Trước đây, xã hội loài người tính toán rằng cần bao nhiêu lương thực, cần bao nhiêu năng lượng, cần bao nhiêu nhà ở thì sau này, chúng ta bắt đầu tính toán rằng thị trường cần bao nhiêu người tiêu dùng, doanh nghiệp cần bao nhiêu nhân viên.

Còn bây giờ, chúng ta bắt đầu tính toán thú ăn thịt người cần bao nhiêu sinh mệnh.

Tôi nhìn chằm chằm vào mô hình hiển thị trên màn hình máy tính hồi lâu.

Trên đó có một đường cong.

Trục hoành là năm, trục tung là nhu cầu tài nguyên.

Đường cong không ngừng leo thang, chú thích bên cạnh viết: "Lượng tiêu hao nhân khẩu tối thiểu."

Tôi hỏi cấp trên của mình: "Tại sao lượng tiêu hao nhân khẩu lại tăng?"

Ông ta nói: "Vì quy mô ngành công nghiệp mở rộng."

Tôi nói: "Nhưng chẳng phải thú ăn thịt người đã được thỏa mãn rồi sao?"

Ông ta nhìn tôi, chỉ cười một cái.

Ông ta nói: "Cậu vẫn chưa hiểu về kinh tế."

"Bất kỳ hệ thống nào chỉ cần bắt đầu tăng trưởng thì không thể dừng lại."

"Ngừng tăng trưởng thì bản thân nó chính là suy thoái."

Đây là lần đầu tiên tôi thực sự hiểu được logic của tư bản.

Thú ăn thịt người cần ngày càng nhiều người hơn.

Ví dụ ban đầu, nó cần ăn mười nghìn người.

Mười nghìn người nghe có vẻ rất nhiều.

Nhưng đối với hàng tỷ dân số toàn cầu mà nói dường như vẫn có thể chấp nhận được.

Sau đó nó cần một triệu người.

Mọi người nói: "Vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát."

Lại sau đó nữa, thú ăn thịt người bắt buộc phải tiêu hao mười triệu người.

Có người bắt đầu phản đối nhu cầu này nhưng những người ủng hộ lại nói: "Đừng quên nó đã tạo ra bao nhiêu việc làm?"

"Bao nhiêu gia đình dựa vào ngành công nghiệp này để sống?"

"Bao nhiêu căn bệnh đã được chữa khỏi nhờ nghiên cứu về nó?"

"Bao nhiêu quốc gia đã trở nên thịnh vượng nhờ xuất khẩu sản phẩm của nó?"

Mỗi một tiếng nói nghi vấn đều sẽ bị nhấn chìm bởi những dữ liệu kinh tế ngập trời.

GDP.

Tỷ lệ việc làm.

Thuế thu nhập.

Đầu tư.

Tỷ lệ tăng trưởng.

Với tư cách là người trong ngành của Tân Sinh Thái, tôi được mời tham dự một cuộc họp.

Chủ đề cuộc họp là: "Làm thế nào để nâng cao năng lực phát triển bền vững của ngành công nghiệp thú ăn thịt người."

Trong phòng họp lấp đầy bởi những chuyên gia, nhà khoa học, doanh nhân, quan chức chính phủ, tổ chức đầu tư.

Có người đề xuất: "Dân số t.ử vong tự nhiên đã không còn đủ để đáp ứng nhu cầu."

Không khí trong đại sảnh chỉ im lặng đúng một giây.

Sau đó có người nói: "Vậy thì hãy thiết lập cơ chế cung ứng mới."

Ban đầu tôi không hiểu.

Thế nào gọi là cơ chế cung ứng mới?

Sau đó trang PPT tiếp theo được chiếu lên.

Tiêu đề là: "Phương án tối ưu hóa hệ thống cống hiến sinh mệnh."

Nói một cách đơn giản chính là khiến cho nhiều người chủ động tham gia hơn.

Những phương pháp như vậy có rất nhiều, ví dụ như nâng cao mức thưởng, mở rộng tuyên truyền, thay đổi quan niệm xã hội, cho thanh thiếu niên tiếp nhận giáo d.ụ.c từ nhỏ.

Nói với chúng rằng: "Ý nghĩa lớn nhất của sinh mệnh là tạo ra giá trị."

Trường học bắt đầu xuất hiện các môn học mới, họ gọi môn học này là “Kinh tế học sinh mệnh”.

Giáo viên bảo với trẻ em: "Giá trị của con người không chỉ nằm ở việc khi còn sống có thể tạo ra gì mà còn nằm ở việc sau khi rời đi có thể để lại gì."

Bọn trẻ bắt đầu viết văn, đề bài thế này: “Tôi của tương lai, làm sao tiếp tục cống hiến cho xã hội?”

Rất nhiều đứa trẻ viết: "Tôi muốn trở thành nhà khoa học."

"Tôi muốn trở thành bác sĩ."

"Tôi muốn trở thành người cống hiến."

Những lời tuyên truyền này luôn khiến tôi cảm thấy buồn nôn nhưng sau đó tôi phát hiện bản thân cũng bắt đầu d.a.o động vì hệ thống này thực sự đã giải quyết rất nhiều, rất nhiều vấn đề hóc b.úa.

Nạn nghèo đói được xóa bỏ trên quy mô lớn, phạm vi bao phủ của y tế miễn phí trở nên rộng lớn hơn, nhiều gia đình vì thế mà nhận được sự giúp đỡ.

Những căn bệnh trước kia không thể chữa trị nay đã có t.h.u.ố.c mới và thậm chí chất lượng cuộc sống của rất nhiều người đã được nâng cao.

Thế là một vấn đề xuất hiện.

Nếu một thứ sai trái lại mang đến nhiều kết quả đúng đắn thì liệu nó vẫn là sai trái sao?

Đây chính là câu hỏi khó trả lời nhất mà các triết gia đã tranh luận rất nhiều năm.

Có người nói: "Kết quả quyết định giá trị."

Chỉ cần tổng thể xã hội trở nên tốt hơn thì việc hy sinh một phần nhỏ người là hợp lý.

Có người nói: "Không."

"Nếu một xã hội cần biến con người thành công cụ thì mới có thể vận hành, vậy thì bản thân xã hội đó đã lâm bệnh rồi."

Hai bên tranh cãi về vấn đề này suốt mấy chục năm nhưng hiện thực sẽ không chờ đợi đáp án triết học vì hiện thực sẽ chỉ tiếp tục vận hành.

Sau đó xảy ra một chuyện đã thay đổi cách nhìn của tất cả mọi người.

Thú ăn thịt người đã xuất hiện một cuộc khủng hoảng trầm trọng.

Tốc độ tăng trưởng dân số đã không còn theo kịp tốc độ tăng trưởng nhu cầu của nó.

Do hệ thống này không ngừng bành trướng, dân số toàn cầu xuất hiện xu hướng sụt giảm nghiêm trọng.

Năm đó, chính phủ lần đầu tiên công khai phát hành báo cáo với tiêu đề là đ.á.n.h giá rủi ro an toàn ngành công nghiệp sinh mệnh và cấu trúc dân số.

Bên trong có một câu mà tôi nhớ rất rõ: "Số lượng con người hiện tại đã trở thành nhân tố mấu chốt ảnh hưởng đến sự phát triển ổn định của ngành công nghiệp."

Tôi nghe xong sống lưng lạnh toát bởi vì câu nói này đảo ngược lại chính là: "Ngành công nghiệp ổn định cần có đủ số lượng con người."

Nhưng con người là gì chứ?

Chương 3 - Thú Ăn Thịt Người - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia