Thôn Trường Sinh

Chương 12 (kết)

CHƯƠNG 12: KỶ NGUYÊN ĐÃ CHẾT

Bên trong Mộ Thiên Quan.

Không gian sâu thẳm.

Tối tăm.

Lạnh ngắt.

Mặc Táng Sinh và Mộ Thanh Y sóng bước đi hết con đường đá xám đầy bia mộ.

Kỳ lạ.

Càng đi vào sâu, bên tai càng trở nên vắng lặng.

Không còn nhìn thấy những cỗ quan tài cổ nứt nẻ.

Mùi vị của t.ử khí đậm đặc bấy lâu nay bỗng nhiên biến mất sạch sẽ.

Phía cuối con đường.

Một tòa đại điện bằng đá xám sừng sững hiện ra.

Nó thô sơ.

Hùng vĩ.

Nhưng bề mặt phủ đầy lớp bụi dày cộm của năm tháng và thời gian.

Keng.

Hắc Quan sau lưng Mặc Táng Sinh đột ngột rung nhẹ một cái.

Tiếng chuông tang vang lên, nhịp điệu đều đặn, thanh bình chưa từng có.

Mặc Táng Sinh dừng chân trước thềm đá đại điện.

Hắn vác c.h.ặ.t cỗ quan tài đen, ánh mắt tịch mịch nhìn vào cánh cửa đá đóng hờ.

Hắn biết.

Đích đến của hành trình lần này, ở ngay bên trong.

Cạch.

Mặc Táng Sinh đưa tay đẩy nhẹ cửa đá.

Bên trong đại điện, không gian trống trải đến mức quạnh quẽ.

Chỉ có một chiếc bàn đá cũ kỹ đặt ở chính giữa.

Trước bàn.

Một lão nhân tóc bạc trắng như tuyết đang tĩnh lặng ngồi xếp bằng.

Bên cạnh ông là một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi, ánh lửa màu xanh lam chập chờn như sắp tắt.

Mặc Táng Sinh và Mộ Thanh Y bước vào.

Lão nhân không cử động.

Trên người ông, hoàn toàn không cảm nhận được một chút sinh khí nào của phàm nhân.

Nhưng cũng kỳ lạ thay, không hề có nửa điểm t.ử khí của người c.h.ế.t.

Chỉ còn lại một luồng ý chí kiên định vạn cổ, ngoan cường chống chọi với năm tháng.

Lão nhân không ngẩng đầu.

Ông không hỏi danh tính của hai kẻ đột lốt bước vào.

Ánh mắt đục ngầu, sâu hoắm của ông chỉ khóa c.h.ặ.t vào cỗ Hắc Quan khổng lồ màu đen xám trên vai Mặc Táng Sinh.

Sau một nhịp thở dài dằng dặc.

Lão nhân khẽ gật đầu một cái.

"Đời thứ chín..."

Giọng ông khàn khàn, mệt mỏi vang lên:

"Ngươi cuối cùng cũng tới rồi."

Mặc Táng Sinh đứng thẳng trước bàn đá, Hắc Quan chống mạnh xuống đất.

Hắn nhìn lão nhân, thanh âm lạnh lùng, dứt khoát:

"Nơi này chôn ai?"

Lão nhân tóc bạc nhìn ông đèn dầu chập chờn, lắc đầu một cái.

"Nơi này..."

Ông dừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười t.h.ả.m hại.

"Không chôn người."

Mộ Thanh Y ở bên cạnh nghe vậy, đôi mắt trong vắt thoáng qua sự ngỡ ngàng.

Không chôn người?

Vậy vạn vạn gò đất vô danh bên ngoài kia là cái gì?

Lão nhân không giải thích dài dòng, ông chậm rãi đưa một ngón tay gầy guộc như cành củi khô, chỉ thẳng lên đỉnh trần của đại điện.

Oanh!

Bụi bặm vạn năm trên trần điện đột ngột tản ra, một bức tinh đồ khổng lồ, rực rỡ hiện hình.

Nhưng bên trong bức tinh đồ đó.

Hàng ngàn, hàng vạn tinh vực, tinh cầu lấp lánh đang lần lượt tắt ngấm, hóa thành một màu đen kịt như tro tàn.

Một thời đại hoàn chỉnh, phồn hoa tột đỉnh nháy mắt biến mất sạch sẽ trong dòng chảy lịch sử.

Lão nhân nhìn tinh đồ tắt lịm, giọng nói run rẩy, ẩn chứa một nỗi bi tráng tột cùng:

"Mộ Thiên Quan."

"Chôn cất một Kỷ Nguyên đã c.h.ế.t."

Đại điện rơi vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Mộ Thanh Y nhìn tinh đồ tro tàn trên đỉnh đầu, da đầu tê dại, cả thân hình run lên bần bật.

"Chôn một kỷ nguyên..." Nàng lẩm bẩm trong vô thức.

Lão nhân gật đầu, ánh mắt tang tóc nhìn về phía Mặc Táng Sinh:

"Chư Thiên vạn tộc cho rằng lịch sử là một đường thẳng bất tận."

"Sai rồi."

"Sau mỗi một lần đại kiếp hủy diệt tối cao, một Kỷ Nguyên phồn hoa sẽ triệt để kết thúc."

Ông chỉ tay ra phía ngoài cửa điện, nơi hàng vạn bia mộ hoang phế đứng sừng sững:

"Chín lần đại kiếp viễn cổ."

"Tạo thành Cửu Mộ vĩ đại của thế gian."

"Mỗi một tòa Cổ Mộ ở nơi này, đều là nơi lưu giữ toàn bộ vết tích, lịch sử đã bị xóa sổ của một thời đại trước."

Lão nhân ho khan một tiếng, hư ảnh lung lay:

"Thiên địa quy tắc không cho phép chúng xuất hiện lại."

"Không một ai được phép mở ra cướp đoạt."

"Suốt mấy vạn kỷ nguyên qua, chỉ có duy nhất một tồn tại có tư cách bước vào nơi này."

Ông nhìn vào cỗ quan tài đen bên cạnh Mặc Táng Sinh:

"Người Đưa Tang."

Oanh!

Hắc Quan khổng lồ đang chống dưới đất đột nhiên tự động bay lửng lên không trung.

Nó tản ra vạn đạo hắc mang, bao phủ lấy toàn bộ trung tâm đại điện.

Lão nhân tóc bạc nhìn thấy cỗ quan tài gỗ đen xuất hiện, gương mặt già nua bỗng trở nên vô cùng trang nghiêm, kính cẩn.

Ông chậm rãi đứng dậy, hướng về phía Hắc Quan, cúi đầu làm một cái thủ lễ cổ xưa, tối cao nhất của kỷ nguyên trước.

"Cửu Huyền Diệt Thế Thần Quan..."

Lão nhân lẩm bẩm, trong mắt đầy vẻ hoài niệm và thành kính.

Ông quay sang nhìn Mặc Táng Sinh, nhàn nhạt nói:

"Nó không phải là v.ũ k.h.í diệt thế của ma đầu."

"Nó cũng không phải là thần binh pháp bảo của tiên gia."

"Kỳ thực, nó chính là cỗ Quan Tài bản mệnh của vị Người Thủ Mộ đầu tiên khai thiên lập địa."

Mặc Táng Sinh nhìn cỗ quan tài đang phát sáng, ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t.

"Từ thời thái cổ đến nay, nó truyền thừa qua chín đời chủ nhân." Lão nhân nói tiếp. "Mỗi một đời vác nó, đều phải đi qua Chư Thiên để đưa tang cho những thứ đã quá hạn."

"Mà ngươi, Mặc Táng Sinh."

"Ngươi chính là người kế thừa đời thứ chín của cỗ thần quan này."

"Nhưng tu vi hiện tại của ngươi, mới chỉ kích hoạt và kế thừa được một phần nhỏ sức mạnh của nó mà thôi."

Lão nhân tóc bạc quay người lại phía bàn đá.

Ông giơ tay, từ bên dưới ngọn đèn dầu nhỏ nhoi kia, chậm rãi lấy ra một quyển sổ làm bằng chất liệu da thú thô ráp, cũ kỹ.

Quyển sách không có đạo vận lưu chuyển.

Không có hào quang rực rỡ.

Nó phi thường bình thường, thô sơ.

"Nhận lấy."

Lão nhân đưa quyển sổ về phía Mặc Táng Sinh.

Mặc Táng Sinh tiến lên một bước, giơ bàn tay gầy guộc nhận lấy cuốn cổ thư. Hắn mở ra xem.

Không phải công pháp tu luyện nghịch thiên.

Càng không phải thần thông bí tịch tối cao.

Trên trang bìa cũ nát, chỉ khắc vỏn vẹn hai chữ cổ màu đen: SỔ TANG.

Hắn lật mở từng trang bên trong.

Trang thứ nhất: Chôn cất Thần Ma Trủng.

Trang thứ hai: Chôn cất Luân Hồi Đồng Hồ.

Mỗi một trang sách đều ghi chép lại rõ ràng, rành rọt tất cả những tồn tại, những quy luật đã từng được cỗ Hắc Quan này chân chính đưa tang và chôn cất từ trước đến nay.

Hắn lật đến trang cuối cùng.

Hoàn toàn trống trơn.

Màu giấy trắng xám, lạnh ngắt.

Hắn hiểu rồi.

Trang sách trống này, đang chờ đợi thanh Táng Thiên Kiếm của hắn viết tiếp những cái tên tiếp theo.

Uỳnh!

Ngay cái khoảnh khắc Mặc Táng Sinh nhận lấy Sổ Tang, cỗ Hắc Quan đang lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên bộc phát ra một luồng hắc mang ngút trời.

Chương 12 (kết) - Thôn Trường Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia