Nhạc Thiên chưa từng nghĩ tới mình có thể nhanh hạnh phúc như thế, từ lần trước cùng Cầu Thiệu Ngôn đi chơi, quan hệ của hai người từ điểm đóng băng ngay lập tức nóng sôi sục lên, rất nhanh có lại cảm giác trước kia, lâm vào trong tình yêu cuồng nhiệt lần nữa.
Nhưng đêm đó hai người ôm nhau ở bãi đậu xe đã hơn một tuần, Cầu Thiệu Ngôn bắt đầu xử lý công việc như núi cao, khiến hai người không cách nào tốt mà hẹn hò, bồi dưỡng tình cảm.
Ngày thứ sáu trong giờ làm việc, Nhạc Thiên lại hồi tưởng về nụ hôn hôm đó mà rơi vào bầu không khí ngọt ngào của tình yêu lúc này điện thoại trên bàn vang lên.
“Xin hỏi Tồng giám đốc có chuyện gì không?” Nhạc Thiên nhìn số máy nội bộ liền vội vàng nhận, trong lời nói tất cả đều là chuyên nghiệp cùng chững chạc của một thư ký.
“Pha giúp anh một ly cà phê mang vào.” Giọng nói lạnh lùng của Cầu Thiệu Ngôn trong điện thoại truyền đến.
“Tôi đã biết.” Nhạc Thiên nói xong liền cúp điện thoại. Lại uống cà phê, như vậy dạ dày anh làm sao chịu được?
Nhạc Thiên biết trong giờ làm việc anh là ông chủ, cho nên ông chủ nói không thể không nghe, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng dậy pha cho anh một lý cà phê.
Buổi hẹn hò lần sau thì cô nhất định phải nói anh mới được. Trong lòng Nhạc Thiên quyết định, tiếp bưng lên một lý cà phê nóng hổi từ phòng bếp đến phòng làm việc Tổng giám đốc, gõ cửa rồi đi vào trong.
“Tổng giám đốc, cà phê của anh.”Nhạc Thiên đến gần bàn làm việc, cẩn thận đem ly cà phê đặt lên bàn, thế nhưng đôi mắt to sáng ngời lại trộm nhìn khuôn mặt chuyên tâm của Cầu Thiệu Ngôn.
Nhìn anh có vẻ rất mệt mỏi, điều này cũng khó tránh, bời gần đây công ty bắt đầu chỉnh lý lại các dự án khai thác đất đai, anh phải đem tài liệu cơ sở xem qua một lần, tìm ra một nơi có thể tận dụng lợi thế đất chưa khai thác.
Dưới đáy mắt sâu đen của anh có một mảng thâm quầng, đây là chứng cứ chỉ mấy ngày liên tiếp anh phải thức đêm, Nhạc Thiên thấy thế liền rất đau lòng.
Dựa trên chức vụ, Nhạc Thiên có trách nhiệm không được làm phiền anh, vì vậy liền xoay người bước nhẹ rời đi, nhưng lúc này Cầu Thiệu đang vùi đầu vào công việc lại ngẩng đầu lên kêu cô.
“Tiểu Thiên, em muốn đi?” Trong lời nói Cầu Thiệu Ngôn mang theo một chút làm nũng cùng một chút nghi ngờ.
Thế nào cô cũng không muốn lưu lại với anh một chút? Mặc dù mỗi ngày bận rộn khiến anh không cách nào cùng cô gặp mặt một chút, nhưng ít ra cô cũng nên đi đến cạnh anh nhẹ nhàng hôn anh một cái nha! Thật là không đáng yêu.
Nhạc Thiên nghe vậy quay đầu lại nhìn anh, “Tồng giám đốc, bây giờ là giờ làm việc! Cho nên xin Tổng giám đốc đừng gọi tôi như vậy được không?”
Việc công và tư luôn luôn rõ ràng không phải là điểm anh nhấn mạnh sao? Cô cũng nhớ cách đây vài ngày trong lúc Cầu Thiệu Ngôn mở cuộc họp cấp cao nói muốn mỗi cấp trên quản lý tốt các nhân viên cấp dưới, muốn bọn họ lúc làm việc phải chuyên tâm không được đem chuyện riêng cùng tình cảm mang vào công ty, giờ thì thế nào? Yêu cầu người khác làm, chính mình liền làm không được! Thật không giống anh đó.
“Đừng hẹp hòi như vậy, dù sao cũng không có người nghe thấy.” Cầu Thiệu Ngôn hướng cô mỉm cười một cái, ngoắc ngoắc tay ý muốn cô đi tới bên canh anh, “Đến đây một chút đi.”
“Muốn làm gì?” Anh lại muốn làm chuyện gì nữa? Cặp mắt không an phận của anh khiến trong lòng Nhạc Thiên điên cuồng rung lên tiếng chuông cảnh báo.
“Tốt hơn là em đến đây một chút nha! Nếu không em muốn anh gọi điện thoại cho vệ sĩ bên ngoài, muốn bọn họ vào đây họp lực đưa em tới đây sao?” Cầu Thiệu Ngôn giả bộ cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi điện.