Thôn Trường Sinh

Chương 12.2 (kết)

Một đạo văn cổ xưa thô bạo, vĩ đại hoàn toàn hiện hình rõ nét trên thớ gỗ đen rỉ sét.

Tầng Thứ Hai – Táng Địa, triệt để hoàn thiện và thức tỉnh hoàn toàn.

Oanh!

Trong ý thức hải của Mặc Táng Sinh, khoảng không gian u minh bên trong quan tài nháy mắt xé rách, mở rộng ra gấp mười lần.

Hắn nhìn thấy vô số long mạch thượng cổ, những bí cảnh và những vùng cấm địa viễn cổ hoang phế đang nằm im lìm trong bóng tối.

Mỗi một vùng đất hoang tàn đó, đều hiển hiện một cái "điểm chôn" màu đen kịt.

Sức mạnh mới tràn ngập cơ thể.

Mặc Táng Sinh nắm c.h.ặ.t Táng Thiên Kiếm, một luồng minh ngộ dâng lên trong lòng.

Từ nay về sau, dưới sự hỗ trợ của Táng Địa hoàn chỉnh.

Thanh kiếm của hắn không chỉ có thể chôn cất sinh linh, thần minh hay pháp bảo.

Mà hắn...

Đã có tư cách chôn cất cả một vùng thiên địa cấm địa của Chư Thiên.

Sức mạnh của Người Đưa Tang, tiến thêm một bước dài vạn trượng.

Lão nhân tóc bạc nhìn thấy Hắc Quan hoàn toàn thức tỉnh Tầng Thứ Hai, gương mặt già nua hiện lên một nụ cười mãn nguyện, thanh thản.

Trách nhiệm canh giữ ngôi mộ vạn năm của ông, hôm nay rốt cuộc đã có người đến gánh vác.

"Nhiệm vụ của ta... kết thúc rồi."

Lão nhân nói nhỏ một câu.

Cạch.

Ngọn đèn dầu nhỏ nhoi bên cạnh ông đột ngột tắt ngấm, ánh lửa xanh lam biến mất.

Thân hình hư ảnh của lão nhân bắt đầu hóa thành vạn điểm ánh sáng mờ nhạt, chậm rãi tản mác theo gió đêm, tan biến vào không trung đại điện.

Trước khi toàn bộ ý thức hoàn toàn tiêu tán khỏi thế gian, giọng nói khàn khàn, trầm thấp của ông một lần nữa vang vọng bên tai Mặc Táng Sinh:

"Đời thứ chín..."

"Nhớ kỹ lời dặn của tổ tiên."

"Đi qua Chư Thiên, đừng cứu thế."

Điểm ánh sáng cuối cùng tan vỡ.

"Chỉ cần..."

"Đưa tang đúng người."

Lão nhân triệt để đi vào luân hồi, biến mất sạch sẽ.

Bên ngoài Mộ Thiên Quan.

Vùng hoang dã vĩnh hằng, không khí ngột ngạt đến mức sắp đóng băng.

Hàng vạn tu sĩ của các đại thế lực, Đế tộc Hắc Viêm, Quy Khương Thánh Địa vẫn vây quanh cổng mộ, ánh mắt đầy sự oán hận và không cam lòng.

Két... Két...

Cánh cổng đồng cổ kính khổng lồ vạn trượng bỗng nhiên từ từ dịch chuyển, mở ra một khe hở lớn.

Mặc Táng Sinh vác Hắc Quan, thần sắc bình thản, chậm rãi bước ra ngoài.

Mộ Thanh Y lặng lẽ bám sát sau lưng hắn.

Bọn họ vừa bước qua ranh giới.

Ầm!

Cánh cổng đồng vạn trượng lập tức khép c.h.ặ.t lại một cách tuyệt đối, chín ổ khóa đá đen đồng loạt ghim c.h.ặ.t, sợi xiềng xích thần thiết quấn quanh khóa c.h.ế.t hoàn toàn.

Khí tức của ngôi mộ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian, không một ai khác có thể cảm ứng hay tiến vào được nữa.

"Đóng lại rồi?"

"Bảo vật bên trong đâu?"

Các Đế t.ử, Thánh t.ử nhìn hai bàn tay trắng của Mặc Táng Sinh, trong mắt toàn là sự thất vọng và tức giận điên cuồng.

Quy Khương Thánh Chủ đứng trên cao, tiên quang quanh thân bạo phát, sát ý khóa c.h.ặ.t vào Mặc Táng Sinh:

"Mặc Táng Sinh, giao ra thứ ngươi vừa có được!"

Hàng vạn tu sĩ đồng loạt bao vây bọc lót.

Mà tại Thiên Cơ Các, Thiên Cơ Kính ghi nhận rõ ràng: Mặc Táng Sinh, người đầu tiên sau vô tận kỷ nguyên, chân chính bước vào và bước ra khỏi Mộ Thiên Quan một cách an toàn.

Mối đe dọa lớn nhất Chư Thiên, chính thức hiển hiện.

Mặc Táng Sinh phớt lờ vạn đạo sát cơ xung quanh.

Hắn vác c.h.ặ.t cỗ quan tài đen, chân giẫm lên hư không tinh hải, sải bước lớn đi thẳng về phía trước.

Kiếm tu chi đạo của hắn bộc phát, kiếm khí quanh thân bén nhọn đến mức ép buộc hàng vạn tu sĩ Quy Khương và Đế tộc phải dạt sang hai bên, không một ai dám ra tay ngăn cản đầu tiên.

Mộ Thanh Y lặng lẽ bước theo sau hắn, nửa cây chổi gãy cầm trên tay.

Cạch.

Trong lòng Hắc Quan, cuốn Sổ Tang cổ xưa bỗng nhiên tự động mở ra một trang mới.

Trên mặt giấy trắng xám, từng nét chữ màu đen kịt như mực từ từ hiện hình, cứng cáp, sắc bén:

"Mục tiêu kế tiếp..."

"Thiên Táng Hải."

Mặc Táng Sinh nhìn về phương bắc sâu thẳm, nơi tinh hải tăm tối đầy sấm chớp gầm rú.

Gương mặt hắn không một chút gợn sóng.

Hắn không quay đầu lại nhìn ngôi làng hay Cổ Mộ phía sau lần nào.

Mộ Thanh Y rảo bước đi sát bên cạnh cỗ quan tài đen của hắn, hai bóng người gầy guộc, cô độc chậm rãi tiến sâu vào tinh không vô tận, dần dần biến mất hoàn toàn sau màn sương đêm.

Hoàn thành sự kiện Thôn Trường Sinh cổ xưa.

Hắc Quan khống chế sức mạnh, mở hoàn toàn Tầng Thứ Hai – Táng Địa.

Mộ Thanh Y trở thành người đồng hành chính thức đầu tiên trên con đường đưa tang.

Mặc Táng Sinh nắm giữ cuốn Sổ Tang vạn cổ và Mộ Lệnh chiếc chìa khóa ngọc đen thứ nhất.

Mộ Thiên Quan vĩ đại khép lại cửa đá vạn năm.

Toàn bộ Chư Thiên vạn tộc, các cổ tộc, đế tộc và thánh địa ẩn thế, giờ khắc này chính thức coi vị thiếu niên vác quan tài Mặc Táng Sinh...

Là mối đe dọa hủy diệt lớn nhất, đáng sợ nhất của kỷ nguyên này.

Ở một nơi vô cùng sâu thẳm, tăm tối nhất của tinh không Chư Thiên.

Vùng cấm địa vĩnh hằng nằm ngoài quy luật âm dương.

Tám tòa Cổ Mộ khổng lồ còn lại trong Cửu Mộ, vốn dĩ đã ngủ yên qua vô số vạn vạn năm, lúc này bỗng nhiên đồng loạt rung chuyển kịch liệt.

Ầm ầm ầm!

Xiềng xích thần minh xích quanh tám cánh cổng đá ma sát vào nhau phát ra những tiếng kêu loảng xoảng, ghê rợn dội vào không trung tăm tối.

Từ sâu trong bóng đêm đặc quánh của vùng cấm, một giọng nói cổ xưa, khàn khàn và lạnh lùng như từ dưới cửu tuyền vọng lên, chậm rãi vang vang:

"Người Đưa Tang đời thứ chín..."

"Đã bắt đầu thu hồi cỗ Cổ Mộ thứ nhất rồi sao..."

Một tiếng thở dài dằng dặc, đầy rẫy sự âm mưu và hủy diệt vang lên:

"Vậy thì..."

"Đại kiếp cuối cùng của kỷ nguyên này..."

"Cũng sắp sửa tỉnh giấc rồi."

----HOÀN----

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

TÁNG THẦN

Hàng tỷ năm trước, thuở hỗn độn sơ khai, vũ trụ ngưng tụ một cỗ thần quan hủy thế. Lấy hỗn độn làm thân, năng lượng nguyên thủy làm hơi thở, hố đen làm miệng, tinh thần làm nắp. Quan tài xuất thế, nuốt chửng bốn biển, trấn áp bát hoang, thanh lọc trời đất.

Triệu năm trước, Thần Ma đại chiến, thần quan mở ra, chôn vùi toàn bộ Thần giới rồi tiêu tán vào hư không.

Triệu năm sau, vùng biên viễn Đại Hoang có một thiếu niên tên Mặc Táng Sinh, bị chôn sống sâu vạn trượng dưới lòng đất, lại vô tình dùng ý chí kiếm đạo bất diệt đúc thành đinh quan tài, cộng sinh cùng chí bảo hỗn độn.

Giữa một thời đại người người cầu trường sinh, lạy chư thần, bái tiên Phật, thì lại có một kiếm tu lầm lũi vác hắc quan đi ngược chiều chúng sinh. Thanh kiếm rèn từ nắp quan tài vung lên, nơi đó mất đi sức sống, vạn cổ tịch diệt.

Khi chư thần run sợ hỏi anh muốn làm gì, anh chỉ lạnh lùng đáp: "Cứu người thì ta không giỏi; nhưng chôn cất người... thì ta khá giỏi!"

Chương 12.2 (kết) - Thôn Trường Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia