Mặc Táng Sinh bước đi đều đặn, đột nhiên hắn dừng lại, đưa tay trái vào trong khe hở của Hắc Quan sau lưng, lấy ra một vật.
Đó là một chiếc chìa khóa bằng ngọc thạch màu đen kịt, to bằng bàn tay, tỏa ra hơi thở lạnh buốt thấu xương.
Chiếc chìa khóa này là thứ duy nhất sót lại sau khi Luân Hồi Đồng Hồ bị chôn cất hoàn toàn.
Mộ Thanh Y liếc mắt nhìn qua chiếc chìa khóa ngọc đen, đồng t.ử của nàng lập tức co rụt lại. Nàng thốt lên đầy kinh hãi:
"Ký hiệu này..."
Nàng giơ ngón tay run rẩy chỉ vào những văn tự cổ thô ráp khắc trên thân chìa khóa.
"Tổ huấn của gia tộc giữ mộ của ta từng lưu truyền một câu chuyện cổ xưa từ thời khai thiên lập địa."
Nàng ngước lên nhìn Mặc Táng Sinh, giọng nói đầy vẻ bí ẩn:
"Chiếc chìa khóa ngọc đen này không thuộc về giới này, nó chỉ dùng để mở ra một nơi duy nhất trong truyền thuyết Chư Thiên."
"Nơi đó chôn cất vô số thần minh và đại năng viễn cổ quá hạn."
"Nơi ấy mang tên..."
Nàng dừng lại một chút, nuốt nước bọt:
"Mộ Thiên Quan."
"Nhưng mấy vạn năm qua đi, không một ai biết tòa mộ quan khổng lồ đó thực sự nằm ở đâu."
Cùng lúc đó, tại một vùng tinh không tăm tối, cách xa Thôn Trường Sinh vạn dặm.
Một tòa cổ điện khổng lồ, đen kịt như một con quái thú viễn cổ, đang lơ lửng giữa hư vô tinh hải.
Trên đỉnh mái ngói rêu phong của tòa cổ điện, có một bóng người đang đứng sừng sững.
Thân hình hắn mờ mịt, quấn quanh bởi những dải sương mù xám, hoàn toàn không nhìn rõ mặt mũi, nam nữ hay già trẻ.
Trước mặt hắn, một mặt Thiên Cơ Kính cỡ nhỏ đang lơ lửng, phản chiếu rõ mồn một hình ảnh Mặc Táng Sinh vác quan tài đi cùng Mộ Thanh Y trên đường cổ.
Bóng người bí ẩn nhìn chằm chằm vào cỗ Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh.
Hắn không hề ra tay truy sát để đoạt thưởng của Thiên Cơ Các.
Hắn chỉ đứng nhìn.
Khẽ cười lên một tiếng trầm đục, khàn khàn đầy ma mị.
"Khặc khặc..."
"Chôn cất Đạo Tắc thời gian sao..."
Hắn chậm rãi chắp hai tay sau lưng, ánh mắt nhìn thấu qua vạn dặm tinh không.
"Cuối cùng..."
"Người Đưa Tang đời thứ chín, cũng đã thực sự bắt đầu rồi."
Nói xong, thân ảnh hắn hóa thành một làn khói đen, nháy mắt tan biến vào sâu trong tòa cổ điện hoang phế.
Keng!
Trên con đường cổ, Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh đột nhiên phát ra một tiếng chuông tang nhỏ, nhưng vô cùng sắc bén.
Thân quan tài gỗ đen rung lên một cái, phần đầu quan tài đột ngột tự động xoay chuyển, chỉ thẳng về hướng chính bắc của tinh hải sâu thẳm.
Sự chỉ dẫn mới của Người Đưa Tang đã xuất hiện.
Mộ Thanh Y phản ứng cực nhanh, nàng lập tức từ trong n.g.ự.c áo rút ra một tấm bản đồ da thú cổ xưa, phủ đầy rêu phong của gia tộc giữ mộ.
Nàng trải tấm bản đồ ra trước mặt hai người.
Vù vù.
Ngay khi chiếc chìa khóa ngọc đen trên tay Mặc Táng Sinh phát sáng, một luồng hắc quang từ chìa khóa b.ắ.n ra, rọi thẳng vào một góc tăm tối, chưa từng được khai phá ở rìa phía bắc trên tấm bản đồ cổ.
Xèo xèo.
Lớp rêu phong trên da thú tự động bong tróc, lộ ra ba chữ cổ màu m.á.u rực rỡ, nhỏ m.á.u ròng ròng:
Mộ Thiên Quan.
Tọa độ đã hiển hiện.
Mặc Táng Sinh nhìn về hướng bắc tăm tối đầy sát cơ ngút trời kia. Hắn không nói một lời, dứt khoát thu chìa khóa vào quan tài, nhấc chân sải bước lớn đi thẳng về phía trước.
"Đi thôi." Hắn đáp một từ ngắn gọn.
Mộ Thanh Y gật đầu, nắm c.h.ặ.t nửa cây chổi gãy, bám sát theo sau hắn. Nửa sau hành trình của Arc 2 chính thức mở màn.
Ở một nơi vô cùng xa xôi, tận cùng sâu thẳm của Chư Thiên vạn tộc.
Nơi đây là một vùng đất cấm kỵ tuyệt đối, vạn năm không một tia sáng, đầy rẫy t.ử khí đặc quánh như thủy ngân.
Giữa vùng đất cấm, có một cánh cổng bằng đá cổ xưa khổng lồ cao vạn trượng, sừng sững đứng giữa hư không.
Bề mặt cánh cổng phủ đầy những sợi xiềng xích bằng thần thiết thô bằng thân người, khóa c.h.ặ.t xích quanh thân.
Hưu!
Đúng cái khoảnh khắc chiếc chìa khóa ngọc đen trên tay Mặc Táng Sinh ở cách đó vạn dặm phát sáng.
Cánh cổng đá khổng lồ viễn cổ này đột ngột rung chuyển dữ dội.
Ầm ầm ầm!
Bụi bặm vạn năm rơi rớt xuống rầm rầm, những sợi xiềng xích thần minh bắt đầu va đập vào nhau phát ra những tiếng kêu loảng xoảng, ch.ói tai khắp vùng cấm địa.
Két... Két...
Cánh cổng bằng đá cứng ngắc kia, bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình thúc đẩy, khẽ mở ra một đường khe nhỏ tối tăm, sâu hoắm như miệng quái vật.
Ngay sau đó, một giọng nói vô cùng khàn khàn, già nua và mỏi mệt, mang theo hơi thở của những thần minh đã c.h.ế.t từ kỷ nguyên trước, đột ngột vang lên từ sâu thẳm bên trong cánh cổng:
"Đã bao lâu rồi..."
"Từ thời thái cổ đến nay..."
"Lại có người... cầm được chiếc chìa khóa này."
Mặc Táng Sinh và Mộ Thanh Y sải bước đi xa dần, bóng dáng bọn họ hoàn toàn chìm vào màn đêm tinh không vô tận.
Sau lưng họ, Thôn Trường Sinh không còn là vùng đất phúc địa trường sinh giả tạo khiến người ta da đầu tê dại của các thế lực lớn nữa.
Nó đã trở thành một ngôi làng bình thường, nơi khói bếp bay lên ấm áp, nơi con người có quyền được sinh ra, được già đi, được bệnh tật và cuối cùng là được c.h.ế.t đi một cách bình yên, thanh thản.
Mọi thứ trở về đúng quy luật của nó.
Trước mặt bọn họ, là một hành trình hoàn toàn mới, đầy rẫy nguy hiểm và bí ẩn tối cao của Chư Thiên.
Cùng ngày hôm đó, khắp các thành trì tu sĩ, các dịch trạm tinh không lớn nhỏ của Chư Thiên vạn tộc.
Hàng vạn đạo lưu quang màu vàng từ Thiên Cơ Các đồng loạt phóng xuống, hóa thành tiếng thông báo khẩn cấp chấn động của thiên địa:
"Mộ Thiên Quan sắp mở!"
"Chín chiếc chìa khóa ngọc đen mở cổng tối cao... đã chính thức xuất hiện chiếc đầu tiên trên tay Người Đưa Tang!"
Thông báo vang lên.
Toàn bộ Chư Thiên vạn tộc, từ vị trí số một trên bảng truy nã đến các lão quái vật ẩn thế vạn năm, ngay trong đêm khắc đó...
Lập tức rúng động tột độ!