Ông ấy không tấn công doanh nghiệp, cũng chưa từng tham gia biểu tình mà kiên trì viết bài để bày tỏ quan điểm của mình.
Ông ấy nói: "Tôi không phản đối sự hy sinh vĩ đại."
"Cái tôi phản đối là một xã hội khiến con người chỉ có thể chứng minh giá trị của bản thân thông qua sự hy sinh."
Tôi nói với ông ấy: "Nhưng rất nhiều người thực sự đã nhận được lợi ích từ đó."
Ông ấy nói: "Đúng."
"Đây chính là điểm mấu chốt nhất."
"Một chế độ chỉ cần tạo ra đủ nhiều lợi ích là có thể dễ dàng khiến tất cả mọi người phớt lờ nỗi đau."
Ông ấy nói tiếp: "Nếu động vật trong một trang trại tự nguyện xếp hàng vào lò mổ và cho rằng đó là vì sự phát triển tốt hơn của trang trại."
"Cậu có nghĩ chủ trang trại sẽ coi mình là một kẻ tàn nhẫn không?"
Thế là tôi không nói nên lời.
Hệ thống bắt đầu xuất hiện vấn đề mới.
Đó là cạnh tranh.
Vì hạn ngạch người cống hiến có hạn, không phải ai cũng có thể tham gia kế hoạch cống hiến sinh mệnh cấp cao nhất.
Thế là xuất hiện một kiểu cạnh tranh xã hội mới.
Mọi người bắt đầu chứng minh bản thân có giá trị hơn người khác.
Học vấn.
Nghề nghiệp.
Tình trạng sức khỏe.
Gen.
Bối cảnh gia đình.
Những khái niệm này đều được định lượng hóa.
Mỗi người đều có một chỉ số chỉ giá trị sinh mệnh.
Chỉ số này ban đầu chỉ để tham khảo nhưng nó dần dần bắt đầu ảnh hưởng đến công việc, nhà ở, hôn nhân, khoản vay của một công dân và thậm chí còn ảnh hưởng đến việc đi học của thế hệ sau.
Vì doanh nghiệp cho rằng gia đình giá trị cao dễ bồi dưỡng ra nhân tài giá trị cao.
Năm con gái tôi vừa vào tiểu học, nhà trường phát một tờ thông báo yêu cầu phụ huynh điền vào một bảng biểu về kế hoạch cống hiến cho tương lai của gia đình.
Bên trong có mấy câu hỏi như nghề nghiệp của bạn?
Tình trạng sức khỏe của bạn?
Hồ sơ cống hiến của gia đình bạn?
Con cái bạn có sẵn sàng tham gia cống hiến cho xã hội không?
Tôi cầm tờ bảng biểu đó trên tay, lật đi lật lại xem mà đáy hồ trong tim dấy lên từng trận sóng gợn.
Hóa ra khái niệm giá trị cống hiến đã bước sang thế hệ sau từ lúc nào.
Buổi tối, tôi hỏi con gái: “Nếu sau này có người nói với con, giá trị của con người chính là cống hiến, con thấy có đúng không?”
Con bé suy nghĩ một lát, đáp: “Thầy cô giáo chính là nói như vậy ạ.”
Tôi hỏi: “Vậy nếu một người chẳng có chút cống hiến nào thì sao?”
Con bé nói: “Vậy có phải người đó vô dụng không ạ.”
Đáp án này không phải tự nhiên chui ra từ cái đầu nhỏ bé của con bé mà là thế giới này đã dạy cho con bé.
Mấy năm sau, khủng hoảng dân số ngày càng nghiêm trọng.
Thế là chính phủ tung ra chính sách mới.
Khuyến khích sinh đẻ.
Tính theo giá trị tương lai, gia đình cống hiến cao có thể nhận được nhiều tài nguyên hơn; gia đình cống hiến thấp sẽ bị hạn chế.
Trong xã hội bắt đầu xuất hiện một từ mới: “Tối ưu hóa cấu trúc dân số.”
Rất nhiều người tỏ ra phản cảm nhưng cũng giống như trước đây, con người ta luôn dần dần quen thuộc bởi vì cái gì rồi cũng sẽ quen.
Lần đầu nghe thấy cái c.h.ế.t, sẽ sợ hãi nhưng nghe một nghìn lần, sẽ trở nên tê dại.
Tôi bắt đầu ôm tâm thái hoài nghi để điều tra hệ thống này vì công việc khiến tôi tiếp xúc với lượng lớn dữ liệu.
Tôi phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ.
Tốc độ tăng trưởng nhu cầu của thú ăn thịt người luôn vượt quá dự báo.
Mỗi khi kỹ thuật nâng cao, nó lại cần nhiều hơn.
Mỗi khi hiệu suất tăng lên, nó lại cần nhiều hơn.
Mỗi khi chi phí giảm xuống, nó lại cần nhiều hơn.
Sự tồn tại của thú ăn thịt người ép buộc con người phải chứng minh bản thân đáng được tồn tại.
Mà phương pháp chứng minh chính là không ngừng mở rộng quy mô.
Điều này khiến tôi nghĩ đến một chuyện.
Nếu một con vật chỉ ăn thịt người mới sống được, vậy chúng ta sẽ nói đây là bản tính của nó.
Nếu một hệ thống chỉ có thể không ngừng tiêu thụ con người mới vận hành được thì chúng ta sẽ nói đây là quy luật kinh tế.
Thế nhưng hai câu nói này thực sự có điểm khác biệt sao?
Tôi mượn chìa khóa mã hóa của cấp trên để mở tài liệu nội bộ công ty, nhìn thấy một bản báo cáo quyền hạn cao nhất.
Tiêu đề chỉ có vỏn vẹn mấy chữ: “Chiến lược sinh tồn dài hạn”.
Tôi tưởng bên trong sẽ viết cách bảo vệ loài người, cách kiểm soát thú ăn thịt người, cách tìm phương án thay thế… Thế nhưng trang đầu chỉ có một câu: [Mục tiêu: Đảm bảo con người tiếp tục tồn tại như một tài nguyên hữu hiệu.]
Ban đầu, chúng ta nuôi dưỡng một loài sinh vật độc đáo.
Sau đó, chúng ta quản lý một ngành công nghiệp được cho là có lợi nhuận vô tận.
Lại sau đó nữa, chúng ta cho rằng bản thân đang duy trì một hệ thống kinh tế nhưng sinh vật thực sự đang há mồm chờ ăn vẫn luôn là chính con người.
Nếu tiêu diệt quái vật thì loài người cũng sẽ diệt vong, chúng ta sẽ đưa ra lựa chọn gì?
Sau khi tiếp xúc với bản báo cáo này xong, tôi không thể chợp mắt ba ngày.
Quái vật không đáng sợ vì quái vật có hình hài cụ thể.
Thứ thực sự đáng sợ không có khuôn mặt, không có bất kỳ âm thanh nào mà nó thậm chí còn không chủ động đến tổn thương bạn.
Nó chỉ thông qua các loại phương thức để nói với bạn: “Nếu không có tôi, anh cũng không sống nổi.”
Phía sau bản “Chiến lược sinh tồn dài hạn” đó vẫn còn một đoạn nội dung: [Trải qua mô hình suy diễn lâu dài, loài người và hệ thống sinh thái này đã hình thành mối quan hệ không thể tách rời.]