CHƯƠNG 11: CỬA MỘ MỞ, CHƯ THIÊN CÚI ĐẦU

Keng!

Chiếc chìa khóa ngọc đen cắm phập vào ổ khóa chính giữa.

Ổ khóa bừng sáng.

Quang mang đỏ rực như m.á.u nhuộm đỏ cả một vùng tinh hải.

Ầm ầm ầm!

Cánh cổng đồng cổ kính khổng lồ vạn trượng bắt đầu thức tỉnh, rung chuyển dữ dội.

Chín ổ khóa lớn khắc đầy cấm chế, lúc này chỉ có duy nhất một ổ khóa rực sáng.

Vù——

Từ khe hở của cánh cổng, một luồng t.ử khí cổ xưa dạt dào hung hãn phun trào ra ngoài.

T.ử khí đậm đặc như thủy ngân, càn quét khắp bốn phương tám hướng.

Hàng triệu tu sĩ vây quanh lập tức biến sắc.

"Lùi lại!"

"Mau lui lại!"

Tiếng hét thất thanh vang lên khắp nơi.

Hàng triệu tu sĩ Chư Thiên bị luồng t.ử khí kia cưỡng ép đ.á.n.h bạt, lùi lại mấy dặm.

Chỉ còn vài vị cường giả đỉnh cấp, Đế t.ử của các đại tộc là dùng tu vi vạn năm ép gối đứng vững.

Sương mù xám tản ra.

Tất cả mọi người, hàng vạn ánh mắt thèm khát và kinh hãi, đồng loạt dồn về một hướng.

Mặc Táng Sinh.

Hắn vẫn đứng yên tại chỗ.

Vác cỗ quan tài gỗ đen khổng lồ, thần sắc bình thản, nghênh diện luồng t.ử khí cuồn cuộn.

Hắn chính là trung tâm của trời đất lúc này.

"Hừ, giả thần giả quỷ!"

Đế t.ử Hắc Viêm tộc bước ra một bước, quanh thân ngọn lửa đen thiêu rụi cả hư không.

Hắn nhìn cánh cổng đồng cổ kính, trong mắt đầy vẻ ngạo nghễ.

"Một ngôi mộ rách từ kỷ nguyên trước, cần gì chìa khóa?"

"Chư vị, hợp lực phá cổng!"

Hắn lật tay, một thanh chiến đao bùng cháy hắc viêm hiện thế.

Đế Binh.

"Phá!"

Đế t.ử Hắc Viêm gầm lên, c.h.é.m ra một đao mạnh nhất.

Xung quanh, mấy vị thiên kiêu đỉnh cấp của các đại thế lực cũng đồng loạt ra tay.

Oanh! Oanh! Oanh!

Thần thông diệt thế, bảo vật ngút trời bộc phát quang mang rực rỡ, phủ kín cả bầu trời phương Bắc.

Tất cả đồng loạt oanh kích lên cánh cổng đồng vạn trượng.

Kiếm khí tiêu tán.

Hắc viêm lụi tàn.

Cánh cổng đồng cổ kính vẫn sừng sững đứng đó, không hề sứt mẻ dù chỉ một mảnh vụn.

Ngược lại.

Vù!

Một luồng t.ử khí từ thân cổng b.ắ.n ngược trở lại, tốc độ nhanh như chớp.

"A!"

Đế t.ử Hắc Viêm hự một tiếng, l.ồ.ng n.g.ự.c nát bấy, thân hình bay ngược ra xa vạn trượng, phun m.á.u liên tục.

Mấy vị thiên kiêu hợp sức lúc nãy cũng tơi tả, người gãy tay, kẻ nát cốt, trọng thương ngã rạp.

Quảng trường tĩnh lặng như tờ.

Cưỡng ép mở cổng?

Không thể nào.

Giữa bầu không khí đông cứng, một cỗ xe rồng cổ kính từ xa bay tới.

Thiên Cơ Các Chủ bước ra khỏi xe.

Sắc mặt hắn ngưng trọng, trên tay cầm một cuốn cổ thư làm bằng da thú vàng úa, tản ra hơi thở viễn cổ.

Hắn nhìn cánh cổng, rồi nhìn sang cuốn cổ thư, chậm rãi lật mở.

Giọng nói của hắn được linh lực khuếch đại, vang vọng bên tai hàng vạn tu sĩ:

"Cổ tịch ghi chép."

"Cửu Mộ tồn tại từ trước thời đại của Thần Minh, tuyệt đối không thể mở bằng bạo lực."

Hắn ngước đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn về phía vị thiếu niên vác quan tài.

"Nơi này chỉ chấp nhận Mộ Lệnh."

"Chín chiếc chìa khóa cổ xưa chính là Mộ Lệnh."

"Người nắm giữ chìa khóa sẽ nắm quyền sinh sát, quyết định ai có tư cách bước vào trong mộ."

Lời vừa dứt.

Xoạt!

Toàn bộ Chư Thiên vạn tộc, các lão quái vật, các đại năng thánh địa đều đứng ngồi không yên.

Ánh mắt bọn họ nhìn Mặc Táng Sinh lập tức thay đổi.

Từ tham lam, biến thành một sự kiêng kị và uy h.i.ế.p tột cùng.

Tên nhóc vác quan tài này, lúc này chính là kẻ nắm quyền mở cửa Mộ Thiên Quan.

Không gian trên cao đột nhiên vặn vẹo.

Tiên quang vạn đạo giáng lâm.

Thánh Chủ Quy Khương Thánh Địa đích thân bước ra từ hư không.

Uy áp Hóa Thần đỉnh phong như thiên bạt ập xuống, đè ép khiến mặt đất hoang dã vỡ vụn chi chít.

Hắn đứng trên cao nhìn xuống Mặc Táng Sinh, giọng nói lạnh lùng như sấm vang:

"Mặc Táng Sinh."

"Giao chiếc chìa khóa ngọc đen kia ra đây."

Hắn dang tay, tiên quang quanh thân lưu chuyển.

"Quy Khương Thánh Địa ta sẽ ban cho ngươi mười tòa linh mạch, phong ngươi làm Thái Thượng Trưởng Lão, bảo hộ ngươi khỏi sự truy sát của toàn Chư Thiên."

"Nếu không..."

Sát ý ngút trời ngưng tụ thành những bông tuyết tím lơ lửng quanh hắn.

Mặc Táng Sinh vác Hắc Quan, không nhìn hắn.

Cũng không đáp một lời.

Hắn chỉ tiến về phía trước, nhấc chân bước lên bậc thềm đá dẫn lên cổng mộ.

Bịch.

Tiếng bước chân vững chãi.

Sự coi thường tuyệt đối.

Thánh Chủ Quy Khương Thánh Địa sắc mặt nháy mắt trầm xuống, sát cơ bùng nổ vạn dặm.

"Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt?"

Mặc Táng Sinh dừng bước, tay phải khẽ chạm vào chuôi Táng Thiên Kiếm gỉ sét.

Hắn nhàn nhạt nói:

"Muốn chìa khóa."

Hắn quay đầu, ánh mắt tịch mịch nhìn thẳng vào vị Thánh Chủ cao cao tại thượng kia.

"Tự tới lấy."

Keng vạn trượng!

Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh đột ngột rung chuyển dữ dội.

Tiếng chuông tang trầm hùng bộc phát, chấn động thức hải của toàn bộ tu sĩ có mặt tại đây.

Vù vù vù.

Ngay cái khoảnh khắc tiếng chuông vang lên.

Bên trong cánh cổng đồng cổ kính, cỗ quan tài đá đen khổng lồ lơ lửng trên tế đàn cũng bỗng nhiên rung động theo.

Keng——

Một tiếng chuông cổ xưa, thô ráp từ sâu trong lòng mộ truyền ra ngoài.

Hai tiếng chuông, một đen một đá, đồng loạt cộng hưởng với nhau một cách quỷ dị.

Sóng âm va chạm.

Xoạt xoạt xoạt!

Trên khoảng không hư vô trước cánh cổng đồng, vô số đường đạo văn cổ xưa màu xám đen bắt đầu tự động diễn hóa, ngưng tụ thành từng chuỗi xích lớn lơ lửng.

Mặc Táng Sinh đứng giữa luồng đạo văn.

Hắn cảm nhận được một luồng ý chí quen thuộc, một lời kêu gọi vạn cổ đang thúc giục hắn bước vào.

Hắc Quan và Mộ Thiên Quan này.

Vốn dĩ có cùng một nguồn gốc sinh t.ử.

Địa vị của Hắc Quan, thậm chí còn cao hơn cỗ quan tài đá bên trong một tầng.

"Oanh!"

T.ử khí phun trào đột ngột ngưng tụ lại giữa không trung.

Trước cánh cổng đồng vạn trượng, một bóng người khổng lồ cao hàng trăm mét từ từ hiển hiện.

Không có da thịt.

Không có cốt nhục.

Chỉ là một luồng ý chí cổ xưa, cường đại tích tụ qua vạn vạn năm của người giữ mộ năm xưa để lại.

Bóng người khổng lồ cúi đầu nhìn xuống hàng vạn tu sĩ Chư Thiên phía dưới.

Ánh mắt sương mù của hắn mang theo sự lạnh lẽo vô tình của năm tháng.

Hắn mở miệng, giọng nói khàn khàn như tiếng hai lục địa va chạm:

"Các ngươi..."

Ý chí giữ mộ nhìn vào đao kiếm, bảo vật trên tay các Đế t.ử, đại năng thế lực.

"Đến đào mộ..."

Rồi ánh mắt hắn dời về phía cỗ Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh.

"Hay đến đưa tang?"

Câu hỏi vang vọng chín tầng trời.

Hàng vạn tu sĩ Chư Thiên ngơ ngác nhìn nhau, không một ai trả lời được.

Bọn họ đến vì bảo vật, vì cơ duyên trường sinh, vì tham niệm.

Đào mộ? Đưa tang?

Bọn họ không quan tâm.

Giữa quảng trường im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Bịch.

Mặc Táng Sinh bước thêm một bước, đứng thẳng trước bóng người khổng lồ của ý chí giữ mộ.

Thanh Táng Thiên Kiếm rỉ sét cầm trên tay phải, mũi kiếm chúc xuống đất.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng vào đôi mắt sương mù vạn năm kia.

Hắn bình tĩnh đáp:

"Ta không đào mộ."

Hắn nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang lên:

"Ta chỉ tiễn người."

Oanh!

Hắc Quan sau lưng hắn bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, một luồng t.ử khí nguyên thủy bộc phát, hòa làm một với kiếm ý của hắn.

Ý chí giữ mộ khẽ khựng lại.

Lão nhìn Mặc Táng Sinh, nhìn cỗ quan tài đen, rồi nhìn thanh kiếm gỉ sét.

Gương mặt khổng lồ bằng sương mù của lão khẽ gật đầu một cái đầy mãn nguyện.

"Được."

Két... Két... Két...

Cánh cổng đồng cổ kính khổng lồ vạn trượng, lúc này bỗng nhiên tự động chuyển động, mở rộng ra một khe hở lớn mười trượng.

Cửa mộ mở rộng.

T.ử khí và tiên khí hòa quyện vào nhau, tạo thành những dải sương mù màu xám trắng lờ lờ lướt ra ngoài.

Tất cả tu sĩ Chư Thiên đều nghển cổ nhìn vào bên trong.

Bọn họ tưởng sẽ nhìn thấy cung điện vàng ngọc, núi linh thạch hay kho báu viễn cổ chất đống.

Nhưng không.

Bên trong cánh cổng đồng, chỉ có một con đường bằng đá xám thô ráp, kéo dài hun hút xuống lòng đất tối tăm.

Hai bên con đường đá cổ kính kia.

Là hàng ngàn, hàng vạn gò đất nhô lên.

Tất cả đều là bia mộ cổ, rỉ sét, nứt nẻ, hoang phế vạn năm.

Không có hào quang tiên gia.

Không có chí bảo lộ diện.

Nơi này chính là một ngôi mộ thật sự, một nghĩa địa khổng lồ của những tồn tại đã bị thời gian lãng quên.

Không khí tĩnh lặng, lạnh ngắt đến mức rợn người.

"Bảo vật chắc chắn giấu ở sâu bên trong!"

Một vị thiên kiêu của đại tộc không nhịn được nữa, tham niệm bùng cháy làm lóa mắt.

Hắn cho rằng cửa mộ đã mở thì ai cũng có thể vào.

Vút!

Thân hình hắn hóa thành một luồng trường hồng, tốc độ cực nhanh, lao thẳng về phía khe hở mười trượng của cánh cổng đồng.

"Cơ duyên là của ta!" Hắn hét lớn đầy phấn khích.

Nhưng ngay cái khoảnh khắc gót chân hắn vừa bước qua ranh giới của cánh cổng đồng, giẫm lên viên đá đầu tiên của con đường mộ.

Gió bỗng dừng thổi.

Phập.

Không có tiếng nổ vang dội.

Không có thần thông oanh kích.

Cơ thể của vị thiên kiêu kia đóng băng giữa không trung, rồi trong một nhịp thở, toàn bộ da thịt, cốt tủy của hắn nháy mắt hóa thành tro bụi màu xám, tản mác theo gió tinh không.

Ngay cả linh hồn bên trong cũng không kịp gào thét, triệt để biến mất khỏi thế gian.

C.h.ế.t sạch sẽ.

Cả quảng trường hàng triệu tu sĩ Chư Thiên lập tức nín thở, da mặt co giật.

Không ai dám tiến thêm một bước.

Mặc Táng Sinh cầm chiếc chìa khóa ngọc đen trong tay trái.

Mộ Lệnh tỏa ra một tầng hào quang màu xám mỏng, bao bọc lấy thân hình hắn và Mộ Thanh Y.

Keng.

Hắc Quan sau lưng khẽ rung lên một nhịp nhẹ nhàng.

Hắn không nhìn đám người đang khiếp sợ phía sau, sải bước lớn, thản nhiên bước qua cánh cổng đồng vạn trượng.

Hố sâu t.ử vong phớt lờ hắn.

Quy tắc diệt thế của Mộ Thiên Quan không hề có một chút lực cản nào đối với Người Đưa Tang.

Mộ Thanh Y lặng lẽ bám sát sau lưng hắn, gót chân nàng giẫm lên vết chân hắn, an toàn bước vào bên trong.

Ầm ầm ầm!

Ngay khi hai người vừa bước qua, cánh cổng đồng cổ kính khổng lồ vạn trượng bỗng nhiên tự động khép c.h.ặ.t lại.

Dây xích thần thiết quấn quanh, khóa c.h.ế.t mọi lối ra vào.

Tất cả các đại thế lực, Quy Khương Thánh Chủ, các Đế t.ử của Chư Thiên vạn tộc...

Lúc này chỉ có thể đứng trố mắt nhìn cánh cổng đóng c.h.ặ.t.

Không ai còn cách nào tiến vào bên trong dù chỉ nửa bước.

Bên trong Mộ Thiên Quan.

Tối tăm.

Lạnh lẽo.

Con đường đá cổ kính xám xịt kéo dài vô tận xuống lòng đất sâu thẳm.

Hai bên đường, hàng ngàn, hàng vạn bia mộ cổ không tên đứng sừng sững giữa sương mù xám, cô độc qua vô số kỷ nguyên.

Mặc Táng Sinh vác quan tài bước đi, tiếng bước chân đều đặn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Bỗng nhiên.

Ở cuối con đường đá tối tăm phía trước.

Một chiếc đèn đồng cổ rỉ sét loang lổ, treo lơ lửng trên vách đá, tự nhiên bừng sáng.

Ánh lửa màu xanh lam quỷ dị, chập chờn chiếu sáng một góc mộ.

Ngay khi ánh đèn đồng bừng sáng.

Một giọng nói vô cùng khàn khàn, già nua và mỏi mệt, từ sâu thẳm trong lòng mộ đá tối tăm đột ngột vang lên, dội vào tai hai người:

"Người đưa tang..."

Tiếng xích sắt ma sát dưới đất nghe ghê rợn.

"Ngươi đến muộn..."

"Chín vạn năm rồi."

Chương 11 - Thôn Trường Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia