Một ông lão mặc áo vải xám bước ra ngoài.

Tóc ông bạc trắng, da mặt nhăn nheo như vỏ cây già.

Ông không nhìn mười vị Hóa Thần của Quy Khương Thánh Địa.

Ông chỉ nhìn chằm chằm vào cỗ Hắc Quan khổng lồ trên vai Mặc Táng Sinh.

Đôi mắt ông lão vốn trống rỗng, lúc này đột nhiên đỏ hoe.

Nước mắt đục ngầu từ khóe mắt chảy xuống, lăn dài trên những nếp nhăn sâu hoắm.

Ông dừng lại trước mặt Mặc Táng Sinh cách ba bước.

Ông lão khẽ cúi đầu, sống lưng còng xuống gần như chạm đất.

Giọng ông khàn khàn, run rẩy, mang theo một sự giải thoát từ ngàn năm:

"Người đưa tang..."

"Cuối cùng ngài cũng tới."

CHƯƠNG 4: THÔN TRƯỜNG SINH KHÔNG CÓ NGƯỜI SỐNG

Bình minh giáng lâm.

Ánh sáng vàng nhạt bao phủ lấy toàn bộ Thôn Trường Sinh.

Hương đào thoang thoảng.

Hoa đào ở đây nở rộ quanh năm, từng cánh hoa mỏng manh chao lượn giữa không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống những mái nhà tranh cổ kính.

Bên ngoài đầu làng, tiếng cười đùa vang lên giòn tan.

Một đám trẻ con đang đuổi bắt nhau trên bãi cỏ, đôi má đứa nào cũng hồng hào như quả đào chín.

Xa hơn một chút, trên những thửa ruộng bậc thang, mấy lão nông đang khom lưng làm việc, động tác thuần thục, nhịp nhàng.

Dưới gốc cây đào cổ thụ giữa làng, vài cụ già tóc bạc phơ đang thong thả ngồi uống trà, vừa đ.á.n.h cờ vừa cười nói vui vẻ.

Khói bếp lơ lửng.

Gà gáy ch.ó sủa.

Không khí thanh bình, tĩnh tại đến mức khó tin.

Giống như một bức tranh đào nguyên tách biệt với hồng trần thế tục.

Mặc Táng Sinh vác cỗ quan tài màu đen trên vai, lặng lẽ bước đi trên con đường lát đá nhỏ hẹp.

Hắn không nói gì.

Gương mặt vẫn lạnh lùng, tịch mịch như một hồ nước đóng băng.

Keng.

Keng.

Hắc Quan sau lưng hắn vẫn duy trì một nhịp điệu rất khẽ, rung lên nhè nhẹ theo từng bước chân.

Ánh mắt Mặc Táng Sinh lướt qua từng người phàm trong thôn.

Hắn quan sát những đứa trẻ đang nhảy nhót.

Hắn nhìn những lão nông đang cuốc đất.

Hắn nhìn những cụ già đang nhấp chén trà nóng.

Nơi này quá hoàn mỹ.

Hoàn mỹ đến mức không tìm ra một chút tỳ vết nào của nhân gian khổ ải.

Nhưng trong lòng hắn, một cảm giác bất an mờ nhạt bắt đầu dâng lên.

Mộ Thanh Y lặng lẽ đi bên cạnh hắn, chiếc chổi tre cầm trên tay, ánh mắt nhìn bóng lưng hắn đầy phức tạp.

Rắc!

Bầu trời trong xanh phía trên Thôn Trường Sinh đột ngột xuất hiện một vết nứt đen kịt, kéo dài hàng vạn dặm.

Không gian nứt vỡ.

Vù vù vù!

Mười luồng hào quang rực rỡ từ trong khe nứt không gian điên cuồng lao xuống.

Áp lực ngập trời chấn động vạn dặm hư không.

Quy Khương Thánh Địa, mười vị Hóa Thần đại năng rốt cuộc đã giáng lâm.

Dẫn đầu là vị trưởng lão mặc t.ử y, tóc bạc phơ, quanh thân quấn quýt vạn đạo lôi đình.

Bọn họ đáp xuống, lập tức di chuyển thành một trận pháp khổng lồ, bao vây toàn bộ Thôn Trường Sinh vào góc c.h.ế.t.

Bức màn linh lực màu tím sậm dâng lên, khóa c.h.ặ.t mọi lối ra vào.

Trưởng lão t.ử y đứng lơ lửng giữa hư không, lão hít một hơi thật sâu.

Linh khí nồng đậm tràn vào l.ồ.ng n.g.ự.c.

Ánh mắt lão lập tức bừng sáng, tràn đầy vẻ kích động và kinh hãi.

"Linh khí hóa sương!"

"Đạo vận tự nhiên!"

"Nơi này..."

Trưởng lão t.ử y run rẩy, trong mắt b.ắ.n ra những tia sáng tham lam tột độ.

Lão lập tức quay sang chín vị trưởng lão còn lại, ra lệnh bằng giọng điệu không thể nghi ngờ:

"Phong tỏa toàn diện ngôi làng này cho ta!"

"Bật đại trận cấp cao nhất!"

"Một con ruồi cũng không được phép rời khỏi đây!"

Trưởng lão t.ử y hạ xuống mặt đất, tiếng cười lớn vang vọng khắp đường làng:

"Ha ha ha!"

"Trời trợ Quy Khương Thánh Địa ta!"

"Không ngờ danh tiếng Thôn Trường Sinh bấy lâu nay là thật!"

Lão vuốt râu, ánh mắt đảo qua đám dân làng đang ngơ ngác xung quanh, tràn đầy vẻ đắc ý.

"Tìm thấy Mặc Táng Sinh, lại còn tìm được phúc địa trường sinh thượng cổ này!"

"Đây là cơ duyên tối cao!"

Mặc Táng Sinh đứng cách đó mười bước, hắn vác Hắc Quan, thần sắc vẫn bình tĩnh như cũ.

Hắn nhìn dân làng.

Hắn nhìn những cái cây đào.

Hắn nhìn vào đất đá dưới chân.

Nhưng hắn không nhìn bất kỳ món bảo vật hay linh khí nào ở nơi này.

Trưởng lão t.ử y bước tới, nhìn thẳng vào Mặc Táng Sinh với vẻ chế giễu:

"Ngươi vác quan tài đến đây, là muốn tự chọn chỗ chôn cho mình sao?"

Lão dang hai tay, nhìn ngắm ngôi làng ngập tràn hoa đào.

"Nhìn xem, linh khí nơi đây có thể giúp người phàm trường thọ, giúp tu sĩ kéo dài thọ nguyên vạn năm!"

"Đây chính là tiên cảnh!"

Mặc Táng Sinh nhìn lão một cái.

Rất nhạt.

Hắn chậm rãi xoay người, mắt hướng về phía những căn nhà tranh hoang phế ở góc làng.

"Đây là tiên cảnh." Trưởng lão t.ử y lặp lại, giọng đầy tự phụ.

"Đây là nghĩa địa." Mặc Táng Sinh đáp.

Hắn thu hồi tầm mắt, giọng nói không chút hơi ấm.

Hai người đứng chung một mảnh đất, nhìn cùng một ngôi làng.

Nhưng trong mắt họ, đó là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Cộc.

Cộc.

Từ hướng đình làng giữa thôn, một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một nam t.ử có khuôn mặt rất trẻ, nhìn qua chỉ khoảng độ mươi tuổi, đường nét thư sinh, tuấn tú.

Nhưng vóc dáng của người này lại hơi còng xuống.

Từng bước đi vô cùng nặng nề, trì trệ.

Đặc biệt là ánh mắt của hắn.

Đó không phải là ánh mắt của một thanh niên trẻ tuổi đầy sức sống.

Mà là một đôi mắt đục ngầu, mệt mỏi, chứa đựng sự tang tóc và chán chường của vạn cổ thời gian.

Trưởng thôn của Thôn Trường Sinh.

Đám dân làng xung quanh nhìn thấy hắn xuất hiện, liền tự động dạt sang hai bên, cúi đầu kính cẩn.

Trưởng thôn đi đến trước mặt Mặc Táng Sinh.

Hắn không nhìn mười vị Hóa Thần đại năng đang đăm đăm sát khí của Quy Khương Thánh Địa.

Ánh mắt hắn chỉ dán c.h.ặ.t vào cỗ Hắc Quan khổng lồ màu đen xám sau lưng Mặc Táng Sinh.

Vành mắt trưởng thôn đột nhiên đỏ hoe.

Khóe môi hắn mím c.h.ặ.t, cơ mặt co giật kịch liệt.

Hắn muốn há miệng nói cái gì đó.

Hắn muốn hét lên.

Nhưng cuối cùng, hắn lại chọn sự im lặng.

Trưởng thôn tiến lên một bước, quỳ một gối xuống, hướng về phía Mặc Táng Sinh và cỗ Hắc Quan, cúi đầu thật sâu.

Cúi đầu đến mức trán chạm sát vào những cánh hoa đào dập nát trên mặt đất.

Kính cẩn.

Tuyệt vọng.

Mộ Thanh Y đứng ở đầu đình làng, nàng nhìn bóng lưng của trưởng thôn, rồi lại nhìn Mặc Táng Sinh.

Nàng khẽ tiến lại gần hắn, giọng nói nhỏ như muỗi kêu vang lên giữa tiếng gió thổi qua rặng đào:

"Tám trăm năm trước, Thôn Trường Sinh từng gặp phải một trận đại nạn diệt vong."

Mặc Táng Sinh lắng nghe, không một lời ngắt quãng.

"Khi đó, cả ngôi làng sắp sửa biến thành tro bụi, toàn bộ dân làng đứng trước bờ vực cái c.h.ế.t." Mộ Thanh Y nói tiếp, trong giọng nói mang theo một sự chua xót mờ nhạt. "Đúng lúc tuyệt vọng nhất, có một vị đại năng thần bí đi ngang qua nơi này."

Nàng cúi đầu nhìn cây chổi tre trong tay.

"Người đó đã thi triển một môn thần thông tối cao, phong ấn toàn bộ ngôi làng lại."

"Sau đêm đó, đại nạn biến mất."

"Và từ đó về sau, Thôn Trường Sinh không còn ai phải c.h.ế.t nữa."

"Người già không c.h.ế.t, trẻ con không lớn, người bệnh không tiêu vong."

Nàng ngước lên nhìn đám trẻ đang đứng ngơ ngác cách đó không xa.

"Ban đầu, tất cả mọi người đều phát điên vì vui mừng. Họ lập đền thờ vị đại năng kia, ngày đêm bái tế, nghĩ rằng mình đã đạt được ân tứ trường sinh vĩ đại nhất thế gian."

Mộ Thanh Y cười lạnh một tiếng, tiếng cười tràn đầy sự châm biếm.

"Nhưng mấy trăm năm qua đi, họ mới phát hiện ra sự thật."

"Đó không phải là ân tứ."

"Đó là lời nguyền vĩnh hằng."

Quy Khương Thánh Địa mười vị trưởng lão hoàn toàn không quan tâm đến những gì Mộ Thanh Y nói.

Ánh mắt bọn họ lúc này đều đổ dồn vào dân làng Thôn Trường Sinh.

"Này, ngươi tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Một vị trưởng lão Hóa Thần tóm lấy một lão nông gần đó, quát hỏi.

Lão nông run rẩy đáp: "Bẩm thượng tiên... lão phu năm nay... tám trăm ba mươi tuổi."

Vị trưởng lão kia kiểm tra cốt tủy của lão nông, sắc mặt lập tức thay đổi, quay sang trưởng lão t.ử y:

"Đại trưởng lão! Cốt tủy của hắn hoàn toàn là của một phàm nhân phế vật, không hề có một chút tu vi nào!"

"Nhưng thọ nguyên của hắn... thực sự đã sống hơn tám trăm năm!"

"Bọn họ thực sự không già, không c.h.ế.t!"

Oanh!

Toàn bộ tu sĩ Quy Khương Thánh Địa đều động lòng tham.

Trường sinh bất t.ử mà không cần tu luyện, đây là nghịch thiên cải mệnh đến mức nào?

Nếu mang bí mật này về Thánh địa, Quy Khương Thánh Địa sẽ lập tức trở thành thế lực đệ nhất Chư Thiên, vạn cổ bất hủ!

Chương 4 - Thôn Trường Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia