Trước các bài vị, hương khói không ngừng nghi ngút.
Ta châm ba nén hương dưới ánh nến, nhẹ nhàng cắm lên lư hương.
Không đáp mà hỏi ngược lại:
“Bích Thủy, muội có muốn hủy diệt Thôi gia không?”
Bích Thủy cúi đầu, đến khi ngẩng lên đôi mắt đã ngập tràn nước mắt.
“Muốn, nằm mơ cũng muốn.”
Ta hướng về những bài vị trong từ đường, từ xa cúi người hành lễ.
“Sẽ như ý nguyện của chúng ta.”
6
Ta chỉ quỳ trong từ đường một ngày, bên ngoài đã vang lên giọng của ma ma.
“Cô nương, đi thôi.”
Đích mẫu ngồi ở ghế chủ vị, rũ mắt nhìn ta.
“Hôm nay Lục công t.ử sẽ đến phủ, con đi cùng tỷ tỷ con đi.”
“Đích trưởng nữ Thôi gia vốn đã tôn quý vô cùng, không cần phải dựa dẫm quyền quý.”
Hẳn là đích mẫu đã tin lời trưởng tỷ, cho nên mới bằng lòng tác thành mối hôn sự này.
Ta khẽ gật đầu, nhẹ giọng đáp:
“Mọi chuyện đều nghe theo mẫu thân.”
Đích mẫu thấy ta ngoan ngoãn, hài lòng mỉm cười.
“Từ sau khi mẫu thân con qua đời, con được nuôi dưỡng dưới gối ta, ta đương nhiên đối xử với con chẳng khác gì Vũ Nhi.”
“Phủ Định An Hầu có ý kết thân với Thôi gia. Tỷ tỷ con đã có hôn ước, hai muội muội còn lại thì còn nhỏ, những người khác đều là chi thứ. Nghĩ đi nghĩ lại, cuộc hôn sự này cũng chỉ có con là thích hợp.”
Trưởng tỷ không chỉ muốn có được vinh hoa phú quý của Lục Trì trong tương lai. Mà còn muốn ta đi lại con đường mà kiếp trước tỷ ấy đã đi. Chỉ tiếc là...
Ta mím môi, hỏi:
“Hầu phủ muốn cưới đích nữ, nhưng nữ nhi chỉ là con do thiếp hồi môn sinh ra, e rằng...”
“Không sao.” Đích mẫu chỉ vào văn thư trên bàn.
“Ta và lão gia đã bàn bạc rồi, sẽ ghi tên con dưới danh nghĩa của ta, gia phả cũng đã sửa đổi. Của hồi môn cũng sẽ giống hệt Vũ Nhi.”
Ta giấu đi niềm vui trong mắt, cúi người dập đầu tạ ơn.
Đúng lúc ấy, bên ngoài có người vào bẩm báo.
“Phu nhân, Lục công t.ử đến rồi.”
7
Lục Trì đứng trong đình giữa hồ, chắp tay sau lưng.
Nghe thấy tiếng động, hắn quay đầu lại.
Ánh mắt chúng ta chạm nhau.
Nhìn thấy người đến là ta, hắn lập tức dời mắt, bước ra phía sau bức bình phong.
“Hóa ra là Nhị cô nương.”
Khóe môi ta khẽ cong.
“Trưởng tỷ vẫn còn đang thay y phục, bảo ta đến tiếp công t.ử trước.”
Hai người nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Một lúc lâu sau, hắn khẽ nói:
“Ta vẫn luôn cho rằng người thư từ qua lại với ta là Nhị cô nương.”
Ta sững người, nhìn theo bóng người sau bình phong, hỏi:
“Vì sao công t.ử lại nghĩ như vậy?”
“Người trong thư kín đáo, không phô trương, hơn nữa còn viết một tay chữ rất đẹp.”
“Đại cô nương dường như thích gấm vóc hoa phục hơn, trên tay cũng không có dấu vết của người thường xuyên luyện chữ.”
Hắn ngừng một lát rồi mới nói tiếp:
“Huống hồ, đích trưởng nữ của thế gia đâu có chuyện hạ mình gả xuống. Cho nên ta mới cho rằng đó là Nhị cô nương.”
Ta im lặng một lúc, chỉ nói:
“Công t.ử quá khen rồi, ta không biết viết chữ.”
Qua tấm bình phong, ta nghe thấy tiếng hắn khe khẽ thở dài.
Trên trời lại bắt đầu đổ mưa, mặt hồ nổi lên từng gợn sóng.
Không xa, trưởng tỷ đang phàn nàn với Bích Thủy.
Theo làn gió, từng câu từng chữ đều lọt vào tai.
“Mẫu thân thật là, sao lại bảo Lục Trì đến đình giữa hồ chứ. Gạch xanh ở đây trơn lắm, ta lại không biết bơi. Nếu chẳng may rơi xuống thì phải làm sao?”
Bích Thủy tiếp lời:
“Đại cô nương còn sợ gì chứ, chẳng phải có Nhị cô nương ở đây sao?”
Bóng dáng hai người dần tiến lại gần.
Ta khom người hành lễ với Lục Trì phía sau bình phong.
“Trưởng tỷ đến rồi, ta xin cáo từ trước.”
Ngay lúc xoay người, Lục Trì đưa tay giữ lại.
“Đừng đi.”
Ngay giây sau, bức bình phong đổ rầm xuống đất.
Hắn hỏi:
“Nàng biết bơi sao?”
Ta đang định mở lời thì trưởng tỷ đã bước đến.
Thấy bình phong đổ trên mặt đất, ánh mắt nàng ta lướt qua ta và Lục Trì.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Chỉ trong chớp mắt nàng ta mỉm cười, đi đến bên cạnh Lục Trì, giơ tay phủi những hạt mưa trên tay áo hắn.
“Gạch xanh trơn quá, bình phong cũng không chắc chắn. Quay về bảo người thay cái khác đi.”
Nàng ta sai Bích Thủy dọn bình phong đi.
Lục Trì đứng dậy định tránh mặt lại bị trưởng tỷ ngăn lại.
“Mẫu thân ta đã đồng ý hôn sự giữa ta và công t.ử. Đã là vị hôn phu thê thì cũng chẳng có gì phải kiêng kỵ.”
Thế nhưng ánh mắt Lục Trì lại rơi lên người ta, hắn nhìn ta, muốn nói lại thôi.
Trưởng tỷ đúng lúc lên tiếng:
“Nhị muội đã định hôn sự với phủ Định An Hầu. Chỉ là gặp tỷ phu thôi, không cần để ý.”
Lục Trì đang định ngồi xuống, nghe vậy thân hình chợt khựng lại.
Trưởng tỷ thấy thế, ôn hòa nói với ta:
“Mẫu thân đang tìm muội, mau đi đi.”
Ta khom người hành lễ, rồi xoay người rời đi.
Khối ngọc bội bên hông theo tà váy khẽ vẽ thành một đường cong.
Trong khóe mắt, ta thấy Lục Trì đang nhìn khối ngọc bội ấy đến ngẩn người.
8
Ta mở mảnh giấy mà Bích Thủy lén nhét vào lòng bàn tay ta.
Trên đó chỉ có bốn chữ ‘Tiệm sách Tiễn Trà.’
Đó là nơi Tạ Du đang tạm trú.
Ta đang nghĩ phải kiếm cớ gì để ra ngoài thì phía sau truyền đến giọng của Trương ma ma.
“Nhị cô nương, phu nhân bảo người đến tiểu hoa sảnh một chuyến.”
Khi ta đến nơi, đích mẫu đang trò chuyện rất vui vẻ với một nam t.ử.
Thấy ta bước vào, bà ta vẫy tay gọi.
“Đây là Thế t.ử phủ Định An Hầu.”
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ rọi lên gương mặt người ấy.
Trên nền gương mặt tuấn mỹ như tranh thủy mặc, vẻ diễm lệ nơi hàng mày khóe mắt lại bị nét cong nơi đuôi mắt ép xuống thành vẻ lạnh lùng.
Nhiều thêm một phần thì quá diễm lệ, ít đi một phần thì lại quá lạnh nhạt.
Đó là tỷ phu của ta ở kiếp trước, Bùi Án.
Kiếp trước, khi phủ Định An Hầu đến bàn chuyện hôn sự với trưởng tỷ.
Gia tộc ấy đã không còn huy hoàng như trước thế nhưng chỉ cần nhìn thấy gương mặt này, nàng ta vẫn bằng lòng xuất giá.
Nếu không phải Tam hoàng t.ử dựa vào quyển sổ tay của Tạ Du từng bước đứng vững trên triều đình, từng chút một thôn tính thế lực của Thái t.ử. Thì ngày Bùi Án bị áp giải ra pháp trường, ta vẫn chưa bị giam lỏng.
Giữa biển người mênh m.ô.n.g, trưởng tỷ như phát điên, vừa khóc vừa đ.ấ.m liên hồi vào người hắn.
Trong tiếng khóc còn xen lẫn oán hận.
Dẫu vậy sống lưng của hắn vẫn thẳng tắp.
Ta khom gối hành lễ với Bùi Án.
Bùi Án hơi nhíu mày, nhưng vẫn rất có lễ độ khẽ gật đầu đáp lễ, lên tiếng:
“Đây không phải Thôi đại cô nương.”
Đích mẫu cười nhẹ.
“Thù Nhi từ nhỏ lớn lên cùng Vũ Nhi, đều được nuôi dưỡng bên cạnh ta. Thi thư lễ nghi, nữ công gia chánh, Thù Nhi chẳng thua gì tỷ tỷ của nó.”