CHƯƠNG 10: MỘ THIÊN QUAN MỞ CỬA

Thiên Cơ Các.

Mật tháp cao nhất.

Hưu!

Thiên Cơ Kính lơ lửng vạn năm bất động, đột nhiên bộc phát ra hào quang rực rỡ.

Quang mang x.é to.ạc màn đêm, nhuộm sáng cả vùng tinh hải.

Trên mặt kính, tinh đồ Chư Thiên điên cuồng dịch chuyển.

Ở vị trí cực bắc, một ngôi sao cổ xưa, tăm tối bấy lâu nay bỗng bừng sáng.

Ánh sáng của nó đỏ rực như m.á.u.

Uỳnh!

Cửa mật thất vỡ vụn.

Một bóng người từ trong luồng sáng bước ra, khí tức áp chế chín tầng trời.

Thiên Cơ Các Chủ tự mình xuất quan.

Mười hai vị Thái Thượng trưởng lão lập tức quỳ sụp xuống, sắc mặt kinh hãi.

"Các chủ!"

Thiên Cơ Các Chủ không nhìn họ, hai mắt nhìn chằm chằm vào tinh đồ đang biến hóa.

Mười ngón tay của hắn điên cuồng bấm niệm pháp quyết, suy diễn thiên cơ.

Phun ra một ngụm tinh huyết.

Mặt kính rung chuyển.

"Mở rồi..."

Các chủ giọng nói run rẩy, trong mắt tràn đầy vẻ hoang mang.

"Mộ Thiên Quan sắp mở!"

"Nhưng... sớm hơn dự toán của vạn cổ gần một nghìn năm!"

"Vì sao lại như vậy?"

Không ai trả lời được.

Thiên cơ hoàn toàn bị một cỗ t.ử khí che lấp.

Đại điện Thiên Cơ Các.

Không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Thiên Cơ Các Chủ đứng trên đài cao, bóng lưng gầy guộc nhưng ngập tràn thiên uy.

Hắn nhìn mười hai vị trưởng lão phía dưới, chậm rãi mở miệng.

"Chư Thiên vạn tộc đều tưởng nơi này chỉ là một di tích phế tích thượng cổ."

Hắn lắc đầu, giọng nói trầm thấp vang vọng.

"Sai rồi."

"Cửu Mộ."

"Chín ngôi mộ cổ vĩ đại, tồn tại từ trước cả thời đại của Thần Minh."

Mười hai vị trưởng lão nín thở lắng nghe, da đầu tê dại.

"Mộ Thiên Quan chính là ngôi mộ đầu tiên trong Cửu Mộ sắp sửa xuất thế." Các chủ nói tiếp. "Chín chiếc chìa khóa cổ xưa, chín người thừa kế định mệnh."

"Mỗi một ngôi mộ đều chôn cất một phần mười bí mật cấm kỵ của kỷ nguyên trước."

"Không ai biết bên trong thực sự có cái gì."

Hắn quay người, ánh mắt sắc bén như d.a.o:

"Chỉ biết, kẻ nào mở được Cửu Mộ, kẻ đó sẽ triệt lật toàn bộ Chư Thiên."

"Mà chiếc chìa khóa thứ nhất, đã xuất hiện."

Con đường cổ tinh không.

Gió lạnh rít gào, thổi bay những mảnh vỡ vụn của quy luật thời gian.

Mặc Táng Sinh sải bước bước đi, Hắc Quan vững vàng trên vai.

Mộ Thanh Y lặng lẽ đi bên cạnh.

Cạch.

Bên trong Hắc Quan, chiếc chìa khóa ngọc đen đột nhiên tự động bay lên, lơ lửng trong không gian u minh.

Nó phát sáng.

Hào quang màu đen kịt tản ra, trên thân chìa khóa thô ráp xuất hiện thêm những đường đạo văn mới, vặn vẹo như giun bò.

Keng!

Tiếng kim loại va chạm giòn tan vang lên từ hư không.

Mộ Thanh Y nhìn thấy luồng hắc quang kia, đồng t.ử lập tức co rút lại.

Nàng dừng bước, thốt lên:

"Đây không phải là chìa khóa bình thường."

