Chương 6
Hôn sự vẫn được chuẩn bị theo kế hoạch.
Hôn kỳ được định vào ngày mười sáu tháng ba, đúng mùa hoa đào nở.
Đầu tháng hai, biên quan truyền đến chiến báo khẩn.
Bắc Địch xâm phạm biên giới, liên tiếp đ.á.n.h hạ ba tòa thành.
Bệ hạ nổi giận, lập tức hạ chỉ cho phụ thân dẫn quân trở về Bắc Cảnh thu hồi đất đã mất.
Phụ thân lĩnh chỉ.
Ba ngày sau xuất chinh.
Ta cầu xin được đi theo.
Phụ thân nghiêm mặt quát:
"Hồ đồ!"
"Chiến trường hiểm ác, một cô nương như con theo đến đó làm gì?"
Ta kiên quyết đáp:
"Con biết võ, cũng hiểu binh pháp."
"Con có thể giúp người."
"Phụ thân, xin người cho con đi."
Cuối cùng phụ thân vẫn không thắng nổi sự kiên trì của ta.
Ông đành đồng ý.
Hôn lễ vì thế cũng phải dời lại.
Ngày lên đường, Lâm Nghiễn đến tiễn ta.
Trong mắt hắn tràn ngập vẻ lo lắng.
"Vân Chiêu, nhất định phải bình an trở về."
Ta mỉm cười gật đầu.
"Ta sẽ trở về."
"Đợi ta."
"Chúng ta sẽ thành thân."
Hắn nắm lấy tay ta.
"Ta chờ nàng."
Ngày xuất phát, tuyết lớn phủ kín đất trời.
Ta đứng trước cổng thành từ biệt Lâm Nghiễn rồi bước lên xe ngựa.
Ngay trước khi buông rèm xe xuống, ta vô tình nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở phía xa.
Tề Diễn.
Hắn cưỡi ngựa đứng giữa trời tuyết.
Lặng lẽ nhìn theo ta.
Không tiến lên.
Ta thu hồi ánh mắt, buông rèm xe xuống.
…
Chiến sự ở Bắc Cảnh còn khốc liệt hơn những gì ta tưởng tượng.
Người Bắc Địch hung hãn thiện chiến.
Phụ thân phải khổ chiến suốt mấy tháng trời mới miễn cưỡng giành lại được một tòa thành.
Ta cải trang thành nam t.ử, ở lại trong quân doanh làm quân sư.
Ban đầu phụ thân không đồng ý.
Nhưng sau khi thấy vài kế sách của ta đều phát huy hiệu quả, ông cũng ngầm chấp thuận.
Cuối hạ.
Sau một trận ác chiến, đại quân lui về cố thủ ở Thương Vân Quan.
Phụ thân bị thương.
Mũi tên cắm trúng vai, buộc phải tĩnh dưỡng.
Mọi việc trong quân tạm thời giao cho phó tướng xử lý.
Đêm ấy, sau khi đi tuần doanh trở về, ta bước vào đại trướng của phụ thân.
Bên trong có một người.
Tề Diễn.
Hắn mặc chiến giáp, trên người phủ đầy bụi đường, đang cùng phụ thân bàn bạc quân vụ.
Vừa nhìn thấy ta, mắt hắn lập tức sáng lên.
"Vân Chiêu."
Ta khẽ nhíu mày.
"Ngươi sao lại ở đây?"
Hắn đáp:
"Bệ hạ lệnh cho ta dẫn viện quân lên Bắc Cảnh, hôm nay vừa mới đến."
"Thôi tướng quân bị thương, trong quân không thể thiếu chủ tướng, ta tạm thời thay người thống lĩnh."
Phụ thân cũng nói:
"Vân Chiêu, Thế t.ử đến giúp chúng ta."
Ta không nói gì.
Việc quân không thể ân oán cá nhân xen vào.
Ta chỉ nhàn nhạt đáp:
"Nếu đã vậy, làm phiền Thế t.ử."
"Phụ thân cũng đến lúc thay t.h.u.ố.c rồi, ta đi gọi quân y."
"Để ta đi."
Tề Diễn đứng dậy.
"Nàng ở lại trò chuyện với Thôi tướng quân."
Nói xong, hắn xoay người bước ra ngoài.
Phụ thân khẽ thở dài.
"Vân Chiêu, con vẫn lạnh nhạt với Thế t.ử như vậy."
"Phụ thân, chuyện giữa con và hắn, người đừng xen vào."
Ông lắc đầu.
"Không phải phụ thân muốn xen."
"Chỉ là mấy tháng qua, Thế t.ử đã ba lần đưa lương thảo, năm lần đưa d.ư.ợ.c liệu đến Bắc Cảnh, tất cả đều tự bỏ tiền túi."
"Lần dẫn viện quân này cũng là hắn chủ động xin đi."
"Vân Chiêu, nếu hắn thật sự muốn bù đắp..."
Ta nhẹ giọng cắt lời.
"Phụ thân."
"Đừng nói nữa."
"Con và hắn..."
"Đời này tuyệt đối không có khả năng."
…
Sau khi Tề Diễn tiếp quản quân vụ, cục diện chiến sự quả nhiên dần khởi sắc.
Tuy xuất thân từ phủ hầu, nhưng hắn không phải hạng công t.ử ăn chơi.
Hắn đọc thuộc binh thư, dụng binh quyết đoán.
Qua vài lần giao chiến, quân Bắc Địch đều bị đ.á.n.h cho liên tiếp tháo chạy.
Các tướng sĩ trong quân cũng dần tâm phục khẩu phục.
Chỉ có ta...
Vẫn giữ khoảng cách với hắn.
Việc công thì phối hợp như thường.
Nhưng ngoài công vụ, ta tuyệt đối không ở riêng với hắn.
Hắn từng vài lần muốn đến gần.
Thấy ta luôn lạnh nhạt, cuối cùng cũng không miễn cưỡng nữa.
Chỉ là...
Mỗi lần nhìn ta, nỗi đau trong ánh mắt hắn lại càng sâu hơn.
Mùa thu năm ấy.
Trận chiến cuối cùng đã đến.
Bắc Địch tập kết mười vạn đại quân, quyết đ.á.n.h chiếm Thương Vân Quan.
Tề Diễn lập kế:
Dụ địch vào sâu.
Đóng cửa đ.á.n.h ch.ó.
Đó là một kế sách vô cùng mạo hiểm.
Nhưng nếu thành công… Bắc Cảnh sẽ đổi lấy mười năm thái bình.
Phụ thân vẫn chưa khỏi hẳn vết thương nên ở lại trấn thủ trong thành.
Ta kiên quyết xin theo quân xuất trận.
Tề Diễn lập tức phản đối.
"Quá nguy hiểm."
"Ta tự bảo vệ được mình."
"Vân Chiêu..."
Ta nhìn thẳng vào hắn.
"Tề Diễn."
"Trận chiến này, ta nhất định phải đi."
Hắn im lặng rất lâu.
Cuối cùng đành nhượng bộ.
"Đi theo sát bên cạnh ta."
"Không được chạy lung tung."
Ta gật đầu.
Trận chiến ấy kéo dài suốt ba ngày ba đêm.
Máu nhuộm đỏ cát vàng.
Xác c.h.ế.t phủ kín chiến trường.
Đến giây phút cuối cùng.
Thủ lĩnh Bắc Địch bị dồn vào đường cùng.
Hắn dẫn theo đội thân vệ liều c.h.ế.t xông thẳng vào trung quân.
Mục tiêu… chính là Tề Diễn.
Ta là người đứng gần hắn nhất.
Không kịp suy nghĩ.
Ta rút kiếm lao tới.
Giữa ánh đao bóng kiếm.
Ta chắn thay hắn một mũi tên.
Khoảnh khắc mũi tên xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c...
Điều cuối cùng ta nhìn thấy...
Là gương mặt đầy kinh hoàng của Tề Diễn.
"Vân Chiêu…"
…
Có lẽ… ta lại sắp c.h.ế.t rồi.
Trong cơn mê man.
Ta cảm thấy có người đang ôm lấy mình.
Đôi tay hắn run dữ dội.
"Vân Chiêu..."
"Vân Chiêu, đừng ngủ..."
"Quân y!"
"Quân y đâu?!"
Là giọng của Tề Diễn.
Hắn… đang khóc.
"Tề... Diễn..."
Ta hé môi.
Máu lập tức trào ra.
Hắn nghẹn ngào.
"Đừng nói..."
"Giữ sức."
"Vân Chiêu..."
"Cố lên."
"Chúng ta về thành."
"Trong thành có đại phu giỏi nhất..."
Ta khẽ lắc đầu.
"Lâm Nghiễn... vẫn đang đợi ta."
"Hãy nói với chàng..."
"... xin lỗi..."
"Không được nói xin lỗi!"
Hắn gào lên.
"Thôi Vân Chiêu!"
"Nàng không được c.h.ế.t!"
"Nàng còn nợ ta!"
"Nàng chưa trả xong..."
"Nàng không được c.h.ế.t!"
Nợ hắn?
Rốt cuộc… là ai nợ ai đây?
Ta muốn cười.
Nhưng vừa hé môi đã ho ra một ngụm m.á.u.
Ta nhìn hắn.
Chậm rãi nói từng chữ.
"Tề Diễn..."