Chương 5

Trong mắt Lâm Nghiễn có ta.

Hắn sẽ tôn trọng ta.

Sẽ nghiêm túc lắng nghe từng lời ta nói.

Chỉ vậy thôi...

Ta đã mãn nguyện lắm rồi.

...

Ba ngày sau khi hôn ước được định xuống.

Tề Diễn xông thẳng vào phủ tướng quân.

Hôm ấy phụ thân vào cung, trong phủ chỉ còn một mình ta.

Hắn mang theo mùi rượu nồng nặc.

Hai mắt đỏ ngầu.

Cứ thế xông vào viện của ta.

Hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.

Sức mạnh lớn đến đáng sợ.

"Nàng muốn gả cho người khác?"

Ta lạnh lùng nhìn hắn.

"Buông tay."

Hắn gầm lên:

"Ta hỏi nàng!"

"Có phải nàng sắp gả cho người khác không?"

"Gả cho tên Lâm Nghiễn đó?"

"Hắn có gì tốt?"

"Chỉ là một tên Hàn Lâm nghèo túng, hắn có thể cho nàng thứ gì?"

Ta bình tĩnh nhìn hắn.

"Hắn có thể cho ta sự tôn trọng."

"Cho ta chân tâm."

"Những điều ấy..."

"Ngươi không làm được."

Tề Diễn kích động.

"Sao ta lại không làm được?"

"Vân Chiêu, ta có thể hưu Ôn Dư Lan."

"Ta có thể cưới nàng làm chính thê."

"Ta có thể cho nàng tất cả..."

Ta chậm rãi gỡ từng ngón tay của hắn ra.

"Nhưng… ta không cần nữa."

Ta nhìn hắn, từng chữ đều lạnh như băng.

"Tề Diễn, ngươi cho rằng mình là ai?"

"Dựa vào đâu ngươi muốn, ta nhất định phải nhận?"

Hắn lảo đảo lùi về sau.

Như thể vừa bị những lời ấy đ.â.m thẳng vào tim.

Hắn khàn giọng.

"Nhưng..."

"Nhưng ta hối hận rồi."

"Tại sao… tại sao nàng không nói cho ta biết?"

"Nếu nàng nói từ sớm… ta nhất định sẽ không..."

Ta ngắt lời hắn.

"Nói cho ngươi biết thì sao?"

"Ngươi sẽ tin sao?"

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Tề Diễn."

"Ngươi tự hỏi lòng mình đi."

"Nếu sau khi c.h.ế.t ở kiếp trước, ta vừa trọng sinh đã lập tức nói hết chân tướng cho ngươi..."

"Ngươi sẽ tin hay sẽ cho rằng ta lại đang giở trò?"

"Cho rằng ta lai bịa ra một câu chuyện để lừa ngươi?"

Hắn hé miệng.

Nhưng không thể nói nổi một lời.

Ta cười lạnh.

"Ngươi sẽ chỉ nghĩ..."

"Đó là một lời nói dối khác do ta bịa ra để được gả cho ngươi."

"Ngươi sẽ càng chán ghét ta hơn."

"Càng đề phòng ta hơn."

"Không phải sao?"

Hắn im lặng.

Ta xoay người.

"Ngươi đi đi, sau này đừng đến tìm ta nữa."

"Ta sắp thành thân rồi."

"Xin ngươi… buông tha ta."

Bỗng nhiên...

Hắn ôm c.h.ặ.t lấy ta từ phía sau.

Giọng nói nghẹn ngào.

"Ta không buông!"

"Vân Chiêu..."

"Ta sai rồi..."

"Ta thật sự biết mình sai rồi..."

"Cho ta một cơ hội."

"Chỉ một lần thôi..."

Cả người ta cứng đờ.

Nhưng không hề đáp lại.

Ta khẽ nhắm mắt.

"Tề Diễn."

"Ngươi nghe cho kỹ."

"Kiếp trước, lúc ta c.h.ế.t… ta mới chỉ hai mươi tám tuổi."

"Ngày cuối cùng ấy là sinh thần của ta."

"Cũng là ngày ngươi và Ôn Dư Lan đính hôn."

"Ta nằm trên giường bệnh."

"Nghe tiếng chiêng trống, tiếng vui mừng từ tiền viện vọng lại..."

"Rồi từng chút một..."

"Tắt thở."

Cánh tay đang ôm ta của hắn bỗng cứng lại.

Ta chậm rãi nói tiếp.

"Khi ấy..."

"Ta đã thề với chính mình."

"Nếu còn có kiếp sau..."

"Ta nhất định sẽ tránh ngươi thật xa."

"Sẽ không yêu ngươi nữa."

"Cũng sẽ không vì ngươi mà rơi thêm một giọt nước mắt nào."

Hắn chậm rãi buông tay.

Ta quay người lại.

Trước mắt ta...

Là một khuôn mặt đầy nước mắt.

Người nam nhân kiêu ngạo suốt cả đời ấy...

Đã khóc.

Nhưng trong lòng ta… không còn chút gợn sóng nào.

Ta khẽ nói:

"Cho nên..."

"Buông tha ta đi… cũng là buông tha chính ngươi."

Tề Diễn thất hồn lạc phách rời đi.

Ta cứ ngỡ hắn đã hoàn toàn từ bỏ.

Không ngờ, ba ngày sau, Lâm Nghiễn bị người đ.á.n.h trọng thương.

Trên đường từ Hàn Lâm viện trở về phủ, hắn bị một đám người bịt mặt vây đ.á.n.h.

Ba chiếc xương sườn bị đ.á.n.h gãy, ngay cả chân cũng bị đ.á.n.h gãy.

Người nhà họ Lâm lập tức báo quan, nhưng tra xét mãi vẫn không tìm được hung thủ.

Ta đến phủ họ Lâm thăm hắn.

Lâm Nghiễn nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, vậy mà vừa thấy ta đã mỉm cười an ủi.

"Đừng lo, ta không sao."

Nhưng...

Ta nhìn thấy.

Trong tay áo hắn giấu một mảnh giấy.

Trên đó là nét chữ của Tề Diễn.

"Tránh xa nàng ấy."

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, xoay người rời khỏi phủ họ Lâm.

Đi thẳng đến phủ Vĩnh Ninh hầu.

Gia đinh ngoài cổng ngăn cản, ta mặc kệ, trực tiếp xông vào.

Tề Diễn đang ở thư phòng.

Vừa thấy ta đến, hắn lập tức cho tất cả hạ nhân lui xuống.

Ta nhìn thẳng vào hắn.

"Là ngươi làm?"

Hắn nhíu mày.

"Chuyện gì?"

Ta gằn từng chữ.

"Lâm Nghiễn."

"Là ngươi sai người đ.á.n.h hắn?"

Hắn im lặng một lúc.

Cuối cùng vẫn thừa nhận.

"Đúng."

"Tại sao?"

"Hắn không xứng với nàng."

Ta tức đến bật cười.

"Hắn có xứng hay không, đến lượt ngươi quyết định sao?"

Hắn đứng dậy, từng bước tiến về phía ta.

"Vân Chiêu, nàng không thể gả cho hắn."

"Hắn chỉ là một kẻ nhu nhược, ngay cả bản thân còn không bảo vệ nổi, lấy gì bảo vệ nàng? Hắn..."

"Hắn có thể cho ta sự bình yên."

Ta cắt ngang lời hắn.

"Tề Diễn, cái gọi là bảo vệ của ngươi, chính là đ.á.n.h gãy xương sườn người khác? Chính là ỷ thế h.i.ế.p người, muốn làm gì thì làm sao?"

"Ta chỉ là không muốn nàng gả nhầm người..."

"Ta có gả nhầm hay không là chuyện của chính ta!"

Ta cao giọng.

"Tề Diễn, ngươi nghe cho rõ."

"Kể từ hôm nay, nếu ngươi còn dám động đến Lâm Nghiễn, còn dám nhúng tay vào hôn sự của ta..."

"Ta sẽ đ.á.n.h trống Đăng Văn, kiện Thế t.ử phủ Vĩnh Ninh hầu ỷ thế h.i.ế.p người, ép buộc dân nữ."

"Cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách."

"Không ai được yên ổn!"

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

"Vì hắn... nàng muốn cùng ta cá c.h.ế.t lưới rách?"

"Đúng."

Hắn nhìn ta.

Ánh mắt từ kinh ngạc...

Đến đau đớn...

Cuối cùng chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Một lúc lâu sau, hắn khàn giọng nói:

"Được."

"Ta hứa sẽ không động đến hắn nữa."

Ta lạnh nhạt nói:

"Còn một chuyện."

"Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa."

"... Được."

Ta xoay người rời đi.

Khi bước đến cửa, phía sau bỗng vang lên giọng nói rất khẽ.

"Vân Chiêu..."

"Giá như... ta cũng tỉnh lại vào ngày săn b.ắ.n ấy..."

Phải mất hai tháng, thương tích của Lâm Nghiễn mới hoàn toàn bình phục.

Trong khoảng thời gian đó, Tề Diễn quả nhiên không xuất hiện thêm lần nào.

Chương 5 - Thôi Vân Chiêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia