01

Lần này Bùi Nghiễn Từ xuống Giang Nam điều tra án muối, đại thắng trở về.

Bệ hạ khen ngợi hắn ngay trên triều, ban cho đai ngọc thêu vân mãng, lại gia phong làm Thiếu khanh Đại Lý Tự.

Quyền quý khắp kinh thành đều biết, vị Hầu gia trẻ tuổi của phủ Tĩnh An Hầu này đã thật sự nên cơ nghiệp.

Điều quan trọng hơn là.

Bùi Nghiễn Từ đã thả tin ra ngoài, nói lần này hồi kinh, hắn sẽ định hôn sự.

Vậy nên hôm nay Hầu phủ mở tiệc, gần như tất cả quý nữ đến tuổi nghị thân trong kinh đều tới.

Trong hoa sảnh, hương son phấn thoang thoảng từng đợt.

Các cô nương nhà người ta áo đỏ váy xanh, châu ngọc bên tóc lay động, tiếng cười vang lên hết đợt này đến đợt khác.

Chỉ riêng ta ngồi ở góc khuất nhất, cúi đầu không nói.

Vốn dĩ ta không muốn tới góp vui.

Nhưng đích mẫu sai người truyền lời, nói ta và Bùi Nghiễn Từ rốt cuộc cũng có tình nghĩa huynh muội nhiều năm.

Nay hắn lập được công lớn, tâm tình đang tốt.

Nếu có thể nhân cơ hội này hòa hoãn quan hệ, cũng là chuyện tốt.

Đích mẫu xưa nay đối xử với ta rất tốt, chuyện gì cũng suy tính thay ta.

Năm đó, sau khi ta bị xóa tên khỏi gia phả.

Vị hôn phu của ta ngay trong đêm đã tới cửa từ hôn, tất cả bà mối đều chỉ hận không thể tránh ta như tránh tà.

Chính bà đã nhận ta làm nghĩa nữ, lại chuẩn bị một khoản hồi môn lớn, mới gả ta ra ngoài được.

Thiệp của bà, ta không tiện từ chối.

Chỉ là bữa tiệc này, ngồi đến mức cả người ta đều không được tự nhiên.

Trước kia khi còn ở Hầu phủ, tuy ta chỉ là con do di nương sinh ra, nhưng rốt cuộc cũng được tính là tam cô nương.

Bây giờ thì khác rồi.

Khi người ngoài nhìn ta, ánh mắt cũng nhiều thêm mấy phần tò mò và dò xét.

Có cô nương hạ giọng nói: “Kia chính là vị tiểu thư giả của phủ Tĩnh An Hầu đó sao?”

Một người khác khẽ cười khẩy.

“Chứ còn ai nữa, nghe nói cha mẹ ruột của nàng ta chỉ là nhà nông trong thôn, thấp hèn lắm!”

“Vậy mà lại được nuôi trong Hầu phủ, ăn ngon mặc đẹp suốt bao nhiêu năm.”

“May mà phủ Ninh Vương đã từ hôn, nếu không chẳng phải để một đứa con gái nhà nông trèo cao vào Vương phủ rồi sao?”

Ta cúi đầu, chỉ xem như không nghe thấy.

Những lời đàm tiếu như vậy, từ ngày ta bị đuổi khỏi gia phả, ta đã nghe quá nhiều.

Ban đầu, ta còn tủi nhục đến mức cả đêm không ngủ được.

Bây giờ ta đã nghe đến tê dại.

Nhị tỷ từ xa trông thấy ta, mắt sáng lên.

“Tam muội…”

Nói được một nửa, nàng lại khựng lại.

Một lát sau, nàng mới hơi gượng gạo đổi lời: “Chiếu Vi, muội tới rồi.”

Ta cười cười.

“Nhị tỷ tỷ.”

Trên mặt nàng hiện lên mấy phần buồn bã, như muốn nói gì đó.

Nhưng xung quanh đông người, rốt cuộc nàng chỉ nắm lấy tay ta.

Ta cúi đầu uống trà.

Trà là trà ngon.

Chỉ là hơi đắng.

02

Bên ngoài bỗng truyền tới một trận xôn xao.

Có người cười nói: “Hầu gia về rồi!”

Người trong cả sảnh đều đứng dậy.

Ta cũng đứng lên theo.

Cách tầng tầng bóng người, ta nhìn thấy Bùi Nghiễn Từ đi tới từ dưới hành lang.

Một năm không gặp, hắn dường như chẳng thay đổi gì nhiều.

Chỉ là đôi mày ánh mắt càng lạnh hơn đôi chút.

Quan phục màu đỏ thẫm càng tôn lên dáng người thanh gầy thẳng tắp của hắn, đai ngọc thêu vân mãng bên hông cực kỳ bắt mắt.

Mọi người trong tiệc lần lượt lên tiếng chúc mừng.

Bùi Nghiễn Từ đáp lại từng người một.

Cử chỉ ung dung, kín kẽ không chút sơ hở.

Ta ngồi xa, vốn tưởng hắn sẽ không chú ý đến ta.

Nhưng khi hắn đang nói chuyện với người khác, ánh mắt bỗng lướt qua đám đông, dừng thẳng trên người ta.

Ta không tránh được, đành bước lên hành lễ.

“Thỉnh an Hầu gia.”

Xung quanh thoáng chốc yên tĩnh.

Bùi Nghiễn Từ rũ mắt nhìn ta.

“Một năm không gặp, ngay cả đại ca cũng không biết gọi nữa rồi sao?”

Đầu ngón tay ta hơi co lại.

Hai chữ “đại ca” ấy, ta thật sự không gọi ra miệng được.

Từ ngày hắn mở từ đường, gạch tên ta khỏi gia phả, ta đã không còn là người nhà họ Bùi nữa.

Vì vậy ta thấp giọng nói: “Ta đã không còn là nữ nhi Bùi gia, không dám trèo cao nhận thân với Hầu gia.”

Mày mắt Bùi Nghiễn Từ trầm xuống.

Rất lâu sau, hắn mới khẽ cười một tiếng.

“Muội đang oán ta?”

Ta không đáp.

Hắn nói: “Chuyện năm xưa, ta sẽ cho muội một lời giải thích.”

Ta không biết hắn muốn cho ta lời giải thích gì.

Ta cũng không muốn.

Năm đó, các tỷ muội trong nhà đều quỳ xuống cầu xin hắn, đích mẫu cũng khổ sở khuyên can.

Hắn vẫn không chịu buông tha ta.

Cố chấp truyền chuyện ấy ra ngoài.

Hại ta mất hôn ước, từ đó chuyện hôn sự lận đận trăm bề.

Mà nay khoảng thời gian khó khăn nhất đã qua, ta cũng đã gả làm vợ người ta.

Cái gọi là bù đắp, e rằng cũng chỉ là cho người làm vài bộ trang sức, tặng mấy bộ y phục mà thôi.

03

Đích mẫu lên tiếng giải vây cho ta.

“Được rồi, hôm nay khách quý đầy sảnh, không nên để mọi người đợi lâu, chúng ta nhập tiệc trước đi.”

Bùi Nghiễn Từ lúc này mới thu hồi ánh mắt.

“Vâng, mẫu thân.”

Trong tiệc lại náo nhiệt trở lại.

Rất nhanh đã có người cười hỏi:

“Hầu gia lần này lập được công lớn, đã nghĩ kỹ muốn xin Bệ hạ ban thưởng gì chưa?”

Bùi Nghiễn Từ đặt chén rượu xuống, ánh mắt khẽ nâng lên.

Có lẽ hôm nay tâm tình hắn cực tốt.

Giữa mày mắt hắn bớt đi mấy phần lạnh lẽo, khóe môi cũng hơi cong lên.

Mấy vị cô nương trong tiệc lén nhìn, mặt đỏ bừng.

Ta cúi đầu nghịch chén trà, chỉ nghĩ tối nay nên ăn gì.

Đích mẫu nói, trang t.ử vừa đưa tới mấy con cá béo, bảo lát nữa khi ta về thì mang theo.

Phu quân gần đây đọc sách vất vả.

Vừa hay nấu một nồi canh cá, làm ấm dạ dày cho chàng.

Ta còn mới làm hai đôi bao gối.

Một đôi cho đích mẫu, một đôi cho di nương.

Sau khi vào đông trời lạnh, đầu gối của họ luôn dễ đau nhức.

Ta còn đang nghĩ, đợi yến tiệc tan rồi, trước tiên đi thỉnh an mẫu thân, sau đó lặng lẽ tới viện của di nương ngồi một lát.

Đang nghĩ ngợi lung tung, ta liền nghe Bùi Nghiễn Từ nhàn nhạt nói:

“Quả thật có một chuyện, muốn cầu ân điển của Bệ hạ.”

Khách khứa cười hỏi: “Chẳng lẽ là chuyện hôn sự?”

Bùi Nghiễn Từ rũ mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mép chén.

“Đúng vậy.”

Cả bàn tiệc thoáng chốc yên tĩnh.

Hắn nói: “Ta muốn… cầu cưới một vị cô nương.”

04

Sau khi yến tiệc tan.

Ta tới viện của đích mẫu thỉnh an.

Hôm nay bà uống nhiều thêm mấy chén rượu, đầu đau dữ dội.

Nha hoàn dìu bà vào nội thất nghỉ ngơi, chỉ nói bảo ta ngồi đợi một lát.

Ta bèn ngồi chờ ở gian ngoài. 

Chậu than cháy rất đượm.

Trà nước điểm tâm cũng rất ngon miệng.

Tinh thần ta căng c.h.ặ.t suốt một ngày, giờ phút này hiếm khi được thả lỏng.

Sau bình phong truyền tới tiếng bước chân rất khẽ.

Ta tưởng là nha hoàn, nên không ngẩng đầu.

Cho đến khi một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên.

“Diệp biểu muội.”

Tay ta run lên.

Nước trà suýt nữa hắt ra ngoài.

Bùi Nghiễn Từ bước ra từ sau bình phong.

Hắn đã thay một bộ thường phục.

Bớt đi mấy phần trang nghiêm chỉnh tề trong tiệc, càng hiện rõ vẻ thanh quý tuấn mỹ của công t.ử thế gia.

Chỉ là đôi mắt kia đen trầm, nhìn thẳng vào người ta.

Khiến người ta tránh cũng không thể tránh.

05

Bùi Nghiễn Từ gọi ta là biểu muội, là có nguyên do.

Thuở nhỏ, hắn học ở thư viện Vân Sơn xa xôi.

Mỗi năm chỉ đến dịp lễ tết mới hồi phủ.

Cố tình ta cứ đến mùa đông là thân thể yếu ớt nhiều bệnh, luôn phải triền miên trên giường bệnh, không thể gặp người.

Vậy nên từ khi có ký ức đến nay, chúng ta chưa từng thấy dáng vẻ của nhau.

Lần đầu tiên gặp mặt, là năm ta mười tuổi.

Năm ấy là một mùa đông ấm áp.

Còn chưa tới giao thừa, trong kinh đã náo nhiệt hẳn lên.

Hai bên phố dài treo đầy đèn.

Đèn hoa sen, đèn kéo quân, từng chiếc nối tiếp từng chiếc.

Các cô nương trong phủ được đích mẫu cho phép, muốn cùng nhau đi xem đèn cuối năm.

Di nương lại không cho ta đi.

Bà nói mấy hôm trước ta vừa mới ho, nếu ban đêm lại trúng gió, e rằng không tránh khỏi lại bệnh một trận. 

Ta buồn bực ở trong phòng, trong lòng khó chịu vô cùng.

Cuối cùng thật sự không nhịn được.

Ta thay một bộ y phục gọn nhẹ, lén lút chuồn ra ngoài từ cửa hông.

Chợ đèn trong kinh náo nhiệt cực kỳ.

Khắp phố đều là sạp bán đèn, bán tò he đường, bán túi thơm.

Ta chưa từng một mình ra khỏi phủ, nhìn thứ gì cũng thấy mới lạ.

Dọc đường mua một chiếc đèn thỏ, lại mua một cây trâm hoa mai.

Cuối cùng dừng trước một sạp bán bánh đường giòn.

Bánh kia được nướng vàng ruộm.

Bên ngoài rắc mè.

Hơi nóng vừa bốc lên, thơm đến mức khiến người ta không dời chân nổi.

Ta ăn ngấu nghiến liền hai cái vào bụng.

Đang định trả tiền.

Lại sờ vào trong tay áo, thấy trống không.

Tên trộm vặt chẳng biết từ lúc nào đã móc mất túi tiền của ta. 

Chủ sạp thấy ta lấy bánh mà không trả bạc, lập tức túm lấy tay áo ta.

“Tiểu cô nương, ăn mặc cũng đàng hoàng đấy, sao còn quỵt nợ?”

Ta gấp đến mức mặt đỏ bừng.

“Ta không quỵt nợ, là túi tiền của ta bị mất rồi.”

Chủ sạp không chịu thả ta, ầm ĩ bắt người nhà ta tới trả tiền.

Khi ấy ta còn nhỏ tuổi, lại sợ trong phủ phát hiện ta lén chạy ra ngoài, gấp đến mức nước mắt sắp rơi xuống.

Đúng lúc này, có người từ ngoài đám đông đưa tới một mẩu bạc vụn.

“Tiền của nàng ấy, ta trả.”

Ta ngẩng đầu.

Nhìn thấy một thiếu niên đứng trong ánh đèn, mặc một thân trường bào thư viện màu trắng ánh trăng.

Mày mắt trong trẻo ôn nhuận, dáng người cao ráo thanh tú.