CHƯƠNG 2: THÔN TRƯỜNG SINH
Bước qua khe nứt không gian.
Hư không sụp đổ phía sau.
Trước mặt.
Một lối đi cổ xưa vắt ngang qua tinh hải tăm tối.
Con Đường Cổ Tinh Không.
Rất ít người biết.
Càng ít người đặt chân tới.
Keng——
Hắc Quan trên vai Mặc Táng Sinh đột ngột chuyển động.
Nó nghiêng sang bên trái.
Góc nghiêng mười lăm độ.
Lần đầu tiên.
Nó chủ động thay đổi phương hướng của hắn.
Keng——
Keng——
Tiếng chuông tang vang lên theo từng bước chân.
Tiết tấu rất chậm.
Nhưng vang vọng trong thức hải.
Mặc Táng Sinh không dừng lại.
Hắn đi theo hướng cỗ quan tài chỉ dẫn.
Hai bên con đường cổ.
Vô số bia đá đứng sừng sững.
Không có tên.
Không có chữ.
Chỉ có màu xám xịt của thời gian.
Nơi này không có cơ duyên vạn năm.
Không có linh d.ư.ợ.c cải t.ử hoàn sinh.
Chỉ có một thứ.
T.ử khí.
Thứ t.ử khí đặc quánh, đã ngủ yên qua vô số kỷ nguyên.
Mặc Táng Sinh vác Hắc Quan, sắc mặt không chút gợn sóng.
Hắn hiểu.
Hắc Quan dẫn đường, tất có nguyên nhân.
Người Đưa Tang không đi tìm báu vật.
Chỉ đi tìm nơi cần chôn cất.
Sương mù tinh không càng lúc càng dày.
Màu hồng của hoa đào ẩn hiện phía trước.
Cuối con đường cổ.
Một tấm bia đá cũ kỹ, nứt nẻ đứng sừng sững giữa hư vô.
Bốn chữ lớn khắc sâu vào đá.
Nét chữ thô ráp.
"Thôn Trường Sinh."
Mặc Táng Sinh dừng bước.
Hắn nhìn xuống phía dưới tấm bia.
Nơi đó còn một hàng chữ nhỏ, phủ đầy bụi bặm và rêu phong.
Hắn giơ tay.
Phủi lớp bụi.
Chữ lộ ra.
Nhưng đã mờ mịt, đứt đoạn.
Chỉ còn đọc được vài từ:
"Kẻ vào..."
"...đừng cầu..."
Phần còn lại hoàn toàn bị mài phẳng.
Không cách nào nhận diện.
Kẻ vào đừng cầu gì?
Đừng cầu trường sinh?
Hay đừng cầu sống sót?
Keng!
Hắc Quan trên vai đột nhiên rung mạnh một cái.
Như một lời thúc giục.
Mặc Táng Sinh thu tay lại.
Hắn tiếp tục bước đi.
Qua khỏi tấm bia đá, sương mù màu hồng nhạt vây quanh.
Phía trước xuất hiện một nghĩa địa nhỏ.
Hoang vắng.
Lạnh lẽo.
Hơn mười ngôi mộ đất nằm rải rác, cỏ dại mọc đầy.
Giữa những ngôi mộ.
Một thiếu nữ mặc thanh y đang cầm chổi.
Nàng cúi đầu.
Quét những chiếc lá đào khô héo rơi trên mặt đất.
Xoàn xoạt.
Xoàn xoạt.
Tiếng chổi đều đặn, đơn điệu.
Mặc Táng Sinh vác quan tài bước tới.
Nàng không ngẩng đầu.
Coi hắn như không khí.
Coi cỗ quan tài khổng lồ kia như vô hình.
Keng.
Hắc Quan trên vai Mặc Táng Sinh bỗng rung lên một nhịp rất nhẹ.
Tiếng chuông vang khẽ.
Xoàn xoạt——
Tiếng chổi quét đất dừng lại.
Thiếu nữ mặc thanh y rốt cuộc cũng đứng thẳng người.
Nàng quay đầu.
Ánh mắt nhìn thẳng vào cỗ quan tài màu đen sau lưng hắn.
Rất lâu.
Nàng nhìn rất kỹ.
Trong mắt nàng không có sự kinh ngạc của người thường khi thấy quan tài.
Cũng không có sự kính sợ hay hành lễ đối với Người Đưa Tang.
Nàng chỉ nhìn.
Rồi mở miệng.
"Ngươi cũng nghe được tiếng chuông?"
Giọng nàng rất trong, nhưng không có độ ấm.
Mặc Táng Sinh nhìn nàng.
"Ừ."
Một từ.
Ngắn gọn.
Nàng không hỏi tên hắn.
Hắn cũng không hỏi danh tính của nàng.
Hai người đứng giữa nghĩa địa, bầu không khí lạnh ngắt.
Nàng khẽ buông cán chổi.
"Ta là người giữ mộ."
Mộ Thanh Y nhìn những ngôi mộ xung quanh.
"Gia tộc của ta đời đời trông coi nghĩa địa này."
"Không được phép rời đi."
"Cũng không được phép để bất kỳ ngôi mộ nào trở thành vô chủ."
Nàng quay lại nhìn hắn, ánh mắt dò xét.
"Nơi này là Thôn Trường Sinh."
"Chư Thiên vạn tộc đều thèm khát bí mật nơi này."
"Ngươi đến đây, là vì cơ duyên trường sinh?"
"Hay là vì cỗ Hắc Quan kia muốn tìm cái gì?"
Mặc Táng Sinh vác quan tài, thần sắc tịch mịch.
Hắn nhìn lướt qua mười mấy ngôi mộ đất.
Mộ rất cũ.
Nhưng không có mùi vị của đất cội.
Hắn thu hồi tầm mắt, nhìn nàng.
"Vì người c.h.ế.t."
Hắn đáp.
Mộ Thanh Y nghe vậy, đôi mắt chợt co rụt lại.
Lần đầu tiên.
Ánh mắt của nàng thay đổi.
Nàng nhìn hắn, sâu hoắm.
"Vì người c.h.ế.t?"
Nàng lặp lại.
"Ở nơi này, làm gì có người c.h.ế.t."
Mộ Thanh Y không quét rác nữa.
Nàng nhặt chiếc chổi lên, đi trước dẫn đường.
Mặc Táng Sinh lặng lẽ đi sau.
Con đường nhỏ dẫn vào thôn phủ đầy cánh hoa đào.
"Tám trăm năm trước."
Mộ Thanh Y vừa đi vừa nói.
Giọng nàng vang lên giữa sương mù hồng.
"Có một vị đại năng đi ngang qua nơi này."
"Người đó lưu lại một phong ấn."
"Từ đó về sau, Thôn Trường Sinh không còn ai c.h.ế.t nữa."
Mặc Táng Sinh lắng nghe.
Không ngắt lời.
"Ban đầu, tất cả dân làng đều vui mừng khôn xiết." Nàng nói tiếp, giọng điệu trở nên chế giễu. "Trường sinh bất t.ử, đó là giấc mơ của toàn bộ tu sĩ Chư Thiên."
"Nhưng vài trăm năm trôi qua."
"Họ mới nhận ra."
"Đó không phải là ân tứ."
"Mà là lời nguyền."
Mộ Thanh Y dừng lại một chút, quay đầu nhìn hắn.
"Người già, không thể c.h.ế.t."
"Thân xác mục nát, gầy gò như bộ xương khô, nhưng vẫn phải thở."
"Người bệnh, không thể c.h.ế.t."
"Đau đớn hành hạ ngày đêm, rên rỉ vạn năm, vẫn không thể nhắm mắt."
"Người bị thương, ngũ tạng lục phủ nát bấy, vẫn tỉnh táo."
Nàng chỉ vào n.g.ự.c mình.
"Linh hồn bị khóa c.h.ặ.t trong một thân xác tàn tạ."
"Muốn c.h.ế.t."
"Cũng là một loại xa xỉ."
Vút!
Vút!
Phía trước bỗng nhiên có tiếng xé gió kịch liệt.
Sương mù hồng bị vạch ra một đường.
Một nhóm tán tu mặt mày hoảng loạn, điên cuồng lao từ trong thôn ra ngoài.
Tốc độ cực nhanh.
Như thể phía sau có yêu ma thượng cổ đang đuổi theo.
Mặc Táng Sinh đứng sang bên cạnh.
Mộ Thanh Y lạnh lùng đứng nhìn.
Nhóm tán tu có khoảng năm sáu người, tu vi đều không thấp.
Nhưng lúc này, tinh thần bọn họ hoàn toàn sụp đổ.
Có kẻ vốn là thanh niên, nhưng tóc trên đầu đang bạc đi với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Có kẻ vừa chạy vừa cào cấu mặt mình, m.á.u chảy đầm đìa.
"Đi đi!"
"Đừng vào!"
Một gã tán tu chạy tiên phong nhìn thấy Mặc Táng Sinh, gầm lên điên cuồng.
Ánh mắt gã tràn đầy tơ m.á.u, kinh hoàng tột độ.
"Trong đó không phải là tiên cảnh!"
"Là địa ngục!"
"Không ai c.h.ế.t được!"
"Tất cả đều là quái vật! Đều là quái vật!"
Gã hét lên, không dám dừng lại dù chỉ một giây, điên cuồng lao về phía Con Đường Cổ Tinh Không.
Những kẻ phía sau cũng tương tự.
Bọn họ thần trí thất thường, lẩm bẩm những câu vô nghĩa.
"Ta muốn c.h.ế.t..."
"Cho ta c.h.ế.t..."
Bọn họ chạy trốn trong sự sợ hãi tột cùng.
Không ai giải thích rõ ràng bên trong đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ để lại những tiếng hét thất thanh vang vọng giữa tinh không.
Mặc Táng Sinh nhìn theo bóng lưng bọn họ.
Hắn không nói gì.
Áp lực tâm lý trong không gian dường như đậm đặc hơn một chút.
Hắn bước tiếp.
Bước qua lũy tre đầu làng.
Bối cảnh hiện ra trước mắt.
Một ngôi làng nhỏ bình yên.
Nhà tranh mái lá.
Khói bếp lượn lờ.
Bên ngoài đồng ruộng, mấy lão nông đang khom lưng cày ruộng.
Trâu bò thong thả gặm cỏ.
Giữa đường làng, vài đứa trẻ đang đuổi bắt nhau, tiếng cười đùa lanh lảnh.
Dưới gốc cây đào lớn, mấy ông lão tóc bạc phơ đang ngồi vây quanh một bàn cờ, nhấp chén trà nóng.
Quá đỗi bình thường.
Giống như một phàm nhân thôn trang ẩn thế.
Nhưng.
Mặc Táng Sinh nhìn kỹ.
Những đứa trẻ đang chơi đùa kia.
Bọn chúng cười.
Nhưng khóe môi vặn vẹo, cơ mặt cứng đờ.
Ánh mắt của tụi nhỏ hoàn toàn trống rỗng, không có một chút linh động nào của con trẻ.
Những lão nông cày ruộng ngoài kia.
Động tác của bọn họ chuẩn xác đến từng ly, lặp đi lặp lại như một con rối gỗ được lên dây cót.
Không có sinh khí.
Cả ngôi làng rực rỡ sắc đào, nhưng không có một chút sinh cơ nào của sự sống.
Chỉ có một sự c.h.ế.t ch.óc được ngụy trang hoàn hảo.
Keng! Keng! Keng!
Hắc Quan trên vai Mặc Táng Sinh bắt đầu rung động liên tục.
Tần suất càng lúc càng nhanh.
Nó đang reo hò.
Nó đang ngửi thấy mùi của một đại tiệc đưa tang.
Giữa thôn có một cái giếng cổ bằng đá.
Một ông lão đang đứng bên giếng kéo nước.
Thân hình ông còng xuống, tóc da mồi, nếp nhăn trên mặt sâu như rãnh nước.
Nghe thấy tiếng bước chân, ông lão dừng tay.
Ông quay đầu nhìn về phía hai người.
Nụ cười hiện lên trên gương mặt già nua, trông rất hiền từ.
"Khách quý phương nào tới thôn?"
Ông lão chủ động chào hỏi.
Mộ Thanh Y không nói gì, cúi đầu xuống, tránh đi ánh mắt của ông.
Mặc Táng Sinh dừng bước trước giếng đá.
Hắn nhìn ông lão.
"Lão phu sống ở đây đã lâu lắm rồi." Ông lão tự cười một mình, múc một gáo nước sạch lên. "Năm nay vừa vặn tròn tám trăm tuổi."
Tám trăm tuổi.
Một phàm nhân vác nước, nói mình tám trăm tuổi.
Nhưng xung quanh, dân làng đi qua đi lại, không một ai lộ ra vẻ mặt kỳ quái.
Mọi người đều coi đó là điều hiển nhiên.
Ông lão đưa gáo nước về phía Mặc Táng Sinh.
"Uống ngụm nước ngọt đi, khách nhân."
Mặc Táng Sinh không nhận.
Hắn nhìn chăm chằm vào ông lão trước mặt.
Ánh mắt hắn như muốn nhìn thấu qua lớp da thịt kia.
Trên người ông lão này.
Không có t.ử khí của người c.h.ế.t.
Nhưng.
Cũng hoàn toàn không có sinh khí của người sống.
Hắn giống như một khối thịt đá, một tồn tại nằm ngoài quy luật của âm dương.
Keng vạn trượng!
Hắc Quan trên vai Mặc Táng Sinh đột nhiên bộc phát một luồng chấn động dữ dội.
Mạnh hơn tất cả những lần trước đó cộng lại.
Ầm!
Sương mù màu hồng xung quanh lập tức bị chấn tán.
Tiếng chuông tang vang lên dồn dập, điên cuồng dội vào màng nhĩ của Mặc Táng Sinh.
Nắp Hắc Quan khẽ nhấc lên một thốn.
T.ử khí màu đen kịt bên trong muốn tràn ra ngoài, muốn lập tức nuốt chửng ngôi làng này.
Nó đã xác nhận mục tiêu.
Nơi này chính là nơi nó cần chôn cất.
Mặc Táng Sinh ánh mắt rùng mình.
Hắn tiến lên một bước, tay trái ấn mạnh lên thân quan tài.
Uỳnh!
Tu vi toàn thân bộc phát, cưỡng ép ấn nắp Hắc Quan trở lại vị trí cũ.
Hắc Quan kịch liệt chống đối, tiếng chuông vang lên đầy bất mãn.
"Im lặng."
Mặc Táng Sinh trầm giọng nói một từ.
Hắn dùng tuyệt đối lực lượng để trấn áp nó xuống.
Hắc Quan rung thêm vài cái, rồi mới từ từ yên tĩnh trở lại.
Mặc Táng Sinh thở ra một hơi mỏng.
Hắn hiểu.
Chưa đến lúc.
Nơi này có phong ấn của đại năng tám trăm năm trước.
Bí mật bên trong chưa rõ.
Nếu tự ý ra tay lúc này, chỉ làm rút dây động rừng. Hắn cần phải biết rõ, tám trăm năm trước đã xảy ra chuyện gì.
Ông lão bên giếng thấy hành động của hắn, nụ cười trên mặt vẫn không đổi.
Ông đặt gáo nước xuống, tiếp tục quay người kéo nước.
Mộ Thanh Y lúc này mới ngẩng đầu lên, đi đến bên cạnh Mặc Táng Sinh.
Nàng nhìn sắc mặt bình thản của hắn.
"Ngươi nhìn ra điều gì rồi?" Nàng hỏi, giọng nói nhỏ như muỗi kêu.
Mặc Táng Sinh không thu hồi tầm mắt.
Hắn nhìn toàn bộ ngôi làng trước mặt.
Nhìn những ông lão đang đ.á.n.h cờ dưới gốc đào.
Nhìn những đứa trẻ đang cười đùa vô hồn trên đường.
Nhìn từng căn nhà tranh sạch sẽ quá mức.
Hắn chậm rãi mở miệng.
"Ngôi làng này..."
Mộ Thanh Y nhìn hắn.
"Đã c.h.ế.t từ tám trăm năm trước." Mặc Táng Sinh nói.
Vù——
Gió tinh không đang thổi bỗng nhiên dừng lại.
Những cánh hoa đào đang bay lượn giữa không trung đột ngột khựng lại, rơi thẳng xuống đất.
Keng...
Trong Hắc Quan, một tiếng chuông cực kỳ khẽ vang lên.
Như một lời khẳng định.
Mộ Thanh Y đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Đôi mắt nàng trợn to, khuôn mặt thanh tú vạn năm không đổi sắc giờ phút này lộ ra vẻ kinh hãi tột độ.
Toàn thân nàng run rẩy.
Bởi vì.
Tám trăm năm qua, vô số tu sĩ, đại năng Chư Thiên đến đây, đều nói nơi này là đất lành trường sinh.
Chỉ có gia tộc giữ mộ của nàng, qua nhiều đời, luôn hoài nghi một sự thật tàn khốc.
Nhưng không ai dám nói ra.
Cũng không ai có thể khẳng định.
Mặc Táng Sinh.
Hắn là người đầu tiên, liếc mắt một cái liền nói đúng điều mà gia tộc nàng luôn nghi ngờ trong bóng tối.
Ngôi làng này, sớm đã là một nghĩa địa.
Đêm xuống.
Thôn Trường Sinh chìm vào bóng tối dày đặc.
Không có ánh trăng.
Chỉ có sương mù hồng nhạt lơ lửng trong đêm, quỷ dị vô cùng. Mặc Táng Sinh ngồi xếp bằng trong một căn nhà hoang đầu làng.
Hắc Quan dựng đứng bên cạnh hắn.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Một tiếng gõ cửa chậm rãi, đều đặn vang lên giữa đêm khuya thanh vắng.
Mặc Táng Sinh mở mắt.
Hắn không cử động.
Cửa gỗ từ từ bị đẩy ra từ bên ngoài.
Dưới ánh sáng lờ mờ của sương đêm, một bóng người bước vào.
Là ông lão bên giếng ban ngày.
Ông lão vẫn mặc bộ quần áo vải thô, trên mặt treo nụ cười hiền từ y hệt như lúc trưa.
Không sai một ly.