“Ai da! Tổng giám đốc anh thật giống trẻ con đó!” Nhạc Thiên thật không cưỡng lại anh, khẽ bĩu môi đến gần anh, cách anh cự ly một bước chân mà dừng lại, “Muốn làm gì á!”

“Không có làm gì, anh chỉ là muốn…..” Cầu Thiệu Ngôn lời nói chưa hết, thừa dịp cô không đề phòng hết sức đưa tay kéo thân thể nhỏ nhắn tới mình, để cho cô ngồi trên đùi anh mà ngay sau đó khuôn mặt anh tuấn che phủ lên, ở bên má mềm mại của cô mà l**m, “Anh chỉ là muốn hôn em mà thôi.”

“Anh………Đừng……..” Nhạc Thiên nói cũng chưa nói, môi thơm mềm mại kia chợt bị anh mạnh mẽ chặn lại, lần nữa không nói ra lời.

Cầu Thiệu Ngôn dùng đầu lưỡi cạy ra môi thơm khép hờ , liền theo sau chui vào bên trong cùng cái lưỡi đáng yêu của cô quấn quít, để cho hai đầu lưỡi khó khăn chia lìa cũng giống như cùng nhau nhảy múa, không ngừng ở trong miệng cô nhẹ nhàng khiêu vũ.

Sau một trận hôn ẩm ướt, Cầu Thiệu Ngôn mới hài lòng mà tách khỏi cô, “Hiện tại đã nạp điện xong.”

“Hả?” Nhạc Thiên vẫn cố gắng thở khi bên trong tràn đầy mùi vị nam tính khí phách của anh, mơ hồ hỏi.

“Em đó!” Cầu Thiệu Ngôn dùng một bàn tay vuốt má trắng hồng của cô, cưng chiều lên tiếng “Em cũng không phải không biết công việc anh bây giờ rất vất vả, cho nên hằng ngày không thể gặp em, em cũng biết lòng anh rất cô đơn nha, thật là chạm vào em, muốn hôn em, nhưng mà thời gian lại không cho phép….. Cho nên anh chỉ tốt lợi dụng lúc đi làm hung hăn hôn em, để tránh anh không có động lực tiếp tục làm việc trong tình hình đặc biệt ấy.”

“Anh thật nhàm chán!” Nhạc Thiên xấu hổ khi bị anh nói thế, hai gò má cũng đỏ rực lên, chỉ có thể giả bộ tức giận, đẩy bàn tay không an phận của anh, từ trên đùi anh nhảy xuống. “Em không thèm để ý anh nữa!”

Đáng ghét! Anh vẫn giống trước kia nha! Đều chỉ biết dùng gương mặt nghiêm túc nói ra điều người khác chán ghét, hại cô luôn lúng ta lúng túng.

“Tiểu Thiên em muốn đi?” Mất đi hương thơm nhuyễn ngọc, khiến Cầu Thiệu Ngôn mất mát.

Nhạc Thiên liếc anh một cái mới cúi đầu nhìn bên ngoài, chợt đắc ý tuyên bố “Đã tới giờ tan việc, tôi muốn về nhà, xin Tổng giám đốc tự mình cầu nhiều phúc.” Dứt lời, cô xoay người không quay đầu lại mà rời đi.

“Thật là tuyệt tình, chỉ là… Cũng may chủ nhật này chúng ta lại có hẹn, đến lúc đó xem anh thế nào đem phần hôn mấy ngày nay bù đắp lại.” Cầu Thiệu Ngôn tự mình lẩm bẩm nhìn cánh cửa, nhưng mà miệng lại dịu dàng nâng lên, hài lòng với bộ dạng đáng yêu của cô.

***

Mỹ Châu làm sao còn chưa tới? Nhạc Thiên nhìn thời gian đã vượt qua cùng bạn tốt hẹn nhau, nhưng lại lần nữa không thấy bóng dáng của người bạn tốt đâu, chỉ có thể một mình ngồi ở trước bàn ăn mà uống trà chiều.

Hôm nay, Cầu Thiệu Ngôn bận rộn đến nỗi không thể cùng Nhạc Thiên hẹn hò, bởi vì muốn biết tình hình của Mỹ Châu nên Nhạc Thiên bèn mời cô đi uống trà chiều, thuận tiện nhờ cô nói chuyện với Lâm Hàn một chút không được nói lung tung chuyện Cầu Thiệu Ngôn đến nhà Nhạc Thiên ngày đó.

Ngay lúc Nhạc Thiên vừa khẽ cau mày cúi đầu nhìn nước uống dưa Ha-Mi trước mắt, thì một giọng nam già nua đột nhiên vang lên ở sau lưng cô.

“Đây không phải là Nhạc Thiên sao?” Ngô Thuận Thiên kinh ngạc nhìn vì tình cờ gặp Nhạc Thiên.

“Chủ tịch, ông khỏe chứ.” Đầu tiên Nhạc Thiên là kinh ngạc nhìn trưởng lão trước mắt một chút, ngay sau đó vui vẻ đứng dậy chào hỏi.

“Ông vẫn khỏe, cháu ngồi đi.” Ngô Thuận Thiên ra hiệu muốn Nhạc Thiên ngồi xuống sau đó mới lại hỏi “ Ông có thể ngồi đây trò chuyện tán gẫu với cháu được không?”

“Dạ tất nhiên rồi, mời ông ngồi.” Nhạc Thiên mời ông ngồi xuống, đợi ông ngồi vào chỗ mình sau mới mở miệng nói chuyện “Sau khi ông rời khỏi công ty, mấy ngày nay nhất định rất nhàn rỗi!”

Ngô Thuận Thiên là ông chủ “Triệu Dương” của “Tập đoàn Thuận Thiên” trước đây, kể từ sau khi tốt nghiệp trung học Nhạc Thiên ở bên cạnh ông đảm nhiệm công việc thư ký, hai người làm việc hết sức vui vẻ, rồi “Thuận Thiên” bị Công ty thu mua Hoàn Á mua lại, cô cũng chưa có lời tạm biệt với ông chủ trước kia.

“Cũng tốt.” Ngô Thuận Thiên nhìn chằm chằm vào Nhạc Thiên sau đó ngụ ý hỏi “Cô bây giờ là thư ký cho Tổng giám đốc công ty sao? Người đó có được hay không? Có hay không bắt nạt cô?

“Tổng giám đốc rất tốt, đối với cháu cũng rất tốt.”

“Vậy sao…………….”

“Chủ tịch làm sao vậy?”

“Không có gì.” Lời nói Nhạc Thiên đã quấy nhiễu suy nghĩ của ông, nhưng chợt ngẩng đầu lên bày ra nụ cười thân thiện nói, “Đúng rồi, cháu còn nhớ trước kia ông vẫn đề cập chuyện cháu trai ông với cháu không?”

“Dạ cháu nhớ, cháu trai ông bây giờ đang học lấy bằng tiến sĩ kinh tế tài chính ở đại học Oxford đúng không!” Nhạc Thiên nhớ trước kia người lãnh đạo này, luôn cùng cô đắc ý nói về cháu trai độc nhất kia.

“Đúng vậy! Vẫn là người trẻ có trí nhớ tốt! Ông đã nói với cháu, ba ngày trước cháu ta đã tốt nghiệp trở về nước, ông muốn tìm một ngày giới thiệu cho hai cháu làm quen nhau.” Ngô Thuận Thiên hào hứng nói chuyện.

“Giới thiệu chúng cháu làm quen? Cái này……” Nhạc Thiên vẫn biết Chủ tịch yêu thích mình, luôn nói đợi cháu trai ông về nước thì sẽ cho hai người gặp mặt, nhưng giờ cô đã có Cầu Thiệu Ngôn, cho nên chuyện này đương nhiên phải từ chối.

“Đừng xấu hổ, nam nữ trẻ tuổi kết giao nhiều bạn bè là chuyện tốt.” Ngô Thuận Thiên vỗ vỗ bàn tay bé nhỏ của Nhạc Thiên lại hỏi “Điện thoại di động của cháu vẫn dùng số trước kia chứ?

“Dạ.” Nhạc Thiên nhẹ nhàng gõ đầu, cô muốn mở miệng từ chối vậy mà lời nói Ngô Thuận Thiên so với cô còn tới nhanh hơn.

“Thời gian không còn sớm, ông cũng phải đi rồi.” Ngô Thuận Thiên đứng lên thì một bóng dáng cao to bỗng nhiên xuất hiện trước mặt hai người làm cả hai đều sợ hết hồn.

“Nhạc Thiên, tại sao em lại ở chỗ này?” Vốn là anh nên ở công ty sao Cầu Thiệu Ngôn đột nhiên xuất hiện, đôi mắt đen lạnh lùng đang nhìn hai người b*n r* tia lạnh lẽo, mà môi mỏng này thốt lên những chữ hàm chứa sự tức giận.

“Em……….” Nhạc Thiên ngơ ngắc nhìn gương mặt tuấn tú tràn đầy tức giân, trong lúc nhất thời nói không ra lời.

“Đi theo anh.” Cầu Thiệu Ngôn không để cho cô có quá nhiều cơ hội giải thích, đem cổ tay nhỏ bé của cô còng lại thật c.h.ặ.t không cho trốn thoát, sải bước dài bước nhanh rời đi.

Mà một mình Ngô Thuân Thiện ở lại nhìn một màn này, ánh mắt hiền lành kia b*n r* một tia lạnh lùng. Nhìn chằm chằm vào họ cho đến khi họ dần dần biến mất ở cuối đường mới thôi…..

***

Cầu Thiệu Ngôn ánh mắt tức giận phát ra tia lạnh lùng làm người khắc sợ hãi, bị anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Nhạc Thiên không biết làm sao, cũng không biết anh rốt cục muốn thế nào.

Chỗ anh ở là tầng cao nhất của khách sạn này, đầu tiên anh lôi kéo bàn tay trắng nõn nhỏ bé của cô đến trước của thang máy, tiếp lôi cô vào thang máy sau đó nhanh ch.óng nhấn số tầng lầu rồi mới buông tay Nhạc Thiên ra.

“Anh có biết hay không vừa rồi anh rất không lễ phép?” Nhạc Thiên vuốt cổ tay bị nắm đau, khẽ cau mày trừng anh.

“Anh không lễ phép? Em là nói anh đối với em không lễ phép hay đối với ông già kia?” Cầu Thiệu Ngôn cũng không chịu yếu thế hỏi ngược lại, giọng nói vẫn tức giận bất mãn.

“Cái gì ông già, anh nhất định phải nói chuyện thiếu lễ phép như thế sao? Ông ấy dù gì cũng là ông chủ trước kia của em.” Nhạc Thiên hai tay chống nạnh, ngẩng đầu lên nhìn anh.

Kỳ quái, chẳng lẽ luật pháp có quy định nhân viên không thể cùng ông chủ cũ nói chuyện với nhau sao? Cô thật muốn biết anh tột cùng có lý do gì.

“Ông chủ trước kia? Hừ!” Cầu Thiệu Ngôn cúi đầu nhìn cô, môi mỏng đẹp mắt lại phun ra lời nói khinh thường. “Nếu không phải là ông ta kinh doanh không tốt, làm sao công ty rơi vào tay anh?”

Mặc dù cô cùng Ngô Thuận Thiên không có bất kỳ quan hệ thân thích nào, nhưng là ngày trước Ngô Thuận Thiên đối với cô đặc biệt chiếu cố, làm cho Nhạc Thiên vẫn hết sức cảm động và ghi nhớ, lúc này Cầu Thiệu Nói lại nói ra những lời như vậy khiến cô tức giận, cảm thấy anh không hề nói lý.

“Là kinh doanh không tốt sao? Cũng là tập đoàn thu mua Hoàn Á các người dùng thủ đoạn bỉ ổi gì, mới để cho công ty trước kia của em đóng cửa?” Nhạc Thiên không muốn nhắc chuyện đã qua, nhưng mà dưới cơn thinh nộ này cô không cách nào suy nghĩ được.

Mặc dù tập đoàn thu mua Hoàn Á thủ đoạn cao minh, nhiều lần ký hợp đồng thu mau công ty người khác nhất định thành công, nhưng sự tồn tại của bọn họ trong kinh doanh còn lúng túng, bời vì bọn ho vừa giống như lưu manh vừa giống như một thương nhân gian trá, đoạt lấy công ty người khác để làm phương tiện kiếm tiền cho bản thân, thạt sự rất độc ác, vì vậy có nhiều người trong kinh doanh đối với bọn anh cực kỳ khinh thường.

“Anh gia nhập Hoàn Á thì thế nào?” Cầu Thiệu Ngôn không để tâm hỏi.

“Anh nói lời này chính là anh thừa nhận sao?” Nhạc Thiên có vẻ hơi kinh ngạc nhìn anh, bởi vì thân là Tống giám đốc công ty khai thác đất đai Triệu Dương nhưng anh lại thừa nhận là một thành viên tà ác của công ty kia, làm cô cảm thấy kinh ngạc.

“Anh thừa nhân, cho tới bây giờ anh chưa từng phủ nhận mình là nhân viên Hoàn Á, anh có khả năng sáp nhập và mua lại những thứ đã sớm bị sụp đổ của các công ty đó có cái gì không đúng? Cầu Thiệu Ngôn không cho là thu mua công ty người khác kết cục lỗi sai ở đâu, huống chi tập đoàn Thuận Thiên vỗn cũng đã lung lay muốn đổ rồi.

"Anh.….. . . . ." Nhạc Thiên thật không biết nên nói như thế nào rồi.

“Không phản đối? Vậy thì tốt, đến lượt anh hỏi em.” Cầu Thiệu Ngôn bắt lấy cổ tay Nhạc Thiên lần nữa, vẻ mặt nghiêm túc giống như không cho phép cô cường từ đoạt lý, yên lặng nhìn cô.

Lúc này, thang máy đã đến tầng lầu cao nhất chỗ ở Cầu Thiệu Ngôn, anh lôi kéo cô đi ra thang máy sau đó từ trong túi móc ra chìa khóa đứng trước cửa phòng, lưu loát đem cửa phòng mở ra.

“Đi vào trong.” Cầu Thiệu Ngôn khẽ đẩy Nhạc Thiên, đem thân thể nhỏ nhắn của cô đẩy vào bên trong.

“Cái tên ác bá này, buông em ra!” Nhạc Thiên bị đẩy vào bên trong, nhưng vừa tiến vào phòng liền hất tay ra.

Chương 19 - Thư Ký Trẻ Nóng Bỏng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia