Từ nhỏ đã tiếp xúc với t.ử khí và các loại trận pháp phong ấn cổ xưa.
Nàng nhạy bén hơn bất kỳ vị Hóa Thần nào ở đây.
Nàng nhận ra.
Các bánh răng bằng đá khổng lồ của chiếc đồng hồ đang quay ngược một cách không hề tự nhiên.
Có sự cưỡng ép.
Có vật cản trở.
Ánh mắt nàng dời về phía trung tâm của mặt đồng hồ.
Ngay tại trục xoay chính.
Có một viên tinh thạch màu đen bóng, to bằng nắm tay, đang ghim c.h.ặ.t vào đó.
Nó không thuộc về chiếc đồng hồ.
Chính viên tinh thạch đen đó đang liên tục tỏa ra sức mạnh phong ấn, duy trì lời nguyền bất t.ử của ngôi làng, đồng thời cung cấp năng lượng cho Đạo Linh.
Nếu phá vỡ viên tinh thạch đó.
Phong ấn sẽ nứt.
Đạo Linh sẽ lập tức suy yếu.
Mộ Thanh Y không chần chừ, nàng hét lớn về phía Mặc Táng Sinh, giọng trong trẻo vang vọng khắp mật thất:
"Mặc Táng Sinh!"
"Nhìn trục giữa Đồng Hồ!"
"Viên tinh thạch màu đen! Đó là lõi phong ấn!"
Mặc Táng Sinh nghe thấy, ánh mắt lập tức sắc như d.a.o, khóa c.h.ặ.t vào vị trí trung tâm của cỗ đồng hồ đá.
Hắn thấy rồi.
"Lõi phong ấn?"
Trưởng lão t.ử y của Quy Khương Thánh Địa cũng nghe thấy tiếng hét của Mộ Thanh Y.
Lão lập tức quay đầu nhìn về phía viên tinh thạch.
Trong mắt lão hiện lên sự điên cuồng.
Lão biết Luân Hồi Đồng Hồ đang bị Hắc Quan uy h.i.ế.p, sắp sửa nứt vỡ.
Nếu để Mặc Táng Sinh phá hủy nó, lão sẽ mất trắng cơ duyên trường sinh.
"Không ai được phép hủy nó!"
Trưởng lão t.ử y gầm lên.
Lão phớt lờ sinh t.ử của mười vị Hóa Thần đang thoi thóp xung quanh.
Lão phớt lờ tiếng khóc than của dân làng dưới đất.
Lão hóa thành một vệt tím, lao thẳng về phía tế đàn.
Đúng lúc đó, một ông lão dân làng vô tình bị cuốn vào trận pháp, vấp ngã ngáng đường lão.
"Cút!"
Trưởng lão t.ử y gầm lên tàn nhẫn.
Lão không vòng qua.
Lão trực tiếp tung một cước, đá bay ông lão về phía dòng chảy thời gian đang vặn vẹo của Đạo Linh.
Lấy mạng phàm nhân làm lá chắn cản đường!
"A!"
Ông lão dân làng thét lên đau đớn.
Cơ thể ông rơi vào vòng xoáy thời gian, nháy mắt hóa thành một bộ xương khô, rồi xương khô cũng vỡ vụn thành bột phấn.
Linh hồn mục nát hoàn toàn tiêu tán.
Trưởng lão t.ử y mượn lực đẩy đó, lao v.út lên không trung, bàn tay hóa thành vuốt rồng tóm thẳng vào viên tinh thạch đen trên mặt đồng hồ.
"Trường sinh là của Quy Khương Thánh Địa!"
Dưới đất.
Mặc Táng Sinh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó.
Đôi mắt hắn lạnh lẽo đến cùng cực.
Lần đầu tiên kể từ khi bước vào Thôn Trường Sinh.
Sát ý thật sự bùng nổ trong mắt Người Đưa Tang.
Vút!
Mặc Táng Sinh biến mất tại chỗ.
Không ai kịp thấy hắn di chuyển thế nào.
Chỉ thấy một tia kiếm quang màu xám xịt, x.é to.ạc không gian, vượt qua mọi rào cản của thời gian và pháp bảo.
Hắn không c.h.é.m về phía Đạo Linh.
Hắn không c.h.é.m về phía Luân Hồi Đồng Hồ.
Hắn c.h.é.m thẳng vào người Trưởng lão t.ử y.
Nhanh.
Chuẩn xác.
Không có chút do dự.
Vuốt rồng của lão trưởng lão chỉ còn cách viên tinh thạch đen chưa tới nửa tấc.
Phập!
Một kiếm đi qua.
Máu tươi b.ắ.n tung tóe lên bề mặt lạnh ngắt của Luân Hồi Đồng Hồ.
"Aaaaa!"
Trưởng lão t.ử y phát ra một tiếng gào thét thê lương tột độ.
Cánh tay phải của lão, từ vai trở xuống, đã bị cắt đứt phăng.
Cánh tay đứt lìa bay lên không trung, rồi rơi uỵch xuống nền tế đàn.
Máu phun ra như suối, nhuộm đỏ cả một khoảng không gian.
Quy Khương Thánh Địa kinh hãi.
Tất cả các Hóa Thần còn sống sót đều đứng c.h.ế.t trân, da đầu run lên bần bật.
Bọn họ không ngờ một kiếm của tên vác quan tài lại sắc bén đến mức phớt lờ mọi thần thông hộ thể của một Hóa Thần hậu kỳ.
Trưởng lão t.ử y ôm lấy mỏm vai cụt, lùi lại mười mấy bước, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.
Lão nhìn Mặc Táng Sinh, trong mắt toàn là sự oán độc và sợ hãi.
Mặc Táng Sinh chậm rãi thu kiếm.
Mũi kiếm gỉ sét nhỏ xuống một giọt m.á.u Hóa Thần.
Hắn nhìn lão, giọng nói không có chút hơi ấm:
"Tham niệm."
"Đáng c.h.ế.t."
Xèo... Xèo...
Máu của Hóa Thần văng lên mặt Luân Hồi Đồng Hồ.
Viên tinh thạch đen bị m.á.u tươi kích thích, đột ngột nhấp nháy liên tục.
Vết nứt trên mặt đồng hồ đá bắt đầu lan rộng ra.
Đạo Linh già nua đứng trên tế đàn thấy cảnh này, hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh và cao ngạo ban nãy.
Bản thể bị tổn thương.
Luân hồi bị vấy bẩn.
"Bọn sâu bọ!"
"Các ngươi dám làm hỏng thân thể của ta!"
Đạo Linh nổi điên.
Khí tức viễn cổ của lão bùng nổ gấp mười lần.
Lão giơ cả hai tay lên trời.
Oanh!
Toàn bộ thời gian trong Thôn Trường Sinh bắt đầu đảo ngược một cách điên cuồng, triệt để mất khống chế.
Bên ngoài từ đường.
Trời đang sáng bỗng chuyển tối sầm, rồi lại sáng rực.
Nhà cửa của dân làng sập xuống thành đống đổ nát, gạch ngói bay ngược lên trời, ghép lại thành nhà mới, rồi lại tiếp tục sụp đổ.
Hoa đào quanh thôn nở bung rực rỡ, cánh hoa chưa kịp rơi đã úa tàn, cành cây khô héo rồi lập tức đ.â.m chồi nảy lộc.
Khắp Thôn Trường Sinh biến thành một hỏa ngục thời gian.
Dân làng đau đớn gào khóc.
Bọn họ ôm đầu lăn lộn trên đất.
Cơ thể bọn họ lúc thì biến thành trẻ con, lúc thì già nua móm mém, xương cốt kêu răng rắc như muốn vỡ vụn.
Sự t.r.a t.ấ.n này tàn khốc hơn cái c.h.ế.t gấp vạn lần.
"Cứu... cứu chúng tôi..."
Tiếng thét tuyệt vọng vang vọng khắp màn đêm.
Mặc Táng Sinh nghe thấy tiếng khóc than đó.
Hắn biết, giới hạn đã đến.
Không thể đợi thêm.
Keng!
Hắn buông lỏng tay trái đang đè trên nắp Hắc Quan.
Cạch.
Hắc Quan tự động mở ra.
Chỉ mở ra đúng một tấc.
Một khe hở nhỏ bé, tối tăm.
Nhưng bên trong khe hở đó, là một không gian hư vô vô tận.
Vù vù vù!
Một luồng Hỗn Độn Kiếm Khí từ trong quan tài trào ra.
Nó không phải là linh khí, cũng không phải ma khí.
Nó là t.ử khí nguyên thủy nhất của khai thiên lập địa.
Hỗn Độn Kiếm Khí vừa xuất hiện, toàn bộ thời gian đang điên cuồng vặn vẹo trong mật thất lập tức bị đóng băng.
Gió ngừng thổi.
Máu ngừng rơi.
Đạo Linh đang nổi điên trên tế đàn bỗng nhiên khựng lại.
Lão nhìn chằm chằm vào cái khe hở một tấc của Hắc Quan.
Lần đầu tiên.
Trên gương mặt hư ảo của một Đạo Tắc viễn cổ, lộ ra vẻ sợ hãi chân thực.
Lão ngửi thấy mùi của sự kết thúc.
Mặc Táng Sinh nắm c.h.ặ.t Táng Thiên Kiếm, để mặc cho Hỗn Độn Kiếm Khí lượn lờ quanh thân.
Hắn hiểu.
Thời khắc chôn cất, thực sự đã đến.
Bầu không khí trong mật thất chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Hai bên đối diện.
Khoảng cách chỉ còn mười trượng.
Mặc Táng Sinh từ từ giơ cao thanh Táng Thiên Kiếm gỉ sét.
Mũi kiếm chỉ thẳng vào trục trung tâm của Luân Hồi Đồng Hồ.
Trên tế đàn, Đạo Linh nghiến răng, giơ hai tay nâng bổng cỗ đồng hồ đá khổng lồ lên, chuẩn bị tung ra một kích hủy diệt cuối cùng.
Không gian giữa hai người bắt đầu rạn nứt như mạng nhện.
Tiếng vỡ vụn răng rắc vang lên liên tục.
Mặc Táng Sinh nhìn Đạo Linh.
Ánh mắt hắn tĩnh lặng như nước giếng sâu.
Hắn bình tĩnh lên tiếng:
"Ngươi giữ bọn họ tám trăm năm."
Hắn bước tới trước một bước.
Kiếm khí ngút trời.
"Đủ rồi."
Cạch.
Hắc Quan trên vai hắn bỗng nhiên tự động mở thêm một khe hở nữa.
Hai tấc.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng chuông tang vang lên liên hồi, từng hồi từng hồi rành rọt, như b.úa tạ nện vào linh hồn.
Tiếng chuông xuyên qua mật thất, vang vọng khắp Thôn Trường Sinh.
Và ngay khoảnh khắc tiếng chuông này vang lên.
Tất cả dân làng đang lăn lộn đau đớn bên ngoài, đột nhiên dừng lại.
Bọn họ ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Bọn họ nhìn đôi bàn tay của mình.
Họ cảm nhận được cơ thể đang dần lạnh đi.
Họ cảm nhận được hơi thở đang dần cạn kiệt.
Lần đầu tiên sau tám trăm năm dài đằng đẵng bị giam cầm trong thân xác bất t.ử.
Bọn họ đồng thời cảm nhận được...
Cái c.h.ế.t.
Cái c.h.ế.t thực sự đang đến rất gần.
Một sự giải thoát ngọt ngào và êm ái đang dang tay chờ đón.
Trong mật thất.
Đạo Linh nhìn thấy khe hở đang lớn dần của Hắc Quan, cảm nhận được Đạo Tắc thời gian của mình đang bị ăn mòn.
Cả thân hình hư ảo của lão run lên bần bật.
Giọng nói của lão lần đầu tiên đ.á.n.h mất đi sự uy nghiêm, trở nên hoảng loạn và tuyệt vọng:
"Không..."
Lão lùi lại một bước, chỉ tay vào Mặc Táng Sinh.
"Ngươi không phải muốn chôn ta..."
"Ngươi muốn chôn cả Đạo Tắc của Luân Hồi!"