CHƯƠNG 9: MỘ THIÊN QUAN

Trời sáng.

Ánh mặt trời đầu tiên sau tám trăm năm, chân chính chiếu vào Thôn Trường Sinh.

Nắng không còn rực rỡ một cách cứng nhắc.

Nó mang theo hơi ấm của nhân gian.

Gió thổi qua.

Hoa đào nở rộ bao năm qua bỗng chốc héo úa, rụng xuống ào ạt.

Cành đào khẳng khiu, trơ trọi.

Lá khô xào xạc cuộn bay dọc theo đường làng.

Dân làng đứng dưới nắng.

Người già tóc bạc phơ, da mồi, cơ thể gầy gò đi với tốc độ mắt thường có thể thấy.

Họ thật sự già đi.

Trẻ con đứng ngơ ngác, vóc dáng nhổ giò cao lên từng tấc, quần áo ngắn cũn cỡn.

Bọn nhỏ bắt đầu lớn lên.

Không ai hoảng loạn.

Không ai khóc lóc vì thọ nguyên cạn kiệt.

Họ lặng lẽ nhìn nhau, mỉm cười đón nhận sự trôi chảy của thời gian.

Sinh lão bệnh t.ử.

Quy luật sắt đá của thiên địa đã bình yên trở lại ngôi làng.

Mặc Táng Sinh đứng giữa đường làng, vác cỗ quan tài đen, thản nhiên nhìn cảnh này.

Mộ Thanh Y đứng cạnh hắn.

Hai người đều im lặng.

Nghĩa địa phía sau thôn.

Gió lạnh rít qua các gò đất mới đắp.

Trưởng thôn là người đầu tiên ra đi, thân xác hắn đã hóa thành tro bụi từ đêm qua.

Hôm nay, toàn bộ người dân trong thôn tụ tập tại đây.

Không có tiếng gào khóc thê lương.

Không có tiếng kèn đám ma ai oán.

Mọi người nhìn gò đất mới, trên mặt chỉ có nụ cười thanh thản, giải thoát.

Mặc Táng Sinh bước lên.

Hắn nhặt một tấm phiến đá thô sơ dưới đất, ngón tay ngưng tụ kiếm khí, rạch mạnh vài đường.

Xoẹt.

Xoẹt.

Không ghi chép công trạng vĩ đại.

Không ca tụng thọ nguyên tám trăm năm.

Chỉ khắc vỏn vẹn một cái tên phàm nhân.

Hắn cắm tấm bia đá xuống đầu gò đất.

Mộ Thanh Y nhìn gò đất trơ trọi, vành mắt đỏ hoe, khẽ lẩm bẩm:

"Thì ra, được yên nghỉ..."

"Cũng là một loại hạnh phúc lớn lao."

Nàng canh giữ nghĩa địa bao năm, nay mới chân chính hiểu rõ hai chữ "đưa tang".

Mặc Táng Sinh thu hồi kiếm khí.

Hắn vác lại Hắc Quan, thản nhiên quay người đi ra ngoài thôn.

Ngoại vi Thôn Trường Sinh.

Máu nhuộm đỏ những cánh hoa đào dập nát.

Quy Khương Thánh Địa tháo chạy như ch.ó nhà có tang.

Mười vị Hóa Thần đại năng xông vào đầy tự phụ, lúc này chỉ còn lại năm người sống sót, ai nấy đều mình đầy thương tích.

Trưởng lão t.ử y sắc mặt trắng bệch, mỏm vai cụt tay phải vẫn liên tục nhỏ m.á.u, hơi thở hỗn loạn tột độ.

Lão được hai đệ t.ử dìu đi, bước chân loạng choạng.

Trước khi bước qua ranh giới trận pháp để rời đi, lão đột ngột quay đầu lại.

Ánh mắt lão nhìn về phía bóng lưng vác quan tài sâu trong thôn, tràn đầy sự oán độc thấu xương.

"Mặc Táng Sinh..."

Lão c.ắ.n răng, giọng khàn đặc đầy hận ý.

"Ngươi hủy cơ duyên của Quy Khương Thánh Địa, c.h.ặ.t t.a.y của ta..."

"Thù này bất cộng đái thiên!"

"Chờ xem, ta sẽ huy động toàn bộ nội hạt của Thánh Địa, bằng mọi giá phải băm vằm ngươi thành muôn mảnh!"

Lão phất tay, nén đau lao v.út vào tinh không bao la.

Tin tức Thôn Trường Sinh sụp đổ, Quy Khương Thánh Địa bại trận nhanh ch.óng theo dòng chảy tinh không mà truyền ra ngoài.

Thiên Cơ Các.

Mười hai tòa tháp cao v.út, trận pháp vạn năm tỏa ra hào quang rực trời.

Trong mật thất tối tăm, Thiên Cơ Kính khổng lồ bỗng nhiên phát ra một tiếng "Oanh" trầm đục.

Mặt kính lấp lánh quang mang xám bạc, hình ảnh cỗ Luân Hồi Đồng Hồ đá hoàn toàn biến mất khỏi thế gian.

Mười hai vị Thái Thượng trưởng lão đồng thời mở mắt, trong lòng chấn động tột độ.

"Luân Hồi Đồng Hồ biến mất rồi!"

"Đạo Tắc thời gian ở đó đã bị triệt tiêu!"

Vị trưởng lão ngồi chính giữa lập tức đứng phắt dậy, giơ tay phất mạnh vào không trung.

"Bổ sung hồ sơ! Cập nhật Chư Thiên Lệnh Truy Nã Đỏ!"

Hưu!

Một tấm danh sách khổng lồ màu m.á.u hiển hiện trên bầu trời Thiên Cơ Các, chữ viết đỏ rực, nhỏ m.á.u ròng ròng.

Cái tên Mặc Táng Sinh, nháy mắt vượt qua vô số đại ma đầu viễn cổ, chính thức leo lên vị trí số một trên bảng truy nã tối cao của Chư Thiên.

Bên dưới cái tên, xuất hiện một dòng hồ sơ đen kịt mới bổ sung:

"Tội trạng: Chém Thần Minh tại Thần Ma Trủng, cưỡng ép chôn cất Cổ Đạo Binh Luân Hồi Đồng Hồ, diệt sạch đội thợ săn Thiết Sói, đ.á.n.h phế mười vị Hóa Thần của Quy Khương Thánh Địa."

Hồ sơ công bố.

Toàn bộ Chư Thiên vạn tộc, từ đế tộc đến thánh địa ẩn thế, ngay trong ngày hôm đó hoàn toàn chấn động.

Cái tên "Người Đưa Tang" như một cơn ác mộng vạn cổ, chính thức lan rộng khắp mọi ngõ ngách của thiên hạ.

Con đường cổ tinh không rời khỏi Thôn Trường Sinh.

Gió tinh không thổi qua tà áo đen xám của Mặc Táng Sinh, phát ra những tiếng phần phật.

Hưu——

Cỗ Hắc Quan trên vai hắn đột nhiên bộc phát ra một luồng hắc quang rực rỡ, rọi sáng cả một vùng tinh hải tăm tối.

Trên bề mặt thô ráp của quan tài gỗ, vô số đường vân cổ xưa, ma mị bắt đầu tự động dịch chuyển, đan xen vào nhau một cách điên cuồng.

Một đạo văn cổ kính vĩ đại, mang theo hơi thở u minh nguyên thủy nhất, slowly nổi lên từ thớ gỗ đen.

Tầng Thứ Hai của Hắc Quan, chính thức thức tỉnh.

TÁNG ĐỊA.

Oanh!

Trong ý thức hải của Mặc Táng Sinh, một bức tranh khổng lồ đột ngột mở rộng ra.

Hắn nhìn thấy vô số long mạch thượng cổ bị gãy đoạn, những bí cảnh viễn cổ hoang phế và những khoảng không gian rách nát vạn năm đang trôi nổi bên trong lòng quan tài.

Khí hải của hắn điên cuồng dâng trào, sức mạnh tăng vọt vạn trượng. Hắn biết Hắc Quan đã trở nên mạnh hơn rất nhiều so với thời điểm ở Arc 1.

Nhưng năng lực cụ thể của Táng Địa này là gì, hắn vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết.

Hắn thu hồi ý thức.

Thần sắc vẫn tĩnh lặng như cũ.

Đầu thôn, nơi tre xanh bao quanh cổng đá.

Mộ Thanh Y tay cầm nửa cây chổi tre gãy, đứng lặng lẽ nhìn ngôi làng cũ kỹ phía sau.

Khói bếp lơ lửng.

Tiếng khóc, tiếng cười phàm nhân vang vọng.

Gia tộc giữ mộ của nàng đã hoàn thành sứ mệnh kéo dài tám trăm năm nay.

Nơi này không còn nghĩa địa vô danh cần trông coi nữa.

Nàng không còn lý do gì để ở lại mảnh đất này.

Mộ Thanh Y quay đầu, nhìn về phía bóng người vác quan tài đang chậm rãi bước đi trên con đường cổ phía trước.

Nàng hít một hơi thật sâu, nhấc chân chạy xộc tới, đứng chắn trước mặt Mặc Táng Sinh.

Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt tịch mịch của hắn, chủ động mở miệng:

"Ta có thể đi cùng ngươi không?"

Mặc Táng Sinh dừng bước chân. Hắn nhìn thiếu nữ mặc thanh y trước mặt.

Lạnh lùng.

Im lặng.

Hắn không thích giải thích, cũng không thích có người vướng chân vướng tay trên hành trình đưa tang.

Nhưng nhìn vào đôi mắt trong vắt, kiên định của nàng, hắn cảm nhận được mùi vị của nghĩa địa cổ xưa đồng điệu.

Hắn không nói gì.

Chỉ im lặng quay người, khẽ gật đầu một cái.

Mộ Thanh Y mỉm cười nhạt, lập tức rảo bước đi sát bên cạnh cỗ quan tài đen của hắn.

Hai người tiếp tục lên đường, tiến vào tinh không sâu thẳm.

Trên con đường cổ tinh không tối tăm.

Chương 9 - Thôn Trường Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia