Phiên ngoại: Kỳ Dần
Nàng ấy c.h.ế.t rồi, cuối cùng vẫn rời bỏ ta.
Ngẫm lại thì quả thật nàng ấy chưa bao giờ đồng ý sẽ ở lại.
Nàng ấy đến bên ta khi cuộc đời ta tăm tối nhất, ta biết phụ hoàng nhìn trúng thiên phú của nàng ấy, muốn nàng ấy trở thành một thanh kiếm sắc cho ta dùng.
Quả thật, ta dùng thanh kiếm này rất sướng tay.
Có thể dùng nhưng ta lại không nỡ dùng.
Nhìn nàng ấy bị thương, nhìn nàng ấy bị trách phạt, ta hận không thể thay nàng ấy.
Thậm chí ta còn cầu xin phụ hoàng không bắt nàng ấy đi g.i.ế.c người nữa, nhưng phụ hoàng lại hỏi có phải ta đã quên cái c.h.ế.t của mẫu phi rồi không.
Cái c.h.ế.t của mẫu phi, không đơn giản như vẻ bề ngoài, quả thật bà bị gian thần hại c.h.ế.t, nhưng gian thần không chỉ có một người, không chỉ có hai người.
Sau lưng bọn họ là thế lực ngoại bang.
Muốn xử lý bọn chúng không phải chuyện trong một sớm một chiều.
Phụ hoàng nói Lưu Ly là người duy nhất có thể tin tưởng, là người giúp được ta.
Nhưng ta vẫn không muốn nàng ấy mạo hiểu.
Ta nghĩ dù kéo dài thời gian hơn một chút, nhưng chí ít nàng ấy sẽ không sao.
Song, phụ hoàng đã nhìn ra, người nói Lưu Ly cam tâm tình nguyện.
Quả nhiên, ngày Đông Cung xảy ra hoả hoạn, ta đang ở cùng với Tiêu Khâm Vãn, ta đã nghĩ rất nhiều cách, thậm chí tập trung đến mức khoanh tròn tên nàng ta lại trong lúc đọc sách.
Ta quyết không để nàng ta sống yên, ai bảo nàng ta luôn mắng c.h.ử.i Lưu Ly, thậm chí còn bắt Lưu Ly làm những việc thấp kém khi không có mặt ta, hơn nữa, nàng ta còn ỷ vào thân phận của mình là ức h.i.ế.p người khác.
Cái loại người này đáng bị trừng phạt.
Tiêu Khâm Vãn ch3t trong trận hỏa hoạn kia, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, dù sao chẳng mấy nữa cả nhà nàng ta cũng sẽ c.h.ế.t.
Ai bảo bọn họ dám bán nước thông đồng với địch.
Nhưng đêm đó đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Lưu Ly trở thành người của ta.
Ta vừa mừng vừa lo, ta không biết nàng ấy có tình nguyện.
Nàng ý chỉ nói sẽ phò tá ta trở thành minh hoàng.
Ôi, quả thật nàng ấy đã làm được, bao năm qua, nàng ấy đã trở thành một hoàng hậu hoàn hảo.
Thật ra ta muốn đổi xử với nàng ấy như những cặp phu thê bình thường, chỉ là ta sợ mỗi lần ta ngự giá thân chinh sẽ không về được.
Vậy nên chỉ có thể làm như không quan tâm nàng ấy.
Rồi cuối cùng ta cũng hoàn thành mọi chuyện, ta nghĩ cuối cùng ta cũng có thể ôm nàng ấy vào lòng, yêu nàng ấy.
Nhưng ta vô tình phát hiện thủ dụ của Thái thượng hoàng viết cho nàng ấy, thủ dụ là lời hứa của Thái thượng hoàng với nàng ấy, nếu sau ba năm nàng ấy không yêu ta thì có thể rời đi.
Trái tim ta đang ngập trong sung sướng lập tức rơi xuống đáy vực, ta muốn đi hỏi nàng ấy, có phải nàng ấy ở lại bên ta chỉ vì đã đồng ý với phụ hoàng.
Lúc ấy ta đã lấy thủ dụ đi, nhưng nghĩ nghĩ rồi vẫn để lại, ta muốn xem đến năm thứ ba liệu nàng ấy có đi thật không.
Ai ngờ trước khi kịp nhìn thấu trái tim người thương, ta lại phát hiện nàng ấy trúng độc.
Hóa ra, nhiều năm trước, có lần nàng ấy xuất cung nhiều ngày theo phụ hoàng là để giải độc.
Chỉ là không ai ngờ độc kia lại đáng sợ như vậy.
Biết chuyện, ta bắt đầu tìm cách giải độc cho nàng ấy.
Dù ngay cả Ngụy Thiên Cương đã bất lực thì ta cũng không tin, tới rất nhiều nơi tìm kiếm, tìm được một người nuôi cổ ở Miêu Cương.
Người nuôi cổ này lấy thân mình nuôi cổ, ngày ngày lấy m.á.u đầu tim, chờ khi cổ trong người trưởng thành thì lấy nó ra, nghiền thành bột, cho người sắp c.h.ế.t uống thì có thể cải t.ử hoàn sinh.
Mới đầu ta không tin, nhưng khi tận mắt nhìn thấy người ch3t sống lại, tất nhiên ta phải nắm lấy cơ hội duy nhất này.
Nhưng ta không thể nói chuyện này cho Lưu Ly, bởi vì quá trình nuôi cổ quá tàn nhẫn.
Ta biết những năm qua Lưu Ly đã g.i.ế.c rất nhiều người, nàng ấy không muốn tổn thương người vô tội nữa.
Vậy nên ta chỉ có thể giấu nàng ấy.
Thế là ta để Tô Viễn U thông qua tuyển tú vào cung, tiện lấy m.á.u đầu tim của ta cho nàng, bởi vì người Miêu tộc có nói, cổ uống m.á.u của ai thì người nuôi cổ sẽ gần gũi với người đó.
Thêm nữa có một suy nghĩ, ta muốn xem nếu như ta đối xử tốt với nữ nhân khác thì nàng ấy sẽ có phản ứng gì.
Kết quả, không những thái độ của nàng ấy rất bình thường, mà còn tưởng ta yêu sâu đậm Tô Viễn U, còn đưa vật đại diện của Hoàng hậu, còn dạy Tô Viễn U cách làm Hoàng hậu!
Ta giận, vừa bất lực vừa lo lắng.
Bởi vì chỉ còn mấy ngày nữa là tròn ba năm, tai mắt của ta báo lại, nàng ấy đang chuẩn bị rời đi.
Ta biết nàng ấy đã hạ quyết tâm muốn đi, nhưng ta vẫn muốn giữ nàng ấy lại.
Mấy ngày trước, ta đẩy nhanh tốc độ phát triển của cổ, ta tính đưa nàng ấy tới mai thành, nàng ấy không đồng ý, có lẽ muốn nhân lúc ta không có ở trong cung mà trốn đi.
Thế là lệnh cho Phúc công công đi truyền lời, nàng ấy đồng ý.
Đến nơi, tự dưng lại xuất hiện một nam nhân lạ mặt.
Hai người họ quen thân, thân đến mức ta trở thành người xa lạ.
Thậm chí trong đầu ta còn nảy ra suy nghĩ, nàng ấy muốn rời bỏ ta vì tên Ngụy Như Sĩ kia.
Lúc hai người bọn họ nói chuyện riêng, ta ghen ghét phát điên.
Lúc Ngụy Như Sĩ đ.á.n.h ta, đương nhiên ta có thể tránh được, nhưng ta cố tình không tránh.
Bởi vì ta không tránh, nàng ấy sẽ bôi t.h.u.ố.c cho ta, sẽ đau lòng vì ta.
Chỉ là ta không ngờ nàng ấy lại hạ t.h.u.ố.c trong t.h.u.ố.c bôi của ta.
Quả thực trong một thoáng ấy đã hôn mê, nhưng trong mơ, ta mơ thấy nàng ấy đi, ta tỉnh lại, quả nhiên nàng ấy biến mất rồi.
Ta rạch tay mình để giữ tỉnh táo, lúc đuổi theo, may mà nàng ấy vẫn chưa đi.
Lúc ấy tim ta đau thắt.
Nhìn nàng ấy băng bó giúp ta, ta nghĩ có lẽ ta còn cơ hội giữ nàng ấy lại, chỉ là không ngờ nàng ấy lại bỏ t.h.u.ố.c mê lên khăn lụa.
Quá tuyệt tình!
Lúc ta tỉnh lại thì đã là hai ngày sau, ta đào ba tấc đất tìm nàng ấy.
Nhưng lại nhận được tin nàng ấy c.h.ế.t trong trận động đất.
Người ta nói nàng c.h.ế.t trong lúc cứu người.
Đúng vậy, nàng đã cứu người, cuối cùng nàng cũng không phải lo lắng sẽ xuống Địa ngục.
Chắc chắn nàng ấy rất vui.
Còn ta thì sao?
Đáng đời!
...
Ngụy Như Sĩ:
Ta không có gì muốn nói, số phận đã định, ta bắt đầu cảm mến nàng ấy từ tính cách và lòng trung thành, không sai, là lòng trung thành.
Đời ta có thể gặp được nàng ấy là hạnh phúc, cũng là bi thương!
Ta không muốn nhắc tới nàng ấy, bởi mỗi một chữ đều khiến ta nghẹn lòng không thở nổi.
- Hết -