CHƯƠNG 8: NHẤT QUAN TÁNG LUÂN HỒI

Keng vạn trượng——

Tiếng chuông tang bộc phát.

Mật thất dưới từ đường triệt để sụp đổ.

Cạch.

Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh hoàn toàn mở rộng.

Không còn là một tấc.

Không còn là hai tấc.

Cửa quan đen kịt x.é to.ạc ra, lộ ra khoảng không u minh vô tận bên trong.

Hưu hưu hưu!

Hỗn Độn Kiếm Khí thô bạo như cuồng long, điên cuồng tràn ngập toàn bộ mật thất.

Đất đá vụn rớt xuống chưa chạm đất đã hóa thành tro bụi.

Không gian xung quanh rạn nứt lộ ra những khe rãnh đen ngòm.

Luân Hồi Đồng Hồ khổng lồ trên tế đàn bắt đầu chao đảo dữ dội.

Quang mang xám bạc trên mặt đá nhấp nháy điên cuồng, lộ rõ sự bất ổn định.

Đạo Linh già nua trợn to hai mắt đá.

Lão cảm nhận được sức mạnh chôn cất tuyệt đối, thân ảnh hư ảo lùi liên tiếp ba bước.

"Năng lượng này..."

Lão run rẩy.

Mặc Táng Sinh không nói một lời.

Hắn vác c.h.ặ.t cỗ quan tài gỗ đen đã mở rộng, tay phải cầm Táng Thiên Kiếm, chậm rãi bước tới.

Hắn đi qua đống đổ nát.

Không nhìn Quy Khương Thánh Địa mười vị Hóa Thần đang hoảng loạn.

Không nhìn hàng trăm dân làng đang quỳ rạp dưới đất khóc than.

Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối, chỉ đóng đinh vào cỗ Luân Hồi Đồng Hồ đá cổ thụ trước mặt.

Mục tiêu.

Đã khóa c.h.ặ.t.

Đạo Linh đứng trước cỗ đồng hồ đang nứt nẻ, nhìn Hỗn Độn Kiếm Khí áp sát, gương mặt già nua bỗng nhiên lộ ra một nụ cười t.h.ả.m hại.

Lão nhìn Mặc Táng Sinh, giọng nói khàn đặc vang lên giữa mật thất chấn động:

"Chủ nhân năm xưa của ta..."

"Hắn không cố ý hại những phàm nhân này."

Mặc Táng Sinh bước chân không dừng.

Hắn lắng nghe.

"Năm đó hắn bị truy sát đến đường cùng, long đong lết cái xác tàn tạ tới đây." Đạo Linh nghẹn ngào, hư ảnh run rẩy. "Hắn kích hoạt ta, khóa c.h.ặ.t thời gian ngôi làng, chỉ vì muốn bảo vệ ta không rơi vào tay kẻ thù."

"Hắn không ngờ được."

"Trận pháp phong ấn sau khi hắn c.h.ế.t liền mất đi sự khống chế."

"Nó tự vận hành, biến thành một cái l.ồ.ng giam vĩnh hằng."

Đạo Linh nhìn bàn tay hư ảo của mình, trong mắt đầy vẻ mỏi mệt vạn năm:

"Ta bị ép buộc phải canh giữ nơi này suốt tám trăm năm."

"Không thể tự hủy bản thể."

"Không thể dừng cỗ kim đồng hồ quay ngược này lại."

"Dân làng là tù nhân của thời gian."

Lão gục đầu xuống.

"Mà ta, chính là tù nhân của cỗ Luân Hồi Đồng Hồ này."

Lão không muốn hại người.

Lão cũng muốn kết thúc.

Mặc Táng Sinh dừng bước trước tế đàn.

Kiếm khí màu xám tro quanh thân hắn rít gào, thổi bay sương mù hồng nhạt vây quanh.

Hắn lặng lẽ lắng nghe câu chuyện của Đạo Linh.

Trong đôi mắt tĩnh lặng như nước giếng cổ của hắn, không có sự tức giận trách móc.

Cũng không có sự thương hại thừa thãi.

Hắn là Người Đưa Tang.

Hắn chỉ chịu trách nhiệm chôn cất những thứ đã đến lúc phải nằm xuống.

"Sai."

Mặc Táng Sinh nhìn khuôn mặt đá xám của cỗ đồng hồ cổ, chậm rãi mở miệng.

Giọng hắn lạnh lùng, dứt khoát:

"Thì phải kết thúc."

Hắn giơ thanh Táng Thiên Kiếm gỉ sét lên ngang tầm mắt.

Oanh!

Kiếm ý cuồn cuộn bộc phát vạn trượng, hóa thành một bức màn xám khổng lồ, triệt để bao phủ lấy toàn bộ cỗ Luân Hồi Đồng Hồ và tế đàn đá vào bên trong.

Không cho nó bất kỳ đường lui nào.

"Bảo vật sắp nát rồi!"

"Không được hủy nó! Đó là cơ duyên trường sinh!"

Trưởng lão t.ử y của Quy Khương Thánh Địa bị cụt mất một tay, lúc này nhìn thấy kiếm ý của Mặc Táng Sinh muốn phong sát cỗ đồng hồ, lập tức điên cuồng gầm rú.

Lý trí của lão đã bị sự tham lam thiêu rụi hoàn toàn.

Lão nhìn chín vị trưởng lão Hóa Thần còn lại, gầm lên như một con thú dữ:

"Đồng loạt xuất thủ cho ta!"

"G.i.ế.c tên vác quan tài kia! Cướp lấy cỗ đồng hồ đá!"

Chín vị Hóa Thần đại năng c.ắ.n răng, c.ắ.n nát đầu lưỡi phun ra huyết miện, phát động bí pháp cấm kỵ cấp cao nhất của Thánh địa.

Trưởng lão t.ử y mắt đỏ ngầu, đột nhiên nhìn về phía hàng trăm dân làng đang quỳ dưới đất, lão đưa tay trái còn lại chộp tới, muốn dùng tính mạng của họ để tế trận, ép buộc Đạo Linh bộc phát năng lượng.

"Một lũ kiến hôi, c.h.ế.t đi để cống hiến cho Thánh địa!"

Mặc Táng Sinh vẫn đứng quay lưng về phía bọn họ.

Hắn không hề quay đầu lại.

Chỉ hời hợt vung tay trái ra phía sau, c.h.é.m ra một kiếm tùy ý.

Xoẹt——

Một vệt kiếm khí xám tro hình bán nguyệt sắc bén tột cùng xé rách không khí bay ra.

Ầm!

Một kiếm này mang theo sức mạnh nặng nề của Hắc Quan, hóa thành một bức tường kiếm khí dày đặc mười trượng, trực tiếp oanh kích, đ.á.n.h văng toàn bộ mười vị Hóa Thần đại năng ra ngoài tế đàn, nện mạnh vào vách đá.

Máu tươi phun ra như suối.

Trong mắt Mặc Táng Sinh.

Đám người Quy Khương Thánh Địa này, sớm đã không còn tư cách khiến hắn phải bận tâm chú ý nữa.

Hắn xoay người lại, đối diện với Luân Hồi Đồng Hồ.

Tay phải siết c.h.ặ.t chuôi Táng Thiên Kiếm gỉ sét.

Chém xuống!

Nhất kiếm.

Nhạt nhẽo.

Bình thường.

Nhưng nhát kiếm này c.h.é.m ra, không nhắm vào thân thể cốt nhục của Đạo Linh.

Cũng không nhắm vào linh hồn mục nát của bất kỳ ai.

Mà nó c.h.é.m thẳng vào sợi dây xích Đạo Tắc Luân Hồi vô hình đang trói buộc Thôn Trường Sinh suốt tám trăm năm qua.

Rắc rắc rắc răng rắc!

Cột sáng thời gian xám bạc bao quanh tế đàn nháy mắt xuất hiện những vết nứt khổng lồ.

Kim đồng hồ bằng đá đang quay ngược điên cuồng bỗng nhiên khựng lại.

Tạch...

Nó đứng yên tại chỗ, không thể di chuyển thêm một ly nào nữa.

Thời gian trong mật thất hoàn toàn đông cứng.

Toàn bộ không gian, vạn vật, tiếng khóc than của dân làng, tiếng gầm rú của trưởng lão Quy Khương...

Tất cả đều lặng đi trong một nhịp thở.

Sự đứng yên tuyệt đối.

Giữa không gian đứng yên xám xịt của kiếm ý.

Đạo Linh già nua lơ lửng trên tế đàn, lão cúi đầu nhìn cỗ Luân Hồi Đồng Hồ đã xuất hiện vô số vết nứt chi chít, rỉ m.á.u đen kịt.

Lão không còn tức giận.

Cũng không còn sợ hãi hay điên cuồng gầm rú như trước.

Gương mặt hư ảo của lão thả lỏng ra, hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản chưa từng có.

Lão ngước mắt nhìn Mặc Táng Sinh.

Lão chắp hai tay hư ảo lại trước n.g.ự.c, hướng về phía vị thiếu niên vác quan tài kia, cúi đầu thật sâu.

"Cảm ơn."

Giọng lão nhẹ như gió thoảng, vang lên trong thức hải của Mặc Táng Sinh.

"Tám trăm năm qua..."

"Ta cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi."

Hưu.

Thân ảnh hư ảo của Đạo Linh bắt đầu hóa thành vạn điểm ánh sáng mờ nhạt, chậm rãi tan biến vào không trung mật thất.

Khép lại số phận vạn năm của một linh vật viễn cổ.

Oanh!

Ngay khi Đạo Linh tiêu tán, cỗ Luân Hồi Đồng Hồ khổng lồ mất đi toàn bộ Đạo Tắc bảo vệ, lập tức rạn nứt thành trăm mảnh đá vụn lơ lửng.

Hắc Quan bên cạnh Mặc Táng Sinh bộc phát ra lực hút kinh hoàng nhất từ trước đến nay.

Vù vù vù!

Một luồng gió xoáy Hỗn Độn màu đen kịt từ trong lòng quan tài tràn ra, quấn c.h.ặ.t lấy toàn bộ những mảnh vỡ của Luân Hồi Đồng Hồ đá cổ thụ.

Chiếc đồng hồ đá khổng lồ mất đi trọng lực, chậm rãi bay lên không trung, rồi từng chút một bị hút thẳng vào bên trong khoảng không u minh vô tận của Hắc Quan.

Keng vạn trượng——

Chương 8 - Thôn Trường Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia