Hắn l.i.ế.m môi, sát khí bùng nổ.
"Khôn hồn thì tự trói tay chân, để lại cỗ quan tài kia, ta sẽ cho ngươi c.h.ế.t toàn thây."
"Bằng không, ta sẽ lột da ngươi trước mặt mọi người."
Đám đàn em xung quanh cười rộ lên, đầy vẻ chế giễu.
"Đúng vậy, nộp mạng đi!"
"Thứ rác rưởi Đại Hoang cũng dám ra Chư Thiên xưng hùng xưng bá?"
Mặc Táng Sinh nhìn đám người trước mặt.
Ánh mắt hắn vẫn tịch mịch như cũ.
Hắn không giải thích.
Cũng không có ý định trốn chạy.
Hắn chỉ chậm rãi đặt vò rượu xuống đất.
Quảng trường dịch trạm bỗng nhiên trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Áp lực vô hình đè nặng.
"C.h.ế.t đi!"
Đội trưởng Thiết Sói mất kiên nhẫn, gầm lên một tiếng, đại đao bổ xuống.
Một đao này mang theo tu vi vạn năm, hóa thành một con huyết lang khổng lồ, há cái mồm m.á.u muốn nuốt chửng Mặc Táng Sinh.
Mười mấy tên đàn em cũng đồng thời ra tay.
Vô số thần thông, pháp bảo rực rỡ sắc màu oanh tạc tới.
Không gian xung quanh dịch trạm bị xé rách tan tành.
Mặc Táng Sinh đứng yên tại chỗ.
Hắn vươn tay phải ra sau, nắm lấy chuôi Táng Thiên Kiếm.
Rút kiếm.
Nửa tấc.
Chỉ nửa tấc.
Hưu——
Một tia kiếm khí màu xám tro, mang theo hơi thở Hỗn Độn nguyên thủy nhất, quét ngang qua bầu trời tinh không.
Không có tiếng nổ vang dội.
Không có hào quang vạn trượng.
Chỉ có một sự hủy diệt tuyệt đối.
Con huyết lang khổng lồ tan biến.
Vô số thần thông pháp bảo hộ thân của đám thợ săn vỡ vụn như thủy tinh.
Kiếm khí lướt qua.
Thời gian như ngừng trôi.
Đội trưởng Thiết Sói trừng to mắt, thanh đại đao trong tay đã gãy làm đôi từ bao giờ.
Hắn muốn nói gì đó.
Nhưng không kịp nữa rồi.
Xoẹt.
Một đường chỉ m.á.u xuất hiện trên cổ hắn.
Không chỉ hắn, mười mấy tên thợ săn xung quanh đều bất động.
Một hơi thở sau.
Ầm.
Tất cả t.h.i t.h.ể đồng thời đứt làm đôi, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe nhuộm đỏ mặt đất quảng trường.
Bầu không khí rơi vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Những tu sĩ đứng xem xung quanh trợn mắt hốc mồm, toàn thân run rẩy.
Một kiếm.
Chỉ một kiếm từ bao kiếm rút ra nửa tấc.
Diệt sạch một đội thợ săn tinh anh.
Mặc Táng Sinh thu kiếm vào bao.
Hắn nhìn đống t.h.i t.h.ể dưới đất, sắc mặt không chút thay đổi.
"Của cải thì ta không có."
Giọng hắn lạnh lùng, vang vọng bên tai những kẻ còn sống.
"Chỗ chôn thì còn nhiều."
Cạch.
Nắp Hắc Quan đột nhiên hé mở một khe nhỏ.
Một lực hút kinh người bùng nổ.
Vù vù vù!
Toàn bộ t.h.i t.h.ể và m.á.u tươi của đám thợ săn Thiết Sói lập tức bị hút sạch vào trong quan tài.
Nắp quan tài đóng lại.
Yên ắng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Mặc Táng Sinh vác lại Hắc Quan, không nhìn ai, thản nhiên bước đi.
Để lại phía sau một đám tu sĩ mặt cắt không còn một giọt m.á.u.
"Hắn... hắn thật sự là Người Đưa Tang..."
"Quá mạnh mẽ."
Rời khỏi dịch trạm, Mặc Táng Sinh tiếp tục bước đi trên con đường cổ tinh không cô độc.
Đột nhiên.
Kính bong——
Một tiếng chuông trầm đục, nhỏ nhắn vang lên từ bên trong Hắc Quan.
Tiếng chuông này không giống tiếng chuông tang chấn động Chư Thiên lúc trước.
Nó nhẹ nhàng hơn, nhưng lại rõ ràng vô cùng trong tâm trí hắn.
Kính bong——
Tiếng chuông liên tục vang lên, mang theo một loại quy luật độc đáo.
Hắc Quan trên vai hắn bắt đầu rung nhẹ.
Mặc Táng Sinh dừng bước.
Hắn cảm nhận được một luồng ý chí từ Hắc Quan truyền đến.
Đó là một sự chỉ dẫn.
Chỉ dẫn hắn đi về một hướng hoàn toàn khác với lộ trình ban đầu.
Mặc Táng Sinh nhìn về phía tinh không sâu thẳm bên tay trái.
Nơi đó tăm tối, tràn đầy khí lưu hỗn loạn. Hắn không biết phía trước có cái gì đang chờ đợi mình.
Là cạm bẫy của thế lực nào?
Hay là một nơi nguy hiểm khác?
Hắn không hỏi.
Cũng không do dự.
Hắn xoay người, đổi hướng, cất bước đi theo tiếng chuông dẫn đường.
Tuyến đường này, dẫn thẳng về hướng Thôn Trường Sinh cổ xưa trong truyền thuyết.
Cùng lúc đó, tại đại điện Quy Khương Thánh Địa.
Răng rắc!
Một vệt sáng sinh mệnh trong điện bài vị vỡ vụn.
"Báo!"
Một tên đệ t.ử truyền tin hớt hải chạy vào đại điện, quỳ sụp xuống đất, giọng nói đầy hoảng sợ.
"Chuyện gì?" Đại trưởng lão Quy Khương Thánh Địa nhíu mày, trầm giọng hỏi.
"Đội thợ săn Thiết Sói... toàn quân bị diệt tại Dịch trạm Tinh Không Số 9!"
"Cái gì?"
Đại trưởng lão đứng phắt dậy, khuôn mặt già nua tràn đầy tức giận.
"Thiết Sói dù sao cũng có tu vi Hóa Thần sơ kỳ, sao có thể bại nhanh như vậy?"
"Nghe... nghe nói Mặc Táng Sinh chỉ dùng một kiếm." Đệ t.ử truyền tin run rẩy nói. "Hơn nữa, hắn còn dùng Hắc Quan thu đi toàn bộ t.h.i t.h.ể."
"Khốn kiếp!"
Đại trưởng lão đập mạnh tay xuống bàn.
Hắn nổi giận lôi đình.
Đây là sự sỉ nhục đối với lệnh truy nã của Chư Thiên, cũng là lời khiêu khích trực tiếp đến các đại thế lực.
"Mặc Táng Sinh, ngươi nghĩ ngươi là ai?"
"G.i.ế.c người của chúng ta, còn muốn yên ổn rời đi?"
Đại trưởng lão xoay người, nhìn về phía mười vị trưởng lão đang ngồi phía dưới.
Tất cả bọn họ đều là đại năng có tu vi Hóa Thần kỳ, uy chấn một phương.
"Mười vị trưởng lão." Đại trưởng lão ra lệnh, giọng sát khí đằng đằng.
"Có chúng ta!" Mười người đồng thời đứng dậy.
"Mang theo Quy Khương Kính, dùng bí pháp huyết mạch truy tung khí tức của Hắc Quan."
"Dù hắn có trốn đến chân trời góc bể, cũng phải lôi hắn ra."
"Chặt đầu hắn, mang Hắc Quan về cho Thánh địa!"
"Tuân lệnh!"
Mười vị Hóa Thần đại năng hóa thành mười luồng trường hồng, lập tức xé rách hư không xuất quân.
Lưới trời Chư Thiên, một lần nữa siết c.h.ặ.t lại.
Cuối con đường cổ tinh không.
Mặc Táng Sinh dừng lại trước một vùng không gian vặn vẹo.
Phía trước hắn, không gian bị x.é to.ạc ra một vết nứt khổng lồ dài hàng vạn dặm.
Từ trong vết nứt đó, một cảnh tượng kỳ dị hiện ra.
Một bên là t.ử khí nồng nặc màu xám xịt, giống như cửu tuyền địa ngục.
Một bên lại là tiên khí mờ ảo, thụy khí vạn đạo, như tiên gia thánh địa.
Hai luồng khí tức hoàn toàn trái ngược nhau, nhưng lại cùng tồn tại một cách hoàn hảo ở nơi này.
Rầm rầm rầm!
Hắc Quan trên vai Mặc Táng Sinh đột nhiên rung động kịch liệt.
Đây là lần rung động mạnh nhất của nó kể từ khi rời khỏi Thần Ma Trủng.
Nó dường như đang hưng phấn.
Nó đang thúc giục hắn.
Mặc Táng Sinh nhìn vết nứt không gian kia, ánh mắt hơi trầm xuống.
Hắn không lùi bước.
Hắn vác c.h.ặ.t cỗ quan tài, nhấc chân, trực tiếp bước vào trong vết nứt không gian rực rỡ mà quỷ dị kia.
Xuyên qua màn sương mù dày đặc hỗn hợp giữa tiên khí và t.ử khí.
Tầm nhìn phía trước bỗng nhiên mở rộng.
Ở đằng xa, giữa hư không tăm tối, xuất hiện một tinh cầu khổng lồ cô độc.
Điều kỳ lạ là, toàn bộ tinh cầu đó được bao phủ bởi một màu hồng rực rỡ.
Đó là hoa đào.
Vô số cây đào nở rộ, cánh hoa bay lượn khắp tinh không, tạo nên một khung cảnh vừa tươi đẹp lại vừa quỷ dị đến nghẹt thở.
Mặc Táng Sinh bước đi trên con đường mà Hắc Quan chỉ dẫn.
Phía sau hắn, là Chư Thiên truy sát, mười vị Hóa Thần đại năng đang ráo riết đuổi theo.
Phía trước hắn, là một nơi hoàn toàn xa lạ, một nơi cần được đưa tang.
Hắn đặt chân lên mảnh đất phủ đầy cánh hoa đào rơi rụng.
Màn sương mù màu hồng bao phủ lấy thân hình hắn.
Ngay khi gót chân hắn vừa chạm đất, bước qua ranh giới của vết nứt không gian.
Gió bỗng nhiên dừng thổi.
Giữa màn sương mù yên tĩnh đến lạ kỳ kia.
Một giọng nữ t.ử bình tĩnh, lạnh nhạt, không chút cảm xúc đột ngột vang lên bên tai hắn:
"Cuối cùng... đời thứ chín cũng tới."