CHƯƠNG 1: CHƯ THIÊN LỆNH TRUY NÃ ĐỎ

Đại Hoang sụp đổ.

Thần Ma Trủng hóa thành tro bụi.

Nhưng tiếng chuông tang vẫn chưa dứt.

Kính bong——

Kính bong——

Tiếng chuông xuyên qua mây mù, chấn động tinh không.

Tại tinh không bao la bên ngoài Đại Hoang, vô số vết nứt không gian đồng thời xé toạc.

Từng tòa điện thờ cổ xưa ngập tràn tu vi vạn năm bắt đầu rung chuyển dữ dội.

"Chuyện gì xảy ra?"

"Tiếng chuông này từ đâu tới?"

"Thần Ma Trủng có biến cố lớn!"

Chư Thiên rung động.

Vô số đại năng mở mắt từ trong đại định sâu thẳm.

Thiên Cơ Các.

Nơi nắm giữ vận mệnh và tin tức của toàn bộ Chư Thiên.

Hưu!

Một luồng sáng vạn trượng phóng lên cao.

"Mở Thiên Cơ Kính!"

"Mau!"

Trưởng lão trấn giữ mật thất hét lớn, giọng nói run rẩy.

Hàng vạn trận pháp cổ xưa cùng hoạt động.

Trên mặt kính khổng lồ phản chiếu một vùng phế tích hoang tàn của Đại Hoang.

Giữa đống đổ nát, có một bóng người.

Vác một cỗ quan tài màu đen.

Hắc Quan.

"Keng!"

Thiên Cơ Kính đột nhiên nứt ra một đường.

Máu tươi từ mắt vị trưởng lão kia chảy xuống ròng ròng.

Hắn run rẩy, gầm lên trong kinh hoàng:

"Đời thứ chín!"

"Người Đưa Tang đời thứ chín đã xuất hiện!"

Tin tức này như một trận cuồng phong, lập tức quét sạch khắp các ngõ ngách của Chư Thiên.

Tất cả các đại thế lực, từ cổ tộc đến thánh địa ẩn thế, toàn bộ đều kinh động.

"Không thể nào, Thần Ma Trủng đã giam cầm hắn bao nhiêu năm?"

"Hắn đã đi ra!"

"Chư Thiên sắp đại loạn!"

Đại điện Thiên Cơ Các.

Mười hai tòa tháp cao v.út tầng mây, lúc này đèn thần thắp sáng rực trời.

Hội nghị khẩn cấp cấp cao nhất được triệu tập.

Mười hai vị Thái Thượng trưởng lão ngồi quanh một chiếc bàn đá cổ kính.

Không ai nói lời nào.

Không khí ngột ngạt đến mức sắp đóng băng.

"Truy nã."

Vị trưởng lão ngồi chính giữa chậm rãi mở miệng.

Giọng nói của lão khàn khàn, ẩn chứa thiên uy.

"Ý của Các chủ là gì?" Một người khác hỏi.

"Truy sát bằng mọi giá."

Lão già chính giữa phất tay.

Một tấm lệnh bài màu đỏ như m.á.u bay lơ lửng giữa không trung.

Trên đó khắc hai chữ: TRUY NÃ.

"Chư Thiên Lệnh Truy Nã Đỏ!"

Mọi người hít một hơi khí lạnh.

Đã bao nhiêu vạn năm rồi lệnh bài này chưa từng xuất hiện?

Một khi lệnh này ban ra, toàn bộ tu sĩ Chư Thiên đều có thể tham gia săn g.i.ế.c.

"Treo thưởng thế nào?"

"Mười tòa linh mạch thượng phẩm."

"Ba khỏa tiên đan cửu chuyển."

"Một bộ công pháp cấp Thần Minh."

"Ngoài ra, bất kỳ ai g.i.ế.c được hắn, Thiên Cơ Các sẽ miễn phí bói toán cho ba lần, không giới hạn nhân quả."

Sự yên lặng bao trùm.

Phần thưởng này đủ để khiến một vị Chư Thiên đại năng cũng phải đỏ mắt.

"Còn cỗ Hắc Quan kia?"

"Hắc Quan được liệt vào cấp bảo vật cấm kỵ hàng đầu." Vị trưởng lão chính giữa lạnh lùng nói. "Ai đạt được, kẻ đó sở hữu bí mật trường sinh. Nhưng Thiên Cơ Các khuyến cáo, không được tự ý mở ra."

"Kẻ bị truy nã tên là gì?"

"Hắn tự gọi mình là Mặc Táng Sinh."

Cái tên này, lần đầu tiên hiển hiện trên bảng truy nã tối cao của Chư Thiên.

Chữ viết màu đỏ, nhỏ m.á.u ròng ròng.

Sát khí ngút ngàn.

Tin tức lan truyền.

Các thế lực lớn lập tức sục sôi.

Đại điện Đế tộc Hắc Viêm.

Ngọn lửa đen kịt thêu rụi cả hư không.

Tộc trưởng Hắc Viêm tộc bóp nát vương tọa bằng ngọc thạch, gầm lên:

"Mặc Táng Sinh? Hắn dám g.i.ế.c thánh t.ử của tộc ta ở Đại Hoang!"

"Mối thù này, Hắc Viêm tộc phải báo!"

"Truyền lệnh xuống, xuất động Hắc Viêm Kỵ Binh, phát hiện tung tích kẻ này, g.i.ế.c không tha!"

Cùng lúc đó, tại Quy Khương Thánh Địa.

Thánh chủ ngồi trên đài sen, ánh mắt tràn đầy tham vọng.

"Hắc Quan..."

"Bí mật trường sinh của Người Đưa Tang luôn nằm ở đó."

"Quy Khương Thánh Địa chúng ta đã dừng bước trước ngưỡng cửa Thần Minh quá lâu rồi."

"Lần này, nhất định phải đoạt được Hắc Quan!"

"Phái người đi, bám sát Thiên Cơ Các."

Ở một vùng đất khác, Ma tộc cũng không ngồi yên.

Ma hoàng cười lạnh, tiếng cười chấn động vạn dặm ma vực.

"Người Đưa Tang đời thứ chín sao?"

"Thú vị."

"Hắc Quan kia nếu lọt vào tay Ma tộc chúng ta, dùng ma huyết hiến tế, chắc chắn có thể biến thành đệ nhất ma binh Chư Thiên."

"Lợi dụng hắn, hoặc là g.i.ế.c hắn, cướp lấy cỗ quan tài kia!"

Yêu tộc đại năng cũng ra lệnh.

Các cổ tộc nhao nhao hành động.

Toàn bộ Chư Thiên vốn yên bình, giờ khắc này sấm chớp đùng đùng.

Không khí căng thẳng đến mức cực điểm.

Mà Thiên Cơ Các, sau khi phát ra lệnh truy nã đỏ, liền đóng cửa sơn môn.

Họ chỉ quan sát.

Họ muốn xem, đời thứ chín này có thể đi được bao xa dưới sự truy sát của toàn thiên hạ.

Biên giới Đại Hoang.

Gió thổi qua dải đất cằn cỗi.

Một thiếu niên gầy gò chậm rãi bước ra.

Hắn mặc trường bào màu đen xám, mái tóc dài xõa tung.

Trên vai hắn vác một cỗ quan tài lớn màu đen.

Hắc Quan thô ráp, trên bề mặt có những vết khắc cổ xưa, tang tóc.

Mặc Táng Sinh.

Hắn bước đi từng bước vững chãi.

Bên ngoài Đại Hoang chính là tinh không vô tận.

Hắn biết thiên hạ đang tìm mình.

Hắn biết Chư Thiên Lệnh Truy Nã Đỏ đã được ban ra.

Nhưng hắn không quan tâm.

Gương mặt hắn bình thản như mặt hồ không một gợn sóng.

Truy nã?

Thì đã sao.

Hắn chỉ nhìn vào cỗ Hắc Quan trên vai.

Hắc Quan lúc này rất yên tĩnh, không hề phát ra một tiếng động nào.

"Đi thôi."

Mặc Táng Sinh nói nhỏ một câu.

Không ai trả lời.

Hắn bước thẳng vào con đường tinh không lộ vắng vẻ trước mặt.

Giữa tinh không bao la, có những trạm dừng chân dành cho tu sĩ.

Dịch trạm Tinh Không Số 9.

Đây là nơi tụ họp của đủ loại người: tu sĩ lang thang, thợ săn tiền thưởng, thương nhân và cả những kẻ đào tẩu.

Lúc này, dịch trạm vô cùng náo nhiệt.

Một tấm lệnh bài khổng lồ màu đỏ do linh lực ngưng tụ đang treo giữa quảng trường.

Bên trên hiển thị hình ảnh của Mặc Táng Sinh và cỗ Hắc Quan.

"Nhìn kìa! Chính là hắn!"

"Mặc Táng Sinh! Người Đưa Tang đời thứ chín!"

"Mười tòa linh mạch! Trời ạ, nếu ta bắt được hắn, đời này không cần tu luyện nữa!"

"Ngươi nằm mơ à? Kẻ phá hủy Thần Ma Trủng mà ngươi đòi bắt?"

"Nghe nói hắn chỉ là một tên tu sĩ trẻ tuổi, dựa vào bảo vật mà thôi."

Các tu sĩ qua đường bàn tán xôn xao.

Một góc dịch trạm, Mặc Táng Sinh bước vào.

Hắn vác cỗ quan tài đen, lặng lẽ ngồi xuống một bàn trống.

Hắn gọi một vò rượu nhạt.

Không ai nhận ra hắn ngay lập tức.

Bởi vì người vác quan tài trên đời này tuy ít, nhưng giả dạng hoặc tu luyện tà công vác quan tài thì không thiếu.

Hơn nữa, không ai nghĩ kẻ bị cả Chư Thiên truy nã lại dám nghênh ngang đi vào dịch trạm công cộng thế này.

Hắn uống một hớp rượu.

Rượu rất nhạt.

Cách đó không xa, một nhóm tu sĩ mặc giáp đen, trên n.g.ự.c thêu hình đầu sói đang ngồi tụ tập.

Đó là một đội thợ săn tiền thưởng khét tiếng.

Tên đội trưởng có một vết sẹo dài trên mặt, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

Hắn nhìn chằm chằm vào tấm lệnh truy nã đỏ.

Rồi hắn quay đầu lại.

Ánh mắt hắn lướt qua dịch trạm, cuối cùng dừng lại trên cỗ quan tài đen sau lưng Mặc Táng Sinh.

Hắn nheo mắt.

"Đội trưởng, có chuyện gì vậy?" Một tên đàn em hỏi.

"Nhìn tên kia." Đội trưởng nói nhỏ.

Tên đàn em nhìn sang, cười khinh miệt: "Lại một kẻ học đòi vác quan tài để hù dọa người khác. Hắc Quan của Người Đưa Tang làm sao có thể tầm thường như vậy."

"Không."

Đội trưởng đứng dậy.

"Quan tài có thể giả."

"Nhưng khí tức t.ử vong thuần túy kia, không giả được."

Hắn rút ra một thanh đại đao khổng lồ.

Huyết khí trên đao cuồn cuộn.

"Đi, kiếm tiền thôi."

Bên ngoài dịch trạm, gió tinh không gào thét.

Mặc Táng Sinh vừa bước ra khỏi cửa, bước chân liền khựng lại.

Trước mặt hắn, mười mấy tên tu sĩ giáp đen đã đứng sẵn, chặn bọc mọi lối đi.

Xung quanh, rất nhiều tu sĩ trong dịch trạm cũng chạy ra xem náo nhiệt.

"Có kịch hay để xem rồi."

"Đó là Đội thợ săn Thiết Sói, chuyên g.i.ế.c người đoạt bảo."

"Tên nhóc vác quan tài kia tiêu đời rồi."

Đội trưởng Thiết Sói bước lên một bước, đại đao chỉ thẳng vào mặt Mặc Táng Sinh.

Hắn cười lên một tiếng đầy tham lam.

"Mặc Táng Sinh?"

Mặc Táng Sinh nhìn hắn.

Không nói.

Đội trưởng Thiết Sói cười càng to hơn, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào cỗ quan tài trên vai hắn.

"Không ngờ vận may của lão t.ử lại tốt như vậy."

"Đầu ngươi đáng giá ba tinh hệ."

"Quan tài đáng giá cả trường sinh."

Chương 1 - Thôn Trường Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia