh đừng xuất hiện trước mặt ta, được không?”
Ngụy Như Sĩ không trả lời, nhưng ta nghe được tiếng hắn khóc.
Trước kia ta không hiểu tại sao hắn lại thích khóc như thế?
Dù sao cũng là minh chủ võ lâm, nếu để những người dưới trướng hắn nhìn thấy, không biết hắn còn mặt mũi không.
Ta đưa tay vỗ lưng hắn, chợt cảm thấy đáng tiếc, mặt trời mọc đẹp như vậy mà chỉ được ngắm nhìn duy nhất một lần.
Ta còn vào quán trà nghe kể chuyện, nghe hát, tới thanh lâu, vào sòng bạc.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, nghĩ làm được cái gì ta đều làm hết.
Cũng coi như không còn tiếc nuối.
Vào cái đêm trước hôm cuối cùng, ta và Ngụy Như Sĩ cùng uống rượu, cùng hắn nói chuyện trên trời dưới đất.
Ngay trước khi gục xuống, hắn đỏ mắt chỉ tay vào ta: “Lưu Ly, nàng bỏ t.h.u.ố.c ta.”
Đúng vậy, ta đã hạ t.h.u.ố.c mê Ngụy Như Sĩ.
Thật ra ta không nghe thấy tiếng hắn khóc lóc đau khổ lúc sắp ra đi.
Ta muốn ra đi trong vui vẻ.
Sau khi Ngụy Như Sĩ hôn mê, ta dùng pháo tín hiệu của hắn, để người của hắn đưa hắn đi.
Đêm ấy ta mua rất nhiều pháp hoa tự b.ắ.n cho bản thân xem, nghĩ mình đã bị trúng độc sắp ch3t mà vẫn có thể chạy khắp nơi, làm được nhiều chuyện mình có thể làm, vậy là ơn phước lớn nhất trời cao dành cho ta rồi.
16
Ngày cuối cùng, ta dậy từ rất sớm, trang điểm mặc quần áo mà bách tính thường mặc dịp lễ tết.
Ăn sáng, dạo phố tận hưởng sự bình yên trước khi ch/ết.
Trong thảo đường cách đó không xa vọng ra tiếng đọc sách ngâm nga. Ta lại gần, nhớ lại ngày bé nhà nghèo, cơm ăn cũng không đủ no chứ đừng nói là được đi học.
Khi đó ta ao ước được như bọn họ.
Ta dựa người vào cột gỗ bên cạnh thảo đường, nhắm mắt lại, im lặng nghe tien sinh giảng bài.
Ầm ầm, ầm ầm…
Đột nhiên chim trên trời bay thành đàn, ch.ó người dân nuôi cũng không ngừng sủa loạn.
Da đầu ta tê dại, trực giác mách bảo có chuyện chẳng lành.
Đúng lúc này mặt đất chao đảo, mọi thứ trước mắt bắt đầu sụp đổ.
Ta đột nhiên nhớ lại phụ thân của Ngụy Như Sĩ từng nhắc qua chuyện này.
Ông kể năm nọ đã có một trận động đất xảy ra ở nơi ông sống, trận động đất ấy đã cướp đi sinh mạng của rất nhiều người.
Chẳng lẽ đây chính là động đất?
Vậy…
Ta không có thời gian suy nghĩ, nhìn vào lớp học, thấy những đứa trẻ kia đang gào khóc, ta lập tức chạy như bay tới.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, ta đưa đám trẻ ra khỏi lớp học, dặn tiên sinh dạy học đưa bọn chúng tới nơi trống trải.
Quá trình diễn ra suôn sẻ, tuy cánh tay và vai bị đồ nện vào nhưng may mà chỉ là vết thương nhỏ.
Chí ít đám trẻ đều an toàn.
Trận động đất rất mạnh, lớp học bị phá hủy trong nháy mắt.
Đường phố náo nhiệt chỉ còn những tiếng khóc.
Ta giúp đỡ cứu những người kẹt trong đống đổ nát, những người được cứu ra đều cảm ơn ta.
Cuộc đời này của ta, thật sự rất ít khi được nghe câu này.
Chợt ta nhìn thấy một người mẹ trẻ tuổi đang gào thét kêu cứu.
Nàng ấy và đứa bé đều bị kẹt trong nhà, không tìm được đường ta.
Ta đ.á.n.h giá một vòng, không do dự trèo vào từ ống khói nhà họ.
Vào được bên trong, ta phát hiện chân của người mẹ bị vật nặng đè vào, đứa bé thì được nàng ấy che chở trong lòng.
Thấy vậy, ta gồng mình chuyển vật nặng khỏi người nàng ấy, rồi lại mở đường, để nàng ấy và đứa bé ra trước.
Nhưng ngay sau đó xuất hiện trận động đất thứ hai.
Ta đẩy hai mẹ con ra ngoài, xà nhà rơi xuống trong nháy mắt, mọi thứ cũng đổ sập ầm vang,
Sự đau đớn chỉ thoáng qua, trước khi nhắm mắt, ta nghe thấy rất nhiều người, có cả người mẹ vừa được ta cứu kia đang hô hào gọi người tới cứu ta.
Trong thời khắc này, ta chợt nghĩ, ta đã g.i.ế.c rất nhiều người, giờ trước khi c.h.ế.t ta đã cứu những người này, không biết có được tiêu trừ chút oan nghiệt nào không.
17
Lâm thành xảy ra động đất, c.h.ế.t vô số người, nhưng một nhóm người may mắn sống sót lại cảm tạ một cô nương không biết tên.
Bọn họ nói cô nương kia chính là Quan Thế Âm giáng thế, cứu con của bọn họ, cứu người thân của bọn họ.
Nhưng vị Quan Thế Âm này lại không thể cứu được chính bản thân mình.
Mấy ngày trước khi xảy ra trận động đất, triều đình đang tìm kiếm một vị cô nương.
Sau trận động đất, Hoàng thượng đích thân tới, bấy giờ bọn họ mới biết cô nương cứu bọn họ chính là người mà Hoàng thượng muốn tìm.
Nhưng đã muộn.