Mặc Táng Sinh nhìn nàng.

Không nói.

"Cửu Thiên Mộ Lệnh." Mộ Thanh Y hít một hơi thật sâu, giọng run lên. "Trong tổ huấn gia tộc ta có ghi chép, đây là vạn cổ thần lệnh."

"Chỉ có người được Hắc Quan chân chính thừa nhận, mới có thể nắm giữ nó."

Mặc Táng Sinh thu hồi tầm mắt.

Hắn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm rỉ sét.

Hành trình này, định mệnh đã vạch sẵn.

Tin tức truyền ra.

Oanh!

Toàn bộ Chư Thiên vạn tộc lập tức lâm vào điên cuồng.

Đế tộc Hắc Viêm.

"Mộ Thiên Quan mở cửa? Thần lệnh xuất thế?" Tộc trưởng Hắc Viêm tộc đứng phắt dậy, ngọn lửa đen quanh thân bùng cháy dữ dội. "Đế t.ử đâu! Lập tức xuất quan cho ta!"

Đế tộc Thiên Vũ.

Một đôi cánh vàng khổng lồ che lấp cả bầu trời tinh không, một thanh niên thần bí mở mắt, ánh mắt như lôi đình: "Mộ Thiên Quan, ta muốn."

Ma vực sâu thẳm.

Ma khí cuồn cuộn vạn dặm, ma lệnh ban ra, vạn ma rống giận.

Yêu tộc tổ địa.

Những lão quái vật đã bế quan mấy vạn năm, thân thể đã hóa đá, lúc này đồng loạt chấn động, lớp đá vụn rụng xuống, gầm lên xé rách hư không.

Tất cả mục tiêu, chỉ có một hướng.

Phương Bắc Chư Thiên.

Mộ Thiên Quan.

Đồng thời, lệnh truy sát Mặc Táng Sinh cũng được tăng lên cấp độ điên cuồng nhất.

G.i.ế.c Người Đưa Tang, đoạt lấy thòng lọng thần lệnh chiếc chìa khóa thứ nhất!

Quy Khương Thánh Địa.

Đại điện nguy nga lúc này tràn ngập sát khí.

Bịch.

Trưởng lão t.ử y cụt mất một tay quỳ sụp dưới đất, sắc mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy.

"Thánh chủ... Lão phu vô năng... Không đoạt được Luân Hồi Đồng Hồ..."

Lão dập đầu, giọng đầy sợ hãi.

Trên vương tọa cao nhất, một bóng người mờ mịt bao phủ bởi tiên quang vạn đạo ngồi im lặng.

Thánh Chủ Quy Khương Thánh Địa.

Hắn không giận dữ.

Không khí yên lặng đến đáng sợ.

"Luân Hồi Đồng Hồ chỉ là một món đồ chơi." Giọng nói của Thánh Chủ vang lên, giống như thần minh phán quyết. "Ta chỉ hỏi ngươi một câu."

"Hắc Quan kia, có thật là cỗ quan tài trong truyền thuyết?"

Trưởng lão t.ử y vội vàng ngẩng đầu: "Thật! Hoàn toàn là thật! Sức mạnh chôn cất của nó có thể phớt lờ cả Đạo Tắc thời gian!"

Oanh!

Tiên quang quanh thân Thánh Chủ đột nhiên bùng nổ, xé rách cả đại điện.

Hắn đứng dậy.

"Được."

"Thần lệnh xuất thế, Hắc Quan giáng lâm."

"Chuyến này, bổn tọa sẽ tự mình xuất thủ."

Trên con đường cổ tinh không vắng lặng.

Mặc Táng Sinh vác quan tài bước đi đều đặn.

Lúc này, Hắc Quan sau lưng hắn phát ra tiếng gầm rú trầm đục, như một con dã thú đang tiêu hóa thức ăn.

Nó đã nuốt chửng hoàn toàn cỗ Luân Hồi Đồng Hồ đá cổ thụ.

Cạch.

Một tiếng động giòn tan vang lên.

Trên thân Hắc Quan thô ráp, đột ngột xuất hiện thêm một đạo khóa bằng đồng cổ kính, rỉ sét loang lổ.

Keng——

Một tiếng chuông mới, trầm hùng và vang dội hơn vang lên từ sâu trong lòng quan tài, chấn động thức hải của hắn.

Tầng Thứ Hai – Táng Địa, hoàn thiện thêm một bước.

Mặc Táng Sinh cảm nhận được luồng sức mạnh u minh trong cơ thể mình lại cuồn cuộn dâng trào.

Kiếm tu chi đạo của hắn, tinh tiến một khoảng lớn.

Nhưng hắn hiểu.

Năng lực của Táng Địa quá mức vĩ đại, tu vi hiện tại của hắn vẫn chưa thể khống chế và sử dụng hoàn toàn.

Hắn cần một trận chiến.

Một trận chiến đủ lớn để mài giũa thanh kiếm của mình.

Phương Bắc Chư Thiên, vùng đất hoang vu vĩnh hằng.

Một cánh cổng đá khổng lồ cao vạn trượng đứng sừng sững giữa hư không, phủ đầy những sợi xiềng xích thần thiết thô bạo.

Rầm rầm rầm!

Cánh cổng đá đột ngột rung chuyển dữ dội.

Chín ổ khóa lớn bằng đá đen khắc đầy cấm chế viễn cổ đang ghim c.h.ặ.t lấy thân cổng.

Cạch.

Ổ khóa đầu tiên ở chính giữa bỗng nhiên bộc phát ra hào quang màu m.á.u rực rỡ.

Nó tự động mở ra.

Luồng hắc quang từ chiếc chìa khóa trong tay Mặc Táng Sinh ở cách đó vạn dặm vượt qua không gian, phóng thẳng vào ổ khóa này.

Sợi xiềng xích đầu tiên đứt đoạn, rơi loảng xoảng xuống đất.

Khí tức định mệnh bùng nổ.

Cánh cổng cổ xưa bắt đầu từ từ dịch chuyển, mở ra một khe hở nhỏ.

Phía sau cánh cổng vạn trượng, không gian là một vùng u minh tăm tối, tràn ngập t.ử khí đặc quánh.

Giữa khoảng không hư vô đó.

Một người đàn ông mặc hắc bào ngồi xếp bằng bỗng nhiên mở mắt.

Hắn không có khuôn mặt cố định, ngũ quan mờ mịt như sương khói.

Nhưng ngay cái khoảnh khắc ổ khóa đầu tiên sáng lên.

Hắn cảm nhận được khí tức của Hắc Quan. Hắn cảm nhận được huyết mạch đưa tang quen thuộc.

Khóe môi mờ ảo của hắn khẽ nhếch lên, phát ra một tiếng cười khàn khàn, trầm thấp:

"Đời thứ chín..."

Hắn chậm rãi đứng dậy, hắc bào tung bay giữa t.ử khí cuồn cuộn.

"Ngươi cuối cùng cũng tìm đến đây rồi."

Giọng nói của hắn tràn đầy sự mong chờ, oán hận và cả một âm mưu vạn cổ.

"Vạn vạn năm qua, ta đợi ngươi đã quá lâu."

Oanh!

Phương Bắc Chư Thiên, vùng hoang dã vĩnh hằng hoàn toàn nổ tung.

Mặt đất nứt toác ra những cái khe khổng lồ dài hàng vạn dặm, ma khí và tiên quang đồng thời phun trào lên chín tầng trời.

Ầm ầm ầm!

Một cánh cổng bằng đồng cổ kính, khổng lồ như một ngọn núi lớn, từ dưới lòng đất trồi lên, sừng sững đứng giữa tinh hải.

Trên cổng khắc ba chữ lớn rỉ m.á.u: MỘ THIÊN QUAN.

"Xuất hiện rồi!"

"Mộ Thiên Quan giáng thế!"

Vù vù vù!

Vô số luồng sáng từ bốn phương tám hướng điên cuồng lao tới.

Đại quân của Đế tộc Hắc Viêm, chiến thuyền khổng lồ của Đế tộc Thiên Vũ, ma vân dày đặc của Ma tộc, yêu khí ngập trời của Yêu tộc.

Hàng vạn tu sĩ Chư Thiên đồng loạt tụ hội về nơi này.

Mọi ánh mắt đều đỏ rực, tham lam nhìn chằm chằm vào cánh cổng đồng cổ kính.

Trận chiến tranh đoạt quy mô lớn nhất kỷ nguyên chính thức mở màn.

Giữa biển người tu sĩ cuồn cuộn sát khí.

Bịch.

Bịch.

Tiếng bước chân đều đặn, nặng nề vang lên từ phía sau.

Đám đông tu sĩ vô thức quay đầu lại, sắc mặt lập tức đại biến, nhao nhao dạt sang hai bên tạo thành một con đường trống.

Mặc Táng Sinh vác Hắc Quan, thản nhiên bước tới.

Mộ Thanh Y lặng lẽ đi sau lưng hắn.

"Hắn là Mặc Táng Sinh!"

"Kẻ bị truy nã số một của Thiên Cơ Các!"

"Đế t.ử Hắc Viêm tộc, Quy Khương Thánh Chủ đều ở đây, hắn dám tự dẫn xác đến?"

Các Đế t.ử, Thánh t.ử vây quanh Mộ Thiên Quan đồng loạt quay đầu, ánh mắt sắc lạnh như đao khóa c.h.ặ.t vào hắn.

Sát lực ngập trời ngưng tụ.

Mặc Táng Sinh không nhìn bọn họ.

Cạch!

Chiếc chìa khóa ngọc đen bên trong Hắc Quan tự động bay vọt ra ngoài, hóa thành một vệt xám ch.ói lọi, lao thẳng về phía cánh cổng đồng cổ kính của Mộ Thiên Quan.

Băng!

Chìa khóa cắm phập vào ổ khóa thứ nhất trên cánh cổng.

Ổ khóa sáng rực.

Két... Két... Két...

Cánh cổng đồng khổng lồ vạn trượng, vốn cần chín chiếc chìa khóa mới có thể mở ra, lúc này dưới sự kích hoạt của Hắc Quan, lại cưỡng ép chậm rãi mở ra một khe hở lớn.

Toàn bộ tu sĩ Chư Thiên nín thở.

Ngay khi cánh cổng đồng cổ kính mở ra một khe hở.

Oanh!

Một luồng t.ử khí cổ xưa, nguyên thủy nhất từ thời khai thiên lập địa như thủy triều điên cuồng phun trào ra ngoài.

Luồng áp lực t.ử vong nặng nề như hàng vạn đại sơn oanh kích khắp bốn phương.

"A!"

"Lùi lại!"

Vô số thiên kiêu, Thánh t.ử, thậm chí là các Đế t.ử của các đại tộc sắc mặt đại biến, vội vàng thi triển thần thông, tháo chạy lùi lại mấy trăm trượng để tránh né luồng t.ử khí độc hại này.

Đội hình Chư Thiên vạn tộc lập tức hỗn loạn.

Chỉ có một người không lùi.

Mặc Táng Sinh vác Hắc Quan đứng ngay trước khe hở cánh cổng.

T.ử khí phun trào lướt qua trường bào của hắn, nhưng không thể làm lung lay thân hình hắn dù chỉ một ly.

Hắn đứng yên như một bức tượng thạch vạn năm.

Bên trong khe hở tối tăm, sâu hoắm của Mộ Thiên Quan.

Không gian tăm tối vô tận lộ ra.

Giữa vùng không gian u minh đầy sương mù xám xịt đó.

Có một tòa tế đàn đá khổng lồ.

Trên tế đàn, đặt một cỗ quan tài bằng đá đen khổng lồ, thô ráp, bên trên khắc đầy những hoa văn ma mị, tàn khốc của kỷ nguyên trước.

Keng...

Cỗ quan tài đá đen bên trong bỗng nhiên khẽ rung chuyển một cái.

Một tiếng chuông tang trầm đục, cổ xưa từ bên trong cỗ quan tài đá phát ra, vang vọng khắp vạn dặm tinh không.

Tiếng chuông này.

Nhịp điệu này.

Ma lực chôn cất này.

Giống hệt...

Cửu Huyền Diệt Thế Thần Quan sau lưng Mặc Táng Sinh.

Chương 10 - Thôn Trường Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia