Ánh đèn khắp phố rơi trên người hắn, vậy mà trông còn đẹp hơn người khác mấy phần.
Chủ sạp nhận được bạc, lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười.
“Công t.ử hào phóng.”
Ta vội vàng nói lời cảm tạ với hắn.
Hắn hỏi: “Nàng là cô nương nhà nào? Xưng hô thế nào?”
Trong lòng ta lập tức căng thẳng.
Nếu quay đầu chuyện này truyền tới tai di nương, ta coi như xong đời.
Vậy nên ta bịa bừa một lời nói dối.
“Ta là biểu tiểu thư của Hầu phủ, họ Diệp.”
Bởi vì nữ chính trong thoại bản gần đây ta đọc chính là thân phận này.
Nên ta thuận miệng nói ra.
Lại hoàn toàn quên mất, đích mẫu trong phủ cũng là họ Diệp.
Thiếu niên nhìn ta, bỗng bật cười.
“Gặp nhau tức là có duyên, Diệp tiểu thư có nể mặt cùng ta dạo chơi một chuyến không?”
Nụ cười này của hắn, tựa như gió xuân lướt qua ngọn liễu.
Trong lòng ta sinh ra chút vui vẻ.
Về sau, chúng ta chơi mãi cho tới khi đèn đuốc trên phố dài dần tắt.
Đi mãi đi mãi, vậy mà lại đi tới trước cửa phủ Tĩnh An Hầu.
Cánh cổng đỏ son sừng sững trong màn đêm.
Ta chần chừ, không dám đi vào.
Thiếu niên lại đứng bên cạnh ta, cười hỏi: “Biểu muội, sao còn chưa vào cửa?”
Một tiếng biểu muội này khiến lòng ta nổ tung.
Lúc ấy ta mới muộn màng nhận ra.
Thiếu niên tuấn mỹ đã chơi với ta suốt cả đêm, vậy mà lại là đại ca ruột của ta!
Ta sợ đến mức giọng nói cũng thay đổi.
“Không, không phải.”
Hắn khẽ nhướng mày, mỉm cười nhìn ta.
Còn ta đã hoảng đến mức da đầu tê dại.
Nếu để hắn biết ta chính là tam cô nương trong phủ, chuyện lén chuồn ra ngoài sẽ không thể giấu được nữa!
Vậy nên ta xoay người bỏ chạy.
Vừa chạy, vừa vội vàng ném lại một câu bừa bãi:
“Ta là biểu tiểu thư của phủ Vĩnh Ninh Hầu, không phải người của phủ Tĩnh An Hầu các ngươi!”
Ta lại lang thang bên ngoài thêm nửa canh giờ.
Xác nhận không có ai nhìn thấy, mới dám chui về từ cửa hông phía bên kia.
Đêm ấy ta sợ đến mức cả đêm không ngủ.
Chỉ sợ chuyện bại lộ, bị trách phạt.
Ngày hôm sau, ta liền ngã bệnh.
Lại là một dịp lễ tết không thể gặp người ngoài…
Đợi suốt bảy ngày, trong phủ vẫn không ai nhắc tới chuyện hội đèn.
Lúc này ta mới rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ sau năm mới.
Bùi Nghiễn Từ lại nhờ bà mối tới phủ Vĩnh Ninh Hầu.
Nói muốn định hôn ước với một vị biểu tiểu thư họ Diệp trong phủ.
Nhưng làm gì có vị Diệp biểu tiểu thư nào?
Phủ Vĩnh Ninh Hầu thấy khó hiểu không thôi.
Phủ Tĩnh An Hầu cũng mù mờ chẳng rõ.
Hai bên đối chiếu một hồi, lại nghe Bùi Nghiễn Từ tỉ mỉ miêu tả dung mạo của cô nương kia.
Mày mắt rực rỡ diễm lệ, mắt hạnh má đào.
Khi cười, bên má còn có hai lúm đồng tiền nho nhỏ.
Lập tức lôi được ta ra.
Ngày hôm ấy, đích mẫu tức đến mức sắc mặt trắng bệch.
Di nương khóc đến suýt ngất đi.
Huynh ruột cầu cưới muội muội ruột.
Nếu truyền ra ngoài, cả Hầu phủ đều sẽ bị người ta chê cười.
Đích mẫu phạt Bùi Nghiễn Từ quỳ trong từ đường ba ngày ba đêm.
Ta cũng bị di nương nhốt trong phòng, chép “Nữ Giới” suốt nửa tháng.
06
Từ sau chuyện đó, ta tự biết gặp mặt sẽ khó xử.
Bèn chỗ nào cũng tránh mặt hắn.
Nhưng không ngờ, hắn lại vì chuyện ấy mà chán ghét ta đến cực điểm.
Ngày hôm đó, ta tới thỉnh an đích mẫu.
Khi đi ngang qua thủy tạ, ta nghe thấy bên trong có người đang nói chuyện.
Là đại tỷ.
Dường như tỷ ấy đang khuyên Bùi Nghiễn Từ.
“Tam muội tuổi còn nhỏ, hôm ấy chẳng qua chỉ ham chơi một chút, đâu đáng để đệ ghi hận đến tận bây giờ?”
Qua một lát, ta mới nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của hắn.
“Tuổi còn nhỏ mà đã có thể mở miệng toàn lời dối trá, dỗ dành ngoại nam chạy vạy vì mình?”
Bước chân ta khựng lại.
Chiếc khăn trong tay bị ta siết đến biến dạng.
Đại tỷ nhẹ giọng nói: “Ngoại nam gì chứ, chẳng phải là đệ sao?”
Bùi Nghiễn Từ cười lạnh một tiếng.
“Tỷ muội trong nhà, ai mà chẳng an phận giữ lễ?”
“Chỉ riêng nàng ta hành sự khinh suất, gây chuyện thị phi.”
“Nếu không quản giáo cho t.ử tế, ngày sau còn không biết sẽ làm hỏng bao nhiêu thanh danh.”
Ta đứng dưới hành lang, cả người từng chút từng chút lạnh xuống.
07
Sau tết, Bùi Nghiễn Từ phải trở về thư viện đọc sách.
Trước cổng phủ.
Tiểu tư qua qua lại lại, khuân hòm sách và hành lý lên xe ngựa.
Đích mẫu đứng trước thềm, dặn dò hắn đi đường phải cẩn thận.
Tỷ muội trong phủ đều chuẩn bị đồ cho Bùi Nghiễn Từ.
Đại tỷ thêu túi sách.
Nhị tỷ thêu bao quạt.
Bùi Nghiễn Từ lần lượt nhận lấy.
Ta đứng phía sau đám người, trong tay áo nắm một chiếc túi thơm.
Năm nay ta vừa theo tú nương học nữ công.
Suốt hơn nửa năm, ngón tay bị kim đ.â.m vô số lần, mới miễn cưỡng thêu ra được một món coi như nhìn được.
Bên trên có hai cành trúc xanh.
Lá trúc có dài có ngắn, đường kim cũng không được tính là tỉ mỉ.
Tú nương an ủi ta, nói trúc xanh thanh chính, hợp với người đọc sách nhất.
Ban đầu ta cũng định tặng cho Bùi Nghiễn Từ.
Nhưng hôm ấy hắn mắng ta như vậy, làm sao xứng với tâm huyết ta đã thêu suốt hai tháng.
Ta chỉ mong buổi tiễn đưa này nhanh ch.óng kết thúc.
Đợi hắn lên xe ngựa, xem như xong chuyện.
Nào ngờ đích mẫu bỗng quay đầu nhìn ta.
“Chiếu Vi đâu?”
Ta ngẩn ra.
Đích mẫu dịu giọng nói: “Không phải con cũng chuẩn bị đồ cho đại ca sao?”
Xung quanh lập tức yên tĩnh.
Ta muốn nói là không có.
Nhưng trong mắt đích mẫu mang theo mấy phần mong đợi.
Có lẽ bà muốn mượn chuyện nhỏ này, để ta và Bùi Nghiễn Từ hòa hoãn hơn đôi chút.
Ta không tiện khiến bà thất vọng.
Đành chậm rãi lấy chiếc túi thơm kia từ trong tay áo ra.
Cúi đầu đi lên trước.
Giọng nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.