CHƯƠNG 6: TÁNG LUÂN HỒI
Mật thất dưới từ đường.
Cát bụi rơi lả tả.
Cỗ đồng hồ bằng đá khổng lồ lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên run rẩy kịch liệt.
Tạch tạch tạch tạch!
Kim đồng hồ quay ngược với tốc độ điên cuồng.
Ánh sáng xám trắng đan xen x.é to.ạc hư không vặn vẹo.
Hưu!
Một luồng linh quang từ trung tâm mặt đồng hồ đá bay vọt ra ngoài, đáp xuống mặt đất.
Linh quang ngưng tụ.
Một bóng người già nua hiển hiện.
Không có thực thể cốt nhục.
Chỉ là một luồng hư ảnh mờ ảo phát ra đạo vận nguyên thủy nhất.
Đạo Linh của Luân Hồi Đồng Hồ.
Uỳnh!
Khí tức viễn cổ mênh m.ô.n.g như thủy triều tràn ngập mọi ngóc ngách của mật thất.
Cực kỳ cường đại.
Cực kỳ uy nghiêm.
Mười vị Hóa Thần đại năng của Quy Khương Thánh Địa cảm nhận được uy áp này, sắc mặt đại biến.
Bịch! Bịch! Bịch!
Không một chút do dự.
Bọn họ đồng loạt quỳ rạp xuống đất, thân hình run rẩy kịch liệt trước luồng đạo vận tối cao kia.
Trưởng thôn đứng ở trung tâm mặt đất, hàm răng bặm c.h.ặ.t, toàn thân run rẩy như sắp sụp đổ.
Keng! Keng! Keng!
Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh bộc phát ra tiếng chuông tang dồn dập nhất từ trước đến nay.
Nó điên cuồng thúc giục.
Chiến ý ngút trời.
Đạo Linh mặc trường bào xám, râu tóc bạc phơ, lơ lửng cách mặt đất nửa thước.
Lão chậm rãi xoay người.
Ánh mắt tang tóc nhìn về phía hàng trăm dân làng Thôn Trường Sinh đang vây quanh cửa mật thất.
Thần sắc lão phi thường bình tĩnh.
Giống như một vị thần linh tối cao đang nhìn xuống chúng sinh tội nghiệp.
"Ta ban cho các ngươi trường sinh."
Đạo Linh mở miệng, giọng nói truyền khắp bốn phương, mang theo một loại ma lực mê hoặc tâm trí.
"Ta giữ các ngươi khỏi vòng luân hồi tàn khốc của Chư Thiên."
"Ta để các ngươi không còn phải gánh chịu nỗi sợ hãi của cái c.h.ế.t."
Lão dang rộng đôi tay hư ảo.
"Tám trăm năm qua, các ngươi không già, không bệnh, không t.ử vong."
"Nơi này là tịnh thổ duy nhất không có tang tóc."
Nghe thấy lời này, trưởng lão t.ử y của Quy Khương Thánh Địa quỳ dưới đất mà hai mắt đỏ rực, kích động đến mức toàn thân phát run.
"Thần tích!"
"Đây chính là Thần tích của viễn cổ!"
Lão gầm lên, ánh mắt đầy sự sùng bái hoang dại.
Chỉ có Mặc Táng Sinh là vẫn đứng yên tại chỗ.
Hắn vác cỗ quan tài màu đen, im lặng nhìn Đạo Linh.
Ánh mắt hắn không gợn sóng.
Như nhìn một vật c.h.ế.t.
Bịch.
Trưởng thôn bỗng nhiên tiến lên một bước, quỳ rạp xuống trước tế đàn đá.
Hai tay hắn đập mạnh xuống đất, trán chạm sát sàn đá lạnh ngắt, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào:
"Chúng tôi không cần trường sinh!"
Hắn ngước khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên, hét lớn đầy thống khổ:
"Tám trăm năm rồi!"
"Chúng tôi không muốn làm những con rối bằng thịt thối nữa!"
"Chúng tôi chỉ muốn được c.h.ế.t!"
Phía sau hắn, hàng trăm dân làng Thôn Trường Sinh đồng loạt tiến lên, đồng loạt quỳ gối dập đầu.
Bịch! Bịch! Bịch!
Tiếng dập đầu của phàm nhân vang động cả mật thất lòng đất.
Tiếng khóc than lóc của người già, trẻ nhỏ lập tức bùng nổ, chấn động tâm can.
"Cho chúng tôi c.h.ế.t đi!"
"Van cầu Thượng thần, hãy để chúng tôi đi vào luân hồi!"
"Chúng tôi muốn được chôn cất!"
Mộ Thanh Y đứng ở góc phòng, bờ môi mím c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u, vành mắt đỏ hoe.
Nàng chứng kiến cảnh này, trong lòng dâng lên nỗi chua xót vô hạn.
Toàn bộ thiên hạ Chư Thiên cầu trường sinh.
Mà người ở nơi này, lại dùng cả vạn vạn năm tôn nghiêm chỉ để cầu xin được nhắm mắt xuôi tay.
"Lũ ngu xuẩn!"
Trưởng lão t.ử y của Quy Khương Thánh Địa đột nhiên đứng phắt dậy.
Lão quay đầu lại, hung tợn trừng mắt nhìn đám dân làng đang quỳ khóc dưới đất, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận.
"Một lũ phàm nhân hạ đẳng, đầu óc ngu muội!"
Lão quát lớn, uy áp Hóa Thần bộc phát xua tan tiếng khóc.
"Cơ duyên nghịch thiên cải mệnh của viễn cổ giáng xuống đầu các ngươi, các ngươi lại dám từ chối?"
"Không biết quý trọng trường sinh, đúng là rác rưởi!"
Lão không thèm nhìn dân làng nữa, quay sang chín vị trưởng lão Hóa Thần còn lại, ra lệnh đanh thép:
"Bày trận!"
"Phong tỏa cỗ Luân Hồi Đồng Hồ này lại cho ta!"
Mười vị Hóa Thần đại năng lập tức di chuyển, thân hình hóa thành những luồng t.ử quang bọc kín lấy tế đàn.
Vũ khí, pháp bảo rực rỡ sắc màu khóa c.h.ặ.t mọi không gian xung quanh chiếc đồng hồ đá.
Trưởng lão t.ử y rút ra một thanh đoản kiếm màu tím, chỉ thẳng vào mặt Mặc Táng Sinh, ánh mắt tràn đầy tàn nhẫn:
"Kẻ nào dám đến gần bảo vật, g.i.ế.c không tha!"
Mặc Táng Sinh vẫn đứng đó.
Hắn nhìn hàng trăm dân làng đang đau khổ quỳ rạp dưới đất cầu xin cái c.h.ế.t.
Hắn nhìn người phụ nữ ôm c.h.ặ.t đứa trẻ mặc yếm đỏ vô hồn.
Hắn nhìn những lão nông phu da dẻ đã thối rữa dưới lớp hào quang linh khí.
Hắn không nhìn Đạo Linh của Luân Hồi Đồng Hồ.
Hắn cũng không nhìn mười vị Hóa Thần đại năng đang sẵn sàng ra tay của Quy Khương Thánh Địa.
Hắn chậm rãi bước lên một bước.
Giọng nói của hắn lạnh lùng, trầm thấp, nhưng lại mang theo một loại uy nghiêm tuyệt đối x.é to.ạc màn sương mù xám:
"Không ai có quyền..."
Hắn dừng lại một nhịp, tay phải nắm c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm gỉ sét sau lưng.
"Bắt người khác sống mãi."
Oanh!
Một câu nói, giống như sấm sét nổ vang giữa mật thất tối tăm.
Không khí trong phòng lập tức đông cứng lại như thép nguội.
Đạo Linh của Luân Hồi Đồng Hồ nghe thấy câu này, hai mắt đá xám lập tức co rút.
Bịch!
Mặc Táng Sinh hạ Hắc Quan xuống, cắm mạnh cỗ quan tài màu đen khổng lồ xuống nền đá mật thất.
Mặt đất sụp đổ thành một hố sâu.
Tay phải hắn siết c.h.ặ.t chuôi kiếm.
Rút kiếm!
Xoẹt——
Táng Thiên Kiếm hoàn toàn rời khỏi vỏ.
Một thanh kiếm gỉ sét loang lổ, thô ráp, nhìn qua như một thanh sắt phế liệu của phàm nhân.
Nhưng ngay cái khoảnh khắc mũi kiếm chỉ xuống đất.
Uỳnh!
Một luồng kiếm ý màu xám tro, mang theo hơi thở hủy diệt của vạn cổ, điên cuồng càn quét khắp mật thất.
Kiếm khí bén nhọn xé rách hư không xung quanh thành vô số vệt đen kịt.
Mười đạo bình chướng ánh sáng của Quy Khương Thánh Địa lập tức xuất hiện những vết rạn nứt chi chít như mạng nhện.
Đạo Linh của Luân Hồi Đồng Hồ đối diện với luồng kiếm ý này, gương mặt hư ảo chợt biến sắc.
Lão cảm nhận được một mối đe dọa t.ử vong thực sự.
Vạn vạn năm qua, lão chưa từng biết sợ.
Nhưng lúc này, Đạo Linh lần đầu tiên lùi lại nửa bước.
Cạch.
Hắc Quan bên cạnh Mặc Táng Sinh tự động mở hé nắp quan tài, t.ử khí bên trong cuồn cuộn như mây đen kịt.
Keng! Keng! Keng!
Hắc Quan bộc phát ra ba tiếng chuông tang trầm đục, vang dội vách đá.
Luồng sóng âm màu xám từ thân quan tài đ.á.n.h ra, tản mác khắp nơi.
Nó không nhắm vào hàng trăm dân làng đang quỳ dưới đất.
Nó cũng không nhắm vào mười vị Hóa Thần đại năng của Quy Khương Thánh Địa.
Mà luồng sóng âm t.ử vong kia hóa thành một cái thòng lọng khổng lồ, điên cuồng lao thẳng về phía chiếc đồng hồ đá lơ lửng trên tế đàn.
Oanh!
Toàn bộ linh lực của Luân Hồi Đồng Hồ bị tiếng chuông tang đè ép, ánh sáng xám trắng của nó lập tức mờ mịt đi vài phần.
Cỗ quan tài đen đã khóa c.h.ặ.t vào Đạo Linh già nua kia.
Mặc Táng Sinh nắm c.h.ặ.t Táng Thiên Kiếm, hắn cảm nhận được ý chí rõ ràng của Hắc Quan truyền đến.
Mục tiêu cần được đưa tang, cần được chôn cất vĩnh viễn ở cái nơi Thôn Trường Sinh này.
Chỉ có một.
Chính là cỗ Cổ Đạo Binh đã điên cuồng nghịch chuyển thiên địa luân hồi này.
Hắn nhìn thẳng vào Đạo Linh.
Sát cơ trong mắt bùng nổ.
"Ra tay!"
Trưởng lão t.ử y của Quy Khương Thánh Địa nhìn thấy kiếm ý của Mặc Táng Sinh, da đầu tê dại, lập tức hét lớn.
Lão biết không thể kéo dài thêm nữa.
Mười vị Hóa Thần đại năng đồng loạt bộc phát toàn bộ tu vi vạn năm.
"Hắc Viêm Lôi Đình!"
"Quy Khương Thần Chưởng!"
Vô số thần thông pháp bảo cấp cao nhất đồng thời bộc phát quang mang rực rỡ, oanh tạc về phía Mặc Táng Sinh.
Bọn họ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t tên Người Đưa Tang này trước, sau đó sẽ cướp lấy Luân Hồi Đồng Hồ mang về Thánh địa.
Ầm ầm ầm!
Mật thất lòng đất dưới từ đường rung chuyển dữ dội, vách đá xung quanh bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn.
Đất đá rơi xuống như mưa bè.
"Chạy mau!"
Mộ Thanh Y hét lớn, nàng vội vàng vung chổi tre, linh lực mỏng manh quét ra một vòng bảo vệ, bao bọc lấy hàng trăm dân làng đang hoảng loạn, đưa bọn họ lui về phía cửa mật thất.
Trận chiến cấp Hóa Thần bùng nổ, phàm nhân chạm vào là tan xương nát thịt.
Mặc Táng Sinh đối mặt với mười vị Hóa Thần đại năng đang điên cuồng lao tới, sắc mặt hắn không có một chút thay đổi nào.
Hắn không lùi nửa bước.
Hắn từ từ giơ thanh Táng Thiên Kiếm gỉ sét lên ngang n.g.ự.c.
Ánh mắt hắn đi qua mười đạo thần thông rực rỡ kia, đóng đinh vào khuôn mặt của Đạo Linh đang kinh hoàng phía sau tế đàn.
Hắn mở miệng, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ, vang vọng giữa tiếng nổ vỡ của thần thông:
"Đã đến lúc..."
Mũi kiếm gỉ sét bỗng nhiên rung lên, kiếm mang màu xám tro dài vạn trượng bộc phát.
Hắn nhìn Luân Hồi Đồng Hồ, đưa ra lời phán quyết cuối cùng:
"Ngươi phải nằm xuống."
Một câu thoại.
Tuyên án cái c.h.ế.t của một cỗ Cổ Đạo Binh trường sinh.
Vút!
Mặc Táng Sinh vung kiếm, c.h.é.m xuống nhát kiếm đầu tiên.
Một kiếm c.h.é.m ra, không có chiêu thức cầu kỳ, chỉ có một đường kiếm khí màu xám tro vắt ngang qua mật thất.
Rắc rắc rắc!
Mười đạo thần thông của mười vị Hóa Thần đại năng chạm vào đường kiếm khí kia, lập tức vỡ vụn như thủy tinh chạm vào đá tảng, tan biến thành tro bụi trong một hơi thở.
Kiếm khí xé rách không gian, mang theo sức mạnh hủy diệt tuyệt đối, lao thẳng về phía Đạo Linh trên tế đàn.
"Gầm!"
Đạo Linh già nua gầm lên một tiếng điên cuồng, lão biết mình không thể trốn chạy, hai tay hư ảo vung lên, tế khởi toàn bộ bản nguyên của Luân Hồi Đồng Hồ để đỡ lấy nhát kiếm này.
Uỳnh!
Hai luồng lực lượng tối cao va chạm mạnh mẽ giữa mật thất.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư chấn của nó x.é to.ạc toàn bộ từ đường phía trên thành bình địa, không gian mật thất nổ tung thành vô số mảnh vụn.
Răng rắc!
Giữa tiếng nổ, một âm thanh giòn tan rõ ràng vang lên.
Trên thân cỗ đồng hồ đá khổng lồ viễn cổ kia, đột ngột xuất hiện một vết nứt dài một thước, m.á.u tươi màu đen kịt từ trong vết nứt chảy ra ròng ròng.
Vết nứt đầu tiên sau tám trăm năm phong ấn.
Keng vạn trượng!
Hắc Quan bên cạnh rung động dữ dội, tiếng chuông tang như cuồng phong bão táp, xuyên qua mặt đất, vang vọng khắp mọi ngõ ngách của Thôn Trường Sinh.
Toàn bộ quy luật thời gian bên trong Thôn Trường Sinh trong một khoảnh khắc liền trở nên hỗn loạn, điên cuồng đảo lộn.
Vút v.út vù!
Bên ngoài ngôi làng, hàng vạn gốc đào đang nở rộ bỗng nhiên héo úa thành cành khô trong một chớp mắt, rồi lại ngay lập tức nảy lộc đơm hoa rực rỡ.
Nó lặp đi lặp lại mười mấy lần trong một hơi thở.
Những căn nhà tranh cổ kính mới tinh bỗng chốc trở nên mục nát, đổ sụp, rồi lại biến đổi trở lại trạng thái ban đầu một cách vặn vẹo.
Hiện tượng nghịch chuyển thời gian hoàn toàn mất kiểm soát.
Và ngay cái khoảnh khắc vết nứt trên đồng hồ đá xuất hiện, hàng trăm dân làng đang quỳ dưới đất đồng loạt khựng lại.
Người phụ nữ ôm đứa trẻ mặc yếm đỏ bỗng nhiên cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình.
Trên làn da trắng bệch của bà, một nếp nhăn nhỏ tuổi già bắt đầu xuất hiện, rồi một sợi tóc bạc trắng rủ xuống trước trán.
Đứa trẻ trong lòng bà khẽ chớp mắt, đôi mắt trống rỗng lần đầu tiên có một tia linh động của sự sống thực sự.
Tất cả dân làng đều cảm nhận được.
Mạch m.á.u trong cơ thể bọn họ bắt đầu có hơi ấm truyền lưu, nhịp tim yếu ớt bắt đầu đập trở lại.
Lần đầu tiên sau tám trăm năm bị phong ấn linh hồn.
Bọn họ ngửi thấy mùi vị của nhân gian, bọn họ cảm nhận được... mình đang tiến gần đến cái c.h.ế.t thực sự.
Đó không phải là sự sợ hãi, mà là một niềm hạnh phúc tột cùng tràn ngập tâm can họ.
Đạo Linh già nua lơ lửng trên tế đàn đá, lão cúi đầu nhìn vết nứt sâu hoắm, đang rỉ m.á.u đen trên thân cỗ Luân Hồi Đồng Hồ.
Khuôn mặt đá xám của lão vặn vẹo kịch liệt.
Lần đầu tiên sau vạn năm tồn tại từ thời viễn cổ.