Gương mặt hư ảo của lão lộ ra một sự kinh hãi, hoảng loạn tột độ.
Lão ngước đầu lên nhìn thanh kiếm gỉ sét trong tay Mặc Táng Sinh, rồi nhìn cỗ Hắc Quan đang hé mở nắp đen kịt bên cạnh hắn.
Lão run rẩy, giọng nói khàn đặc đầy sự không tin nổi:
"Không thể nào..."
"Ngươi chỉ là một tên tu sĩ Đại Hoang..."
Lão gầm lên, tiếng gầm mang theo sự tuyệt vọng của một vị thần ngã xuống đài cao:
"Ngươi thật sự có thể chôn cất cả Đạo của thiên địa sao?!"
CHƯƠNG 7: NHẤT KIẾM CHÉM LUÂN HỒI
Đạo Linh lơ lửng giữa mật thất.
Một thân ảnh hư ảo.
Già nua.
Mờ mịt.
Nhưng uy áp tỏa ra lại nặng như Thái Sơn ập xuống.
Lão từ từ nâng cánh tay phải lên.
Ngón tay gầy guộc chỉ thẳng lên trời.
Tạch.
Tạch.
Tạch.
Kim của Luân Hồi Đồng Hồ khổng lồ bắt đầu quay ngược.
Tốc độ cực nhanh.
Không gian trong mật thất lập tức đảo lộn.
Sóng gợn vô hình lan tỏa.
Nơi sóng gợn đi qua, thời gian trở nên điên cuồng.
Góc tường bên trái vốn kiên cố, bỗng chốc mục nát, hóa thành cát bụi, rồi lại từ cát bụi ngưng tụ thành đá mới.
Một trăm năm.
Trôi qua chỉ trong một cái chớp mắt.
Cây đuốc cháy dở trên tường vụt tắt, lùi lại khoảnh khắc chưa được châm lửa, rồi lại bùng cháy dữ dội, rồi lại lụi tàn.
Hỗn loạn.
Tuyệt đối hỗn loạn.
Tất cả mọi thứ trong phạm vi tế đàn đều bị bóp méo bởi quy luật thời gian.
Chỉ trừ một người.
Mặc Táng Sinh.
Hắn vác Hắc Quan, đứng sừng sững giữa cơn bão thời gian.
Gió lốc thời gian gào thét quanh hắn, nhưng không thể xâm nhập vào phạm vi nửa trượng.
Hắc Quan tản ra một tầng t.ử khí mỏng, triệt để ngăn cách mọi Đạo Tắc.
Đạo Linh nheo đôi mắt đá xám lại.
Lão nhìn Mặc Táng Sinh.
Lần đầu tiên, trong mắt lão hiện lên vẻ ngưng trọng.
Lão bắt đầu đ.á.n.h giá lại đối thủ này.
Không phải là một tu sĩ bình thường.
Mà là một kẻ nằm ngoài luân hồi.
"Bảo vật viễn cổ!"
"Đoạt lấy nó!"
Trưởng lão t.ử y của Quy Khương Thánh Địa hai mắt đỏ ngầu, tham niệm hoàn toàn che mờ lý trí.
Lão gầm lên điên cuồng.
Lão không quan tâm đến Đạo Linh cường đại cỡ nào.
Lão chỉ thấy cơ duyên trường sinh đang ở ngay trước mắt.
Mười vị Hóa Thần đại năng đồng loạt xuất thủ.
Linh lực bùng nổ, hóa thành mười đạo lưu quang ch.ói lọi, xé rách không gian, lao thẳng về phía Luân Hồi Đồng Hồ.
Bọn họ muốn nhân lúc hỗn loạn, cướp lấy bảo vật rồi tháo chạy.
Đạo Linh đứng trên tế đàn, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.
Lão thậm chí không thèm nhìn bọn họ.
Chỉ hời hợt vung tay lên một cái.
Vù!
Một luồng sáng xám bạc từ Luân Hồi Đồng Hồ quét ngang qua.
Thời gian quanh mười vị Hóa Thần lập tức bị bóp méo.
"A!"
Một vị Hóa Thần xông lên đầu tiên đột ngột hét t.h.ả.m.
Tóc đen của hắn nháy mắt bạc trắng.
Da dẻ căng bóng rụng xuống, nhăn nheo như vỏ cây khô.
Tu vi Hóa Thần kỳ của hắn theo thời gian trôi đi, điên cuồng tụt dốc, chớp mắt chỉ còn lại Nguyên Anh, rồi Kết Đan.
Một vị Hóa Thần khác ở bên trái lại gặp tình trạng trái ngược.
Cơ thể hắn bỗng nhiên teo nhỏ lại.
Khôi giáp rơi loảng xoảng xuống đất.
Hắn biến thành một thiếu niên mười lăm tuổi, tu vi yếu ớt đến đáng thương, ngơ ngác nhìn đôi bàn tay nhỏ bé của mình.
Đội hình Quy Khương Thánh Địa lập tức sụp đổ.
Hỗn loạn.
Kinh hãi.
Trưởng lão t.ử y vội vàng lùi lại mấy chục trượng, phun ra một ngụm m.á.u tươi để cắt đứt liên kết với dòng chảy thời gian.
Lão chấn động tột độ.
Nhìn Đạo Linh bằng ánh mắt sợ hãi.
Trước mặt Đạo Tắc của thời gian.
Hóa Thần đại năng, dốc sức tu luyện mấy vạn năm...
Cuối cùng vẫn chỉ là kiến hôi.
Đạo Linh không bận tâm đến đám kiến hôi kia nữa.
Lão quay đầu.
Khóa c.h.ặ.t ánh mắt vào Mặc Táng Sinh.
"Đứng lại."
Đạo Linh ra lệnh.
Một lời nói ra, quy luật thời gian tuân lệnh.
Không gian xung quanh Mặc Táng Sinh lập tức đóng băng.
Thời gian bị ép phải dừng lại.
Lão muốn khóa c.h.ế.t Mặc Táng Sinh trong khe hở của năm tháng.
Nhưng.
Mặc Táng Sinh nắm c.h.ặ.t Táng Thiên Kiếm.
Hắn không phá giải thần thông thời gian.
Hắn chỉ đơn giản là... bước đi.
Bịch.
Một bước.
Kiếm ý từ mũi kiếm gỉ sét tràn ra.
Xoẹt!
Sợi dây xích thời gian vô hình cuốn quanh chân hắn bị kiếm ý cắt đứt phăng.
Bịch.
Bước thứ hai.
Hắn chậm rãi tiến lên.
Mỗi một bước chân hạ xuống, mũi kiếm lại kéo lê trên mặt đất bằng đá, để lại một vết kiếm sâu hoắm.
Két... Két...
Tiếng kim loại ma sát vào đá lạnh lẽo vang lên.
Thời gian trói buộc hắn.
Kiếm ý của hắn liền c.h.é.m đứt thời gian.
Hắn không sợ già đi.
Hắn không sợ luân hồi.
Bởi vì kiếm tu, chỉ tiến không lùi.
Mộ Thanh Y đứng ở phía xa, đôi mắt mở to.
Nàng gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng vác quan tài kia.
Nàng từng thấy vô số đại năng đi ngang qua Con Đường Cổ Tinh Không.
Nhưng đây là lần đầu tiên, nàng thấy một loại kiếm đạo tuyệt đối, ngang tàng và bá đạo đến mức này.
Kiếm ý không bị thời gian trói buộc.
Bởi vì kiếm của hắn, vốn dĩ dùng để chôn cất vạn vật.
Rầm rầm rầm!
Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh rung động dữ dội.
Nó không chịu nổi nữa.
Sự kích thích từ Đạo Linh và Luân Hồi Đồng Hồ khiến nó hưng phấn tột độ.
Tiếng chuông tang reo lên liên hồi.
Nắp quan tài rục rịch muốn bật tung ra.
Nó muốn mở rộng Tầng Thứ Hai, muốn xổ l.ồ.ng, muốn c.ắ.n nuốt toàn bộ mật thất này vào hư vô.
Mặc Táng Sinh nhíu mày.
Tay trái hắn vươn ra sau, gân xanh nổi lên, ấn c.h.ặ.t lấy nắp Hắc Quan.
"Ép xuống."
Hắn gầm nhẹ trong cổ họng.
Tu vi toàn thân bùng nổ, điên cuồng trấn áp cỗ quan tài.
Hắn hiểu.
Bây giờ chưa phải lúc.
Luân Hồi Đồng Hồ đang khóa c.h.ặ.t sinh mệnh của toàn bộ người dân Thôn Trường Sinh.
Nếu Hắc Quan mở ra hoàn toàn ngay lúc này, nó sẽ chôn cất luôn cả Đạo Tắc thời gian.
Và khi Đạo Tắc vỡ vụn đột ngột.
Linh hồn vốn đã mục nát của hàng trăm dân làng sẽ lập tức tan biến theo gió, vĩnh viễn mất đi cơ hội đầu t.h.a.i luân hồi.
Hắn đến để đưa tang.
Chứ không phải đến để tàn sát.
Hắn phải tìm cách cứu lấy linh hồn của dân làng trước, rồi mới có thể chôn cất cỗ đồng hồ này.
Giữa lúc hỗn loạn.
Mộ Thanh Y tay cầm chổi tre, ánh mắt vô cùng bình tĩnh quét qua quét lại trên bề mặt Luân Hồi Đồng Hồ.
Nàng là người giữ mộ.