CHƯƠNG 3: THIẾU NỮ GIỮ MỘ
Ông lão nhìn Mặc Táng Sinh, khóe mắt nheo lại, nhẹ giọng nói:
"Khách nhân..."
"Người c.h.ế.t không nên nói mình đã c.h.ế.t."
Mặc Táng Sinh rời khỏi tấm bia đá cổ.
Hắn tiến về phía trước.
Từng bước một.
Bóng tối bao trùm.
Sương mù xám quanh quẩn dưới chân.
Hắn đi thêm vài dặm.
Đường cổ gập ghềnh.
Hư không yên ắng đến đáng sợ.
Trước mắt đột nhiên rộng mở.
Một khoảng đất trống xuất hiện.
Nơi đó là một nghĩa địa nhỏ.
Rất hoang vu.
Mặc Táng Sinh dừng bước.
Hắn nhìn thẳng phía trước.
Không có cỏ bồng bềnh.
Không có hào quang tiên gia.
Chỉ có những gò đất nhô lên.
Hắn đếm.
Một.
Hai.
Ba.
Tổng cộng có hơn hai mươi ngôi mộ.
Tất cả đều là mộ đất.
Thô sơ.
Thấp bé.
Mặc Táng Sinh bước lại gần một ngôi mộ cận nhất.
Trên gò đất trơ trọi.
Không có bia.
Không có chữ.
Không một vết khắc.
Hắn nhìn sang xung quanh.
Toàn bộ hơn hai mươi ngôi mộ đều như vậy.
Nơi này không có nhang khói.
Không có tàn tro.
Càng không có người viếng thăm.
Chỉ có sự lạnh lẽo cô độc tích tụ qua năm tháng.
Keng.
Hắc Quan sau lưng bỗng nhiên chuyển động.
Nó rung lên.
Tiếng rung rất nhẹ.
Rất khẽ.
Giống như một tiếng thở dài từ vạn cổ.
Mặc Táng Sinh đứng yên.
Hắn quan sát nghĩa địa này.
Tay hắn vẫn đặt trên dây đeo của cỗ quan tài đen.
Hắn im lặng.
Xoàn xoạt.
Xoàn xoạt.
Một âm thanh đơn điệu vang lên từ phía sau những gò đất.
Mặc Táng Sinh nhìn sang.
Giữa nghĩa địa cổ.
Có một bóng người đang chuyển động.
Đó là một thiếu nữ.
Nàng mặc một bộ áo vải màu xanh giản dị.
Tóc bới đơn giản bằng một thanh trúc.
Trên tay nàng cầm một cây chổi tre cũ kỹ.
Nàng đang quét lá.
Động tác của nàng rất chậm.
Rất đều đặn.
Xoàn xoạt.
Lá khô trên đất bị gom lại thành một đống nhỏ.
Nàng không hề quay đầu lại.
Dù Mặc Táng Sinh vác cỗ quan tài khổng lồ đứng ngay sau lưng.
Nàng vẫn quét.
Nhịp điệu không hề thay đổi.
Keng!
Hắc Quan trên vai Mặc Táng Sinh đột nhiên rung mạnh một nhịp.
Một luồng t.ử khí mỏng manh thoáng hiện rồi biến mất.
Xoàn xoạt——
Tiếng chổi tre bỗng nhiên dừng lại.
Thiếu nữ mặc thanh y khựng người.
Nàng buông lỏng tay cầm chổi.
Chậm rãi xoay người lại.
Nàng nhìn thẳng vào cỗ quan tài màu đen trên vai Mặc Táng Sinh.
Ánh mắt nàng không dời đi chỗ khác.
Nàng nhìn rất lâu.
Trong đôi mắt trong vắt kia, thoáng qua một tia ngạc nhiên.
Chỉ là ngạc nhiên.
Nàng không hề sợ hãi cỗ quan tài mang điềm xấu này.
Trong mắt nàng cũng không có sự tham lam khi nhìn thấy chí bảo Chư Thiên.
Nàng bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức bất thường.
Nàng mở miệng, giọng nói nhẹ như gió thoảng:
"Đã rất lâu..."
Nàng dừng lại một chút, nhìn sâu vào những hoa văn cổ xưa trên thân quan tài.
"Ta mới thấy nó."
Mặc Táng Sinh đứng đối diện nàng.
Hắn không buông lỏng cảnh giác.
T.ử khí xung quanh thiếu nữ này rất kỳ lạ.
Nó hòa làm một với nghĩa địa.
Hắn mở miệng, giọng trầm thấp:
"Đây là đâu?"
Mộ Thanh Y nhìn hắn, rồi lại nhìn những gò đất xung quanh.
"Nghĩa địa vô danh."
Nàng đáp.
Nàng nhìn cỗ quan tài đen, rồi nhìn thanh kiếm gỉ sét sau lưng hắn.
Nàng không hỏi tên hắn.
Nàng không quan tâm hắn từ đâu tới.
Nàng hỏi một câu khác:
"Ngươi cũng là người giữ mộ?"
Mặc Táng Sinh nhìn nàng.
Gương mặt hắn lạnh lùng như băng thạch.
Hắn lắc đầu.
"Ta chỉ đưa tang."
Nghe thấy ba chữ này, ngón tay của Mộ Thanh Y khẽ run lên.
Nàng nhìn hắn, ánh mắt phức tạp hơn một chút.
Nhưng nàng không hỏi thêm.
Mặc Táng Sinh cũng không lên tiếng.
Hai người đứng giữa những ngôi mộ không tên.
Không khí rơi vào im lặng.
Chỉ có gió từ tinh không tháo chạy qua các khe đá.
Lạnh buốt.
Mộ Thanh Y đi tới bên một ngôi mộ không tên.
Nàng cúi người, nhặt mấy cành cây khô rơi trên gò đất.
Nàng ném chúng sang một bên.
"Gia tộc của ta canh giữ nghĩa địa này đã nhiều đời."
Nàng nói, giọng nói không có chút thăng trầm cảm xúc.
"Từ khi ta sinh ra, ta đã ở đây."
"Canh giữ Con Đường Cổ này."
Mặc Táng Sinh bước theo hai bước.
"Không ai được rời đi sao?"
Mộ Thanh Y lắc đầu.
"Không được phép."
"Nhiệm vụ của gia tộc ta rất đơn giản."
"Chỉ ghi chép."
Nàng chỉ vào một cuốn sổ ra cũ nát dắt bên hông.
"Người đến, người đi, ghi lại một dòng."
"Chúng ta không tham gia tranh đấu của Chư Thiên."
"Chúng ta không can dự vào nhân quả vạn tộc."
Nàng quay đầu, nhìn chằm chằm vào Hắc Quan.
"Nhưng trong tổ huấn của gia tộc ta, có để lại một lời dặn."
"Lời dặn nhắc đến một cỗ quan tài."
"Nó màu đen."
"Nó mang theo cái c.h.ế.t của vạn vật."
Nàng nhìn Mặc Táng Sinh, trong mắt hiện lên một tia hỏi dò.
"Chính là thứ sau lưng ngươi."
Keng!
Hắc Quan bỗng nhiên phát ra một tiếng chuông nhỏ.
Tiếng chuông này không lớn.
Nhìn bề ngoài thì không có gì uy h.i.ế.p.
Nhưng ngay khi tiếng chuông vang lên.
Ầm!
Toàn bộ hơn hai mươi ngôi mộ không tên trong nghĩa địa đồng loạt rung chuyển.
Mặt đất dưới chân bọn họ nứt ra những đường rãnh nhỏ.
Bụi đất bay mù mịt.
Các gò đất như muốn sụp đổ.
Mộ Thanh Y nhìn thấy cảnh này, sắc mặt lần đầu tiên đại biến.
Nàng lùi lại một bước.
Sự bình tĩnh trên gương mặt nàng biến mất.
Nàng nhìn Mặc Táng Sinh, giọng nói run rẩy:
"Ngươi nghe thấy?"
Mặc Táng Sinh gật đầu.
"Nghe thấy."
Mộ Thanh Y hít một hơi thật sâu, nàng cố gắng đè nén sự kinh hoàng trong lòng.
Nàng nhìn cỗ quan tài đen với ánh mắt hoàn toàn khác.
"Tổ huấn nói, tiếng chuông của nó chỉ vang lên vì người c.h.ế.t."
"Và..."
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Chỉ có người được Hắc Quan chấp nhận, mới có thể nghe được tiếng chuông này."
"Ngươi là chủ nhân của nó."
Mặc Táng Sinh không giải thích.
Hắn biết mình không phải chủ nhân.
Hắn chỉ là người vác nó đi qua các thời đại mà thôi.
Rắc!
Bầu trời phía trên nghĩa địa đột nhiên nứt ra một cái khe lớn.
Một luồng áp lực kinh người từ trên cao ập xuống.
Sương mù xám bị thổi bay sạch sẽ.
Vù vù vù!
Mười luồng sáng mạnh mẽ từ trong khe nứt bước ra.
Mười vị Hóa Thần đại năng.
Bọn họ đứng trên hư không, bao vây toàn bộ nghĩa địa vô danh này.
Đi đầu là một trưởng lão mặc t.ử y.
Tóc lão màu bạc, ánh mắt đầy sát ý.
Lão nhìn xuống, lập tức khóa c.h.ặ.t vào bóng dáng vác quan tài của Mặc Táng Sinh.
"Mặc Táng Sinh!"
Trưởng lão t.ử y lên tiếng, giọng nói như sấm sét nổ vang giữa tinh không.
"Ngươi quả nhiên ở đây!"
Mười vị Hóa Thần đồng thời ra tay, bố trí trận pháp, phong tỏa toàn bộ khu vực này.
Không gian xung quanh cứng ngắc như thép nguội.
Không thể dịch chuyển.
Không thể chạy trốn.
Trưởng lão t.ử y cười lạnh, ánh mắt nhìn vào Hắc Quan tràn đầy vẻ tham lam.
"Hắc Quan của Người Đưa Tang..."
"Quy Khương Thánh Địa chúng ta muốn có nó."
Lão chỉ tay vào Mặc Táng Sinh.
"Bắt sống hắn!"
"Đoạt lấy quan tài!"
Sát lực từ trên trời đè xuống khiến đất đá xung quanh nghĩa địa bắt đầu vỡ vụn.
Mười vị Hóa Thần đại năng chuẩn bị lao xuống.
Đúng lúc này.
Mộ Thanh Y bước lên một bước.
Nàng đi tới trước mặt Mặc Táng Sinh.
Nàng giơ cây xẻng sắt nhỏ vốn dùng để sửa mộ lên, cắm phập xuống đất.
Một tiếng "bịch" vang lên khẽ khàng.
Nhưng nó lại cắt ngang luồng áp lực của mười vị Hóa Thần.
Mộ Thanh Y ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Gương mặt nàng quay lại sự bình tĩnh ban đầu.
Nàng nói, giọng nói không lớn, nhưng truyền vào tai tất cả mọi người:
"Đừng đ.á.n.h nhau ở nghĩa địa."
Trưởng lão t.ử y ở trên cao nghe thấy, khựng lại một chút.
Lão nhìn xuống Mộ Thanh Y.
Lão cảm nhận tu vi của nàng.
Không có linh lực.
Không có đạo vận.
Hoàn toàn là một phàm nhân bình thường.
Lão cười nhạt, trong mắt tràn đầy sự khinh miệt.
"Một con kiến hôi giữ mộ, cũng dám quản việc của Quy Khương Thánh Địa?"
Lão phất tay.
"Cút ra một bên, nếu không ta sẽ cho ngươi chôn cùng hắn!"
Mộ Thanh Y không lùi.
Nàng chỉ nhìn lão, ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc.
Nàng không thèm tranh luận với vị trưởng lão kia.
Mộ Thanh Y xoay người, giơ tay chỉ về phía khu rừng sương mù phía trước.
Nơi đó có một con đường nhỏ ẩn hiện.
Nàng nhìn mười vị Hóa Thần, rồi nhìn Mặc Táng Sinh.
"Muốn g.i.ế.c."
Nàng nhàn nhạt nói.
"Thì vào trong."
Nói xong, nàng nhấc cây xẻng lên, đi trước bước vào con đường nhỏ kia.
Mặc Táng Sinh không do dự, vác quan tài bước theo sau nàng.
Trưởng lão t.ử y hừ lạnh một tiếng:
"Giả thần giả quỷ! Đuổi theo!"
Mười vị Hóa Thần đại năng hạ xuống mặt đất, bám sát phía sau bọn họ.
Đi hết con đường nhỏ bước qua màn sương mù hồng dày đặc.
Trước mắt bọn họ hiện ra một khung cảnh hoàn toàn khác.
Một ngôi làng cổ kính hiện ra.
Khắp nơi ngập tràn hoa đào rơi rụng.
Linh khí ở nơi này nồng đậm đến mức hóa thành sương mù mờ ảo, hít một hơi liền thấy sảng khoái.
Giống như một nơi tiên cảnh đào nguyên ẩn thế, tách biệt với thế gian tàn khốc.
Trưởng lão t.ử y nheo mắt nhìn xung quanh.
"Linh khí thật nồng đậm."
Một vị trưởng lão phía sau nói nhỏ: "Nơi này có vẻ là một vùng đất bảo địa thượng cổ."
Ai cũng tưởng bọn họ đã bước vào một nơi tiên gia phúc địa.
Mặc Táng Sinh là người đầu tiên bước qua cổng thôn bằng đá.
Hắn giẫm lên những cánh hoa đào trên mặt đất.
Quy Khương Thánh Địa mười vị đại năng áp sát ngay sau lưng hắn, v.ũ k.h.í trong tay bọn họ đã sẵn sàng bộc phát thần thông.
Mộ Thanh Y đi cuối cùng, nàng lặng lẽ đóng cánh cửa gỗ của cổng thôn lại.
Keng! Keng! Keng!
Ngay khi bước vào trong làng, Hắc Quan trên vai Mặc Táng Sinh đột nhiên rung lên một cách điên cuồng.
Nó chuyển động mạnh đến mức làm trường bào của hắn tung bay.
Tiếng chuông tang vang lên dồn dập trong đầu hắn.
Nó như một con dã thú ngửi thấy mùi m.á.u tươi, đang gầm rú đòi lao ra ngoài.
Mặc Táng Sinh nắm c.h.ặ.t dây đeo quan tài.
Hắn cảm nhận được.
Dưới lớp linh khí nồng đậm như tiên cảnh này.
Là vô số luồng khí tức hỗn loạn, bẩn thỉu và thối rữa đang đan xen vào nhau.
Rất nhiều khí tức.
Hàng ngàn, hàng vạn luồng khí tức ẩn giấu dưới lòng đất, trong những căn nhà tranh, sau những gốc đào.
Nơi này không phải tiên cảnh.
Nơi này là một cái hố chôn khổng lồ.
Hắn đi vào giữa làng.
Dân làng xung quanh bắt đầu xuất hiện.
Có những lão nông đang cầm cuốc cày ruộng, nhìn thấy người lạ liền dừng lại, nở nụ cười hiền hậu.
Có những đứa trẻ đang chạy nhảy đuổi bắt bướm trên đường làng, tiếng cười giòn tan vang vọng.
Bên trong một cái đình nhỏ, mấy ông lão râu tóc bạc phơ đang ngồi uống trà, vừa nói chuyện vừa cười nói vui vẻ.
Tất cả mọi thứ đều quá bình thường.
Bình thường đến mức giống như một ngôi làng phàm nhân yên bình nhất Chư Thiên.
Nhưng Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh lại rung động dữ dội nhất từ trước đến nay.
Nó muốn mở ra.
Nó muốn nuốt chửng nơi này.
Mười vị Hóa Thần của Quy Khương Thánh Địa cũng nhận ra điều bất thường.
Bọn họ nhìn những dân làng kia.
Những người này hoàn toàn không có tu vi, nhưng đối mặt với mười vị Hóa Thần đại năng đầy sát lực, bọn họ lại không hề sợ hãi.
Bọn họ vẫn cười.
Nụ cười đều đặn, góc độ giống hệt nhau.
Mặc Táng Sinh dừng bước giữa đường làng.
Hắn nhìn khắp ngôi làng một lượt.
Nhìn những nụ cười kia.
Nhìn những đứa trẻ không bao giờ biết mệt.
Hắn chậm rãi mở miệng, giọng nói lạnh lẽo vang lên:
"Không phải nơi này không có người c.h.ế.t."
Trưởng lão t.ử y cau mày: "Ngươi nói bậy bạ gì đó?"
Mặc Táng Sinh không nhìn lão.
Hắn nhìn vào lòng đất dưới chân mình, rồi nhìn những căn nhà tranh kia, nói tiếp:
"Mà là..."
"Người c.h.ế.t chưa từng được chôn."
Cả ngôi làng đột nhiên yên lặng.
Gió từ tinh không ngừng thổi.
Những cánh hoa đào đang bay lượn giữa không trung bỗng nhiên khựng lại, rơi thẳng xuống đất một cách cứng nhắc.
Tiếng cười đùa của lũ trẻ biến mất.
Tiếng nói chuyện của các ông lão uống trà tắt ngấm.
Nụ cười trên gương mặt của tất cả dân làng xung quanh đồng loạt cứng lại.
Cơ mặt bọn họ co giật một cái, rồi giữ nguyên góc độ vặn vẹo đó.
Ánh mắt của toàn bộ dân làng trong một khoảnh khắc trở nên trống rỗng, đen ngòm như hai cái lỗ sâu hoắm.
Bọn họ quay đầu lại.
Đồng loạt nhìn về phía Mặc Táng Sinh.
Không khí ngột ngạt đến mức mười vị Hóa Thần đại năng cũng thấy da đầu tê dại.
Cộc.
Cộc.
Một tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ bên trong cái đình làng phủ đầy hoa đào.