CHƯƠNG 5: LUÂN HỒI ĐỒNG HỒ
Từ đường rách nát.
Khói hương lạnh ngắt từ lâu.
Trưởng thôn dẫn đường.
Mặc Táng Sinh vác quan tài đi sau.
Mộ Thanh Y lặng lẽ đi bên cạnh.
Họ bước đến trước bàn thờ chính.
Trưởng thôn đưa tay bấm vào một khối linh bài bằng đá.
Cạch.
Mặt đất dịch chuyển.
Một mật thất tối tăm lộ ra dưới lòng đất.
Họ bước xuống.
Không gian bên dưới rộng lớn.
Giữa mật thất có một tòa tế đàn cổ kính, xung quanh khắc đầy rãnh m.á.u đã khô cạn.
Một chiếc đồng hồ bằng đá khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung.
Nó thô ráp.
Đầy vết nứt.
Nhưng áp lực tỏa ra lại khiến người ta ngộp thở.
Tạch.
Tạch.
Kim đồng hồ quay ngược.
Nó đi ngược chiều quay của vạn vật.
Mỗi một nhịp vặn đều phát ra âm thanh nặng nề.
Như tiếng b.úa gõ vào tâm can.
Keng! Keng! Keng!
Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh bỗng nhiên chấn động dữ dội.
Thân quan tài run rẩy kịch liệt.
Hắn phải dùng một tay đè c.h.ặ.t lấy dây đeo.
Mặc Táng Sinh nhìn chiếc đồng hồ đá.
Hắn hiểu rồi.
Đây chính là nguồn gốc.
Nguồn gốc của mọi sự bất thường tại Thôn Trường Sinh.
Trưởng thôn đứng trước tế đàn, bóng lưng còng xuống đầy mệt mỏi.
Hắn không quay đầu lại.
Giọng nói vang lên trong mật thất tối tăm:
"Tám trăm năm trước."
"Có một vị đại năng Chư Thiên bị kẻ địch đ.á.n.h trọng thương."
"Hắn mang theo chí bảo, trốn chạy đến ngôi làng này."
Mặc Táng Sinh lắng nghe.
Ánh mắt lạnh lùng.
"Kẻ địch truy sát sắp đến, hắn biết mình không sống nổi." Trưởng thôn khàn khàn nói. "Để bảo toàn mạng sống, hắn đã kích hoạt cỗ Cổ Đạo Binh này."
"Luân Hồi Đồng Hồ."
Hắn chỉ tay vào chiếc đồng hồ đá khổng lồ.
"Thần thông bộc phát."
"Toàn bộ thời gian của Thôn Trường Sinh bị cưỡng ép phong ấn."
"Kẻ địch không thể bước vào."
"Vị đại năng kia sau đó cũng biến mất, không rõ sống c.h.ế.t."
Trưởng thôn cười t.h.ả.m.
"Nhưng Luân Hồi Đồng Hồ vẫn ở lại."
"Nó tiếp tục quay ngược."
"Lời nguyền của chúng ta bắt đầu từ đó."
Mộ Thanh Y nhìn chiếc đồng hồ đá quay ngược, nheo mắt hỏi:
"Nếu thời gian bị khóa, vì sao các ngươi không thể c.h.ế.t?"
Trưởng thôn quay đầu lại.
Gương mặt hắn trẻ trung, nhưng nụ cười lại vô cùng chua chát.
"Thời gian của thể xác bị khóa."
"Tế bào không già đi."
"Vết thương không nặng thêm."
"Nhưng..."
Hắn chỉ vào n.g.ự.c mình.
"Linh hồn của chúng ta không bị khóa."
"Nó vẫn trôi đi."
"Mỗi một năm trôi qua, linh hồn lại mục nát thêm một phần."
Hắn nhìn ra phía cửa mật thất, nơi dân làng đang đứng im lặng.
"Thể xác còn sống."
"Nhưng thực chất linh hồn đã c.h.ế.t dần từ mấy trăm năm trước."
"Đây không phải trường sinh."
"Đây là sự giam cầm tàn khốc nhất thế gian."
Mộ Thanh Y lặng người.
Nàng nhìn trưởng thôn, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn.
Trường sinh bất t.ử của người khác.
Lại là cái l.ồ.ng giam không lối thoát của họ.
Uỳnh!
Cửa từ đường phía trên bị một lực lượng khổng lồ đập nát.
Đất đá rớt xuống rầm rầm.
"Ha ha ha!"
"Quả nhiên có mật thất!"
Trưởng lão t.ử y của Quy Khương Thánh Địa dẫn theo mười vị Hóa Thần đại năng xông vào.
Bọn họ tràn xuống mật thất.
Ánh mắt tất cả lập tức khóa c.h.ặ.t vào chiếc đồng hồ đá khổng lồ đang lơ lửng.
Trưởng lão t.ử y hô hấp dồn dập.
Mặt lão đỏ bừng vì phấn khích.
"Cổ Đạo Binh!"
"Đây chính là chiếc Luân Hồi Đồng Hồ đã thất truyền trong truyền thuyết!"
Lão cười điên cuồng, giọng nói chấn động cả mật thất.
"Bảo vật nghịch thiên!"
"Quy Khương Thánh Địa ta sắp đại hưng rồi!"
Lão phất tay, mười vị Hóa Thần lập tức tản ra, khóa c.h.ặ.t mọi ngóc ngách của mật thất.
Sát khí tập trung.
"Phong tỏa nơi này!"
"Không ai được phép rời đi!"
Lão nhìn Mặc Táng Sinh, rồi nhìn chiếc đồng hồ, trong mắt đầy vẻ độc chiếm.
Trưởng lão t.ử y bước lên một bước, linh lực quanh thân d.a.o động kịch liệt.
Lão nhìn Mặc Táng Sinh, cười lạnh:
"Mặc Táng Sinh, nộp Hắc Quan ra, ta sẽ cho ngươi một cơ hội đầu hàng."
"Cỗ Luân Hồi Đồng Hồ này, Quy Khương Thánh Địa ta nhất định phải mang đi."
Mặc Táng Sinh vác quan tài đứng yên.
Hắn nhìn lão.
Không có chút sợ hãi.
"Nó cần được chôn." Hắn nhàn nhạt nói.
Trưởng lão t.ử y nghe vậy liền biến sắc, lớn tiếng mỉa mai:
"Chôn? Ngươi điên rồi sao?"
"Trường sinh là mộng tưởng của toàn bộ thiên hạ!"
"Đây là chí bảo vô giá, ngươi lại muốn hủy hoại nó?"
Mặc Táng Sinh nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm gỉ sét sau lưng.
Giọng hắn lạnh như băng tuyết:
"Không thể c.h.ế.t."
"Không phải trường sinh."
Hai người đứng đối diện.
Một bên coi chiếc đồng hồ đá là cơ duyên tối cao để thống trị Chư Thiên.
Một bên coi nó là lời nguyền rác rưởi cần phải chôn cất.
Dân làng Thôn Trường Sinh đứng phía sau lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt bọn họ tràn đầy sự khát vọng nhìn về phía Mặc Táng Sinh.
Bịch.
Trưởng thôn đột nhiên quỳ hai gối xuống mặt đất đá lạnh ngắt.
Hắn hướng về phía Mặc Táng Sinh, dập đầu thật mạnh.
Bịch! Bịch! Bịch!
Phía sau hắn, từng người dân của Thôn Trường Sinh cũng lần lượt quỳ xuống theo.
Lão nông phu.
Những đứa trẻ vô hồn.
Các cụ già tóc bạc.
Hàng trăm người quỳ gối, lấp kín lối vào mật thất.
Không một ai hướng về phía trưởng lão Quy Khương Thánh Địa để xin ban ơn.
Không một ai xin được cứu mạng.
Càng không có ai xin được tiếp tục trường sinh.
"Van cầu ngài..." Trưởng thôn run rẩy gầm lên. "Hủy bỏ nó đi!"
"Xin hãy để chúng ta được c.h.ế.t!"
"Cho chúng ta giải thoát!"
Tiếng van xin đồng thanh vang lên, thê lương, t.h.ả.m thiết dội vào vách đá.
Mộ Thanh Y đứng bên cạnh, hô hấp nghẹn lại, nàng nhắm mắt không nỡ nhìn.
Mà mười vị đại năng của Quy Khương Thánh Địa thì hoàn toàn không hiểu nổi.
Bọn họ nhìn đám dân làng cầu c.h.ế.t với ánh mắt châm biếm, lạnh lùng.
Một lũ phàm nhân ngu muội.
Keng! Keng! Keng!
Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh bỗng nhiên tự động rung lên mà không cần hắn điều khiển.
Tiếng chuông tang vang vọng khắp mật thất, áp chế toàn bộ tiếng khóc than của dân làng.
Cạch.
Nắp quan tài màu đen tự động hé mở ra một đường khe lớn bằng ba ngón tay.
Lực hút bùng nổ.
Nhưng lần này, luồng gió hút từ trong quan tài không hướng về phía dân làng đang quỳ dưới đất.
Mà nó hóa thành một vệt xám khổng lồ, lao thẳng về phía Luân Hồi Đồng Hồ đang lơ lửng trên tế đàn.
Nó muốn nuốt chửng chiếc đồng hồ đá kia.
Mặc Táng Sinh cảm nhận được ý chí mãnh liệt truyền đến từ Hắc Quan.
Hắn hiểu rồi.
Mục tiêu thực sự mà Hắc Quan dẫn hắn đến đây để "đưa tang".
Không phải là những người phàm tội nghiệp kia.
Mà chính là cỗ Cổ Đạo Binh đã đi lệch khỏi quy luật luân hồi này.
Hắn buông tay đè quan tài ra.
Ánh mắt hắn khóa c.h.ặ.t vào chiếc đồng hồ đá.
"Gầm!"
Trưởng lão t.ử y nhìn thấy vệt sáng xám của Hắc Quan lao về phía đồng hồ, lập tức nổi giận.
"Muốn cướp bảo vật? Nằm mơ!"
Lão đạp mạnh chân xuống đất, thân hình lao v.út lên như một con chim ưng vồ mồi.
Linh lực Hóa Thần kỳ toàn lực bộc phát, bàn tay lão hóa thành một vuốt rồng màu tím khổng lồ, điên cuồng chộp về phía Luân Hồi Đồng Hồ.
"Hộ pháp!" Lão hét lớn.
Mười vị Hóa Thần đại năng của Quy Khương Thánh Địa đồng loạt di chuyển.
Bọn họ đứng thành một vòng tròn, pháp bảo hưu hưu phóng ra, diễn hóa thành mười đạo bình chướng ánh sáng kiên cố, ngăn cản trước mặt Mặc Táng Sinh và Hắc Quan.
Không một ai quan tâm đến tiếng khóc lóc của người dân dưới đất.
Không một ai để ý đến linh hồn mục nát của họ.
Trong mắt bọn họ.
Mục tiêu duy nhất, tối cao duy nhất, là đoạt lấy cỗ Cổ Đạo Binh trường sinh này.
Tham niệm bùng cháy làm đỏ rực cả mật thất tối tăm.
Mặc Táng Sinh không nhìn mười vị Hóa Thần đang ngăn trở trước mặt.
Hắn bước lên một bước.
Tay phải dứt khoát hạ Hắc Quan xuống, chống mạnh cỗ quan tài đen kịt xuống mặt đất đá.
Ầm!
Mặt đất mật thất nứt toác.
Tay trái của hắn chậm rãi đặt lên chuôi Táng Thiên Kiếm rỉ sét sau lưng.
Hắn đi qua mười đạo bình chướng ánh sáng của phe phản diện một cách thản nhiên.
Kiếm khí xung quanh hắn tự động bén nhọn, xé rách không khí.
Hắn nhìn xuyên qua khoảng cách, đóng đinh ánh mắt vào chiếc đồng hồ đá đang quay ngược trên tế đàn.
Hắn mở miệng.
Giọng nói rất chậm.
Rất rõ ràng.
"Thứ đáng được chôn."
Hắn rút kiếm ra nửa tấc.
Kiếm minh gầm vang.
"Không phải con người."
"Mà là ngươi."
Mặc Táng Sinh đưa ra lời tuyên án cuối cùng của Người Đưa Tang.
Oanh!
Luân Hồi Đồng Hồ dường như cảm nhận được ý chí hủy diệt của Mặc Táng Sinh và Hắc Quan.
Nó đột nhiên rung chuyển điên cuồng.
Tạch tạch tạch tạch!
Kim đồng hồ đá quay ngược với tốc độ ch.óng mặt, tạo thành một bóng mờ màu xám trắng.
Không gian bên trong mật thất bắt đầu méo mó, vặn vẹo như mặt nước bị ném đá.
Vù vù vù.
Từ trong những vệt không gian méo mó kia, từng bóng người hư ảo, trắng bệch mờ mịt xuất hiện.
Đó là tàn ảnh thời gian của những người đã c.h.ế.t trong thôn suốt tám trăm năm qua.
Áp lực tăng vọt gấp mười lần.
Keng——
Hắc Quan phát ra một tiếng chuông trầm đục, cổ xưa, chống lại sự vặn vẹo của thời gian.
Trên bề mặt chiếc đồng hồ đá khổng lồ kia.
Những vết nứt bắt đầu dịch chuyển, đan xen vào nhau một cách quỷ dị.
Cuối cùng.
Chúng ngưng tụ lại thành một khuôn mặt người già nua, đầy nếp nhăn đá xám.
Khuôn mặt đó mở mắt ra.
Ý chí cổ xưa ngủ yên tám trăm năm vách đá dần thức tỉnh.
Mật thất rung chuyển dữ dội như sắp sập xuống.
Khuôn mặt trên Luân Hồi Đồng Hồ cử động, nhìn chằm chằm vào Mặc Táng Sinh.
Một giọng nói già nua, khàn khàn như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau, đột ngột vang lên từ sâu trong chiếc đồng hồ:
"Tám trăm năm..."
Chiếc đồng hồ đá xoay tròn, kim đồng hồ đột ngột khựng lại.
"Cuối cùng cũng có người dám đến đây..."
"Tuyên án ta